Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 152: Đánh hắn tống vào Thiên lao cho ta

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả một vùng đất rộng lớn thấy điểm cuối gần đây đều là đất của Chủ công, đất của ngoài.

 

Nghĩ , cô nương liền : "Cả vùng đất rộng lớn đều là đất của Chủ công chúng . Chỗ đất buôn bán của nhà tiểu địa chủ nào , hai mau , chúng việc ."

 

Vương thị còn gì đó, Tần Nhị vội kéo bà , hạ giọng: "Nương t.ử, là chúng tìm ?"

 

Vương thị khắp những đang bắt đầu việc, do dự một lát gật đầu.

 

-

 

Phía Bắc thôn, Tần Tường Vân đứa con trai út chia đất nhưng chịu , vẻ mặt đầy tức giận: "Mẹ ngươi mới mất, mà ngươi vẫn cứ lo nghĩ tiến thủ. Rốt cuộc ngươi thế nào?"

 

Tần Minh buông thả dựa chiếc giường tre, vẻ mặt vô tư: "Cái gì mà lo nghĩ tiến thủ chứ, con là Lão Thất. Sống thế nào thì cứ sống thôi."

 

thì đại ca cũng thể để c.h.ế.t đói , cứ sống lay lắt qua ngày là .

 

Nhìn bộ dạng như ma như quỷ của , Tần Tường Vân tức đến suýt mất , ngón tay chỉ : "Ngươi dám so với Lão Thất? Lão Thất là sách, gì mà chẳng . Còn ngươi, ngươi xem ngươi cái gì?"

 

Hiện tại trồng một mẫu ruộng, mỗi tháng thể kiếm ba trăm văn tiền lương. Ai nấy đều tranh xuống đồng việc, bao cầu xin cũng .

 

Còn thì , chê mệt, chỉ hận thể giường chờ c.h.ế.t cả ngày, thật là tức c.h.ế.t mà.

 

Càng nghĩ càng tức, luồng giận tích tụ trong lòng Tần Tường Vân bộc phát, ông xung quanh, thấy bó củi Tần Đại nhặt về sáng nay đặt ngoài hàng rào, bèn cầm lấy một khúc.

 

Ông cầm chắc .

 

Tần Minh tưởng ông , đầu nhắm mắt chuẩn ngủ.

 

Chưa kịp mơ thấy Chu Công, cảm giác đau đớn từ cây gậy quất m.ô.n.g ập đến.

 

Tần Tường Vân liên tiếp quất hai gậy.

 

"Á... Á..."

 

Tiếng kêu đau chim trong rừng trúc nhà bay tán loạn, ngay cả Tần Nguyệt ở bên cạnh cũng giật .

 

Tần Minh đầu , thấy cha vung gậy tới, lập tức màng đau đớn, bật dậy khỏi giường.

 

Tránh cây gậy đang đ.á.n.h tới, giận dữ: "Cha, đ.á.n.h con? Cha đ.á.n.h c.h.ế.t con !"

 

", đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi! Bằng ngươi tỉnh ngộ. Ngày ngươi ăn thịt uống m.á.u ngươi, bây giờ ngươi c.h.ế.t , ngươi còn trông mong ai nuông chiều ngươi nữa?"

 

Biết rõ tâm tư của , Tần Tường Vân dứt khoát vạch trần suy nghĩ của .

 

"Đại ca ngươi ? Ngươi ."

 

"Lão Lục, ngươi tính toán điều gì, rõ mười mươi. Ta cảnh cáo ngươi, hôm nay ngươi cũng , cũng cút xuống đồng việc cho ."

 

Cái thứ phá hoại , thể cứu vãn thì cũng thể khổ cả nhà .

 

Nghĩ đến những ngày tháng an khó khăn lắm mới sắp đứa con ngu ngốc, chẳng phá hỏng, ông kìm cơn giận mà đ.á.n.h .

 

Thấy cha giơ gậy lên, Tần Minh cũng tức tối, dứt khoát xông lên giằng lấy cây gậy.

 

Hai giằng co, Tần Minh dùng sức đẩy ông .

 

Tần Tường Vân ngờ dám động tay đẩy , kịp đề phòng, ông ngã ngửa , đầu va bậu cửa.

 

Rầm ~

 

"Cha!"

 

Một tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp phía Bắc thôn.

 

Tần Nhị thở hổn hển chạy đến bậu cửa, thấy Tần Tường Vân trong vũng m.á.u, nước mắt tuôn trào kìm .

 

Tần Nguyệt đang ở trong nhà cũng cảm thấy chuyện , bèn đặt sách xuống chạy ngoài.

 

Tần Minh thấy Tần Nhị và Vương thị đột nhiên xuất hiện, hoảng hốt chối bay chối biến: "Không , , !"

 

Vương thị bước tới đẩy : "Mau dắt xe bò đây!"

 

Nhìn thấy Tần lão gia t.ử đang chảy m.á.u ngừng ở gáy, Vương thị cũng chút hoảng loạn.

 

Tần Nguyệt thấy cha đầu đập bậu cửa, mặt tái mét.

 

Nàng tiến gần, tay run rẩy định đỡ ông dậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-152-danh-han-tong-vao-thien-lao-cho-ta.html.]

Mèo Dịch Truyện

Tần Lam vốn định đến thẳng ruộng đất, nhưng nghĩ đến mấy ngày nay gặp Tần lão gia t.ử, nên ghé xem thử ông ở nhà .

 

Nàng cùng thôn đang xuống ruộng chỉ đường, kịp đến gần thấy tiếng của cha nàng từ xa vọng , sợ hãi đến mức bỏ cả ngựa chạy như bay.

 

Trần Hi phía thấy , lập tức ném dây cương cho Dương Tam, vẻ mặt đổi, vội vàng đuổi theo.

 

Tần Lam đến đúng lúc. Thấy Tần Nguyệt đỡ ông dậy, nàng vội vàng quát lớn: "Đừng động!"

 

Tiến gần, thấy đất quả nhiên là lão gia t.ử, tim nàng thắt , đưa tay thăm dò thở. Cảm nhận thở yếu ớt, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngay đó, nàng lấy một lọ t.h.u.ố.c kim sang cầm m.á.u từ trong lòng.

 

Vừa thấy Trần Hi tới, nàng vội : "Ngươi đây nhẹ nhàng bế lão gia t.ử lên."

 

Trần Hi vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng từ chối. Nghe lời nàng, bước tới đẩy Tần Nguyệt đang luống cuống , nhẹ nhàng kéo Tần Nhị sang một bên, đó bế Tần Tường Vân lên.

 

Tần Lam lập tức mở nắp lọ t.h.u.ố.c, đổ lên vết thương đang chảy m.á.u. Sợ m.á.u sẽ rửa trôi t.h.u.ố.c, nàng còn dùng lực ấn nhẹ.

 

Hành động khiến Tần Tường Vân đau điếng mà tỉnh .

 

Ông rên rỉ hai tiếng: "Đau, đau quá."

 

Nghe thấy tiếng rên đau, mấy đều thở phào.

 

Tần Minh vốn định dắt xe bò, nhưng đến sân mới nhớ con bò đại ca dắt đồng việc từ sáng sớm .

 

Hắn hoảng hốt chạy về sân , thì thấy căm ghét nhất, đồng thời cũng là sợ hãi nhất đời .

 

Thấy , chân định bỏ chạy.

 

Tần Lam thấy tiếng động, vốn nghĩ nhiều, nàng mới đến, lão gia t.ử đập đầu như thế nào.

 

Thấy hành động của , nàng lập tức nghi ngờ, theo bản năng quát lớn: "Đứng ."

 

Tần Minh lời , thể nhấc chân nổi nữa.

 

Hắn sợ hãi : "Con... Con cố ý."

 

"Là... Là cha cứ ... con xuống đồng, còn tay đ.á.n.h con. Con cũng vì quá tức giận nên mới đẩy ông một cái."

 

Tần Lam , hai lời bước tới tung một cú đá. Tần Minh đá ngã cũng dám phản bác.

 

"Tần Minh, ngươi điên ? Cha ngươi bao nhiêu tuổi ? Ngươi dám tay đẩy ông ?"

 

Trần Hi kinh ngạc Tần Lam mới biến sắc trong chớp mắt. Chàng đầu vị lão gia đang trong vòng tay , nhẹ nhàng bế ngang ông lên đặt lên giường.

 

Toàn bộ động tác đều nhẹ nhàng.

 

Dương Tam theo phía thấy cảnh thì mặt cắt còn giọt m.á.u.

 

Mười năm theo bên cạnh Công t.ử, từng thấy bộ dạng , huống chi đây còn là một lão nhân quen .

 

Nghĩ đến đây, liếc Tần Lam đang chuyện trong sân.

 

Suy nghĩ một hồi, lập tức hiểu .

 

Thấy Chủ công tự tay dạy dỗ , vội vàng tiến lên, ý giữ thể diện liền túm lấy Tần Minh, cung kính : "Thưa Chủ công, kẻ bất hiếu bất kính với trưởng bối như thế , theo luật pháp chỉ cần giam đại lao ba năm là ."

 

"Được, cứ tống Thiên lao cho ."

 

Kẻ như thể g.i.ế.c, nhưng nhốt để khỏi chướng mắt thì vẫn .

 

"Tuân lệnh."

 

Nhận lệnh xong, Dương Tam lập tức dẫn .

 

Tần Lam lúc mới xoay trong nhà.

 

Lúc , Vương thị tìm một cái chậu gỗ và múc đầy nước, đang lau rửa vết m.á.u mặt và gáy cho đại gia.

 

Tần lão gia thấy nàng bước thì vẻ mặt như điều nhưng thôi.

 

Tần Lam , lẽ cuộc đối thoại giữa nàng và Dương Tam ngoài sân lọt tai những trong nhà.

 

nàng cũng chẳng định giấu giếm. Thấy dáng vẻ của ông, nàng ông đang lo lắng điều gì, bèn dịu giọng hơn: "Sẽ g.i.ế.c ."

 

Tần Tường Vân lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Dù tên ngu ngốc đó chuyện đại nghịch bất đạo nữa, cũng là con ruột của , thật sự nó c.h.ế.t .

 

 

Loading...