Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 163: Tình địch gặp mặt đỏ mắt ghen ghét

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đều hướng ánh mắt về phía Trần Hi, thấy vẫn còn , liền tỏ vẻ bất bình.

 

Đặc biệt là Hoàng Vệ Đình, với tư cách là hại, y trực tiếp dậy giữa đại sảnh, cúi hành lễ với Tần Lam, vẻ mặt tủi : "Chủ công, giám sát nên là thần ? Thần là gài bẫy, là nạn nhân, thể cũng phạt chứ? Thật vô lý."

 

Nói xong, y còn giả vờ dụi mắt.

 

Tần Lam đôi mắt lấy một giọt nước mắt của y, khóe miệng giật giật. nghĩ y đúng là nạn nhân, quả thực nên phạt thêm nữa, nàng dứt khoát : "Vậy ngươi cùng giám sát, mỗi nửa ngày. Thôi, giải tán ."

 

Cuối cùng, giữa ánh mắt oán trách của , nàng là rời .

 

Cách ngoài thành ba dặm.

 

Trần Kiếm Nhân mặt mày tái mét: "Nghỉ ngơi ba ngày, ba ngày công thành."

 

Y tin , mấy vạn quân của y hạ nổi một phủ Dương Châu nhỏ bé.

 

"Vâng, tướng quân."

 

Bên bờ sông hộ thành bao quanh phủ Dương Châu, một tráng đinh đang tắm rửa thì thầm với mấy cùng đang kì cọ bên cạnh: "Các ngươi thấy vị tướng quân tường thành lúc nãy quen mắt ?"

 

"Có, thấy giống Liêu tướng quân nhà ."

 

Lời thốt , mấy càng nhỏ hơn: "Ta cũng thấy, y còn cố tình b.ắ.n tên lệch trúng chỗ hiểm."

 

"Các ngươi ? Nguyên nhân chúng công thành là vì một nữ nhân họ Tần ở đây tự lập vương, nổi loạn, còn Liêu tướng quân là đồng mưu, triều đình g.i.ế.c và bắt sống Liêu tướng quân."

 

"Vậy xem , thật sự thể là Liêu tướng quân."

 

"Không thì trùng hợp đến thế? Vừa giống mặt, cố tình b.ắ.n lệch chỗ hiểm."

 

"Vậy chẳng chúng đang nhà đ.á.n.h nhà ?" một tiểu tướng trẻ tuổi kinh ngạc hỏi.

 

Người chuyện đầu tiên vội vàng tiến lên bịt miệng , xung quanh thấy ai khác mới buông , tức giận : "Ngươi sống nữa ? Lời thể bừa ?"

 

Tiểu tướng trẻ tuổi vẻ mặt tủi : "Ta... cũng sai, Liêu tướng quân đây đối xử với chúng như ruột thịt, chuyện ..."

 

Người bên cạnh vội vã vỗ vai một cái: "Thôi , đừng nữa. Bây giờ chúng đang lệnh triều đình, c.h.ế.t thì ngậm miệng ."

 

"Ồ~" Tiểu tướng trẻ tuổi thất vọng đáp một tiếng, vội vàng rửa sạch mùi hôi nhanh như cắt chạy lên bờ.

 

Thấy , mấy cũng chuyển sang chủ đề khác.

 

-

 

Thoáng cái qua hai ngày. Sáng sớm hôm , khi ánh ban mai hé rạng, Tần Lam tiếng gõ cửa dồn dập đ.á.n.h thức khỏi giấc ngủ.

 

Nàng mơ màng mở mắt, dụi dụi cất giọng mềm mại đáp ngoài: "Đừng gõ nữa."

 

Trần Hi bên ngoài thấy giọng dịu dàng của nàng, lòng cũng mềm vài phần. Nghĩ đến lương thực và hạt giống lúa cập bến, kiên nhẫn cất giọng ôn hòa: "Lương thực và hạt giống lúa từ Nam Xuyên chờ sẵn ngoài cửa thành phía , Chủ công."

 

Đôi mắt Tần Lam vốn còn mơ màng, xong lời liền tỉnh hẳn. Nàng dùng lực xoa hai bên má, xua cơn buồn ngủ để lấy tinh thần, nhanh ch.óng dậy mặc quần áo.

 

Vừa sửa soạn đáp quen thuộc ngoài cửa: "Xong ngay đây."

 

Trần Hi thấy tiếng nàng mặc y phục, vội vàng lưng .

 

Tần Lam chỉ mất vài nhịp là sửa soạn xong xuôi, đẩy cửa , thấy là thì cũng quá bất ngờ.

 

"Sao đến sớm thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-163-tinh-dich-gap-mat-do-mat-ghen-ghet.html.]

Nhìn trời còn sáng rõ, nàng hẳn là ngủ bao nhiêu.

 

"Ừm, binh sĩ giữ cửa thành đ.á.n.h thức Dương Tam, mới qua gọi . Chủ công, tính toán xem xử lý hạt giống lúa thế nào ?"

 

Tần Lam gật đầu: "Trừ phần chúng giữ , còn đều cho bá tánh vay mượn. Cứ theo lệ vay một trả ba ."

 

Đây là ý định nàng vạch từ , tự nhiên do dự.

 

Theo loại hạt giống lúa đời thứ hai của nàng, chậm nhất là hai tháng cũng thể thu hoạch mười hai đến mười lăm thạch mỗi mẫu. Sản lượng cao hơn hiện tại gấp mấy .

 

Phải rằng, ngay cả giống lúa nguyên bản nhất hiện nay cũng vượt quá sáu thạch mỗi mẫu. Vì , nàng tin rằng đại đa bá tánh vẫn thể chấp nhận việc trả gấp ba .

 

Hai cùng xe ngựa rời khỏi phủ.

 

Đến cửa thành, khi xác nhận, binh sĩ giữ thành lập tức cung kính mở cửa.

 

Bên ngoài thành, trong một chiếc xe ngựa cực kỳ xa hoa, một thiếu nữ xinh đang ngủ say. Đột nhiên, nàng thị nữ bên cạnh khẽ lay, gọi nhỏ: "Tiểu thư, tiểu thư?"

 

Thiếu nữ đ.á.n.h thức, bực bội bĩu môi: "Đừng ồn, cứ để ngủ thêm chút nữa."

 

Thị nữ giật giật khóe miệng, đành lớn tiếng : "Tiểu thư, bên ngoài cửa thành mở , chúng thể thành tìm Trần thiếu gia."

 

Thiếu nữ , lập tức tỉnh hẳn: "Ngươi cửa thành mở hả? Sao sớm! Mau bảo phu xe nhanh ch.óng thành ."

 

Vẻ mặt thanh tú đáng yêu của nàng lộ vẻ gấp gáp, cơn buồn ngủ ban nãy thoáng chốc biến mất sạch.

 

Thị nữ che miệng khúc khích: "Tiểu thư vội vã thế gặp phu quân tương lai ?"

 

Thiếu nữ thấy nàng trêu chọc cũng giận, ngược còn tỏ vẻ thẹn thùng, giả vờ giận dữ: "Hừ, Tiểu Đường , gan ngươi ngày càng lớn nha! Dám trêu chọc tiểu thư nhà ngươi hả?" Vừa nàng giơ tay cù lét thị nữ.

 

Tiểu Đường, thị nữ gọi tên, tránh né, cù lét đến run rẩy, chỉ hai phút xin tha: "Tiểu thư, tiểu thư, ha ha... Nô tỳ sai , nô tỳ sai , mau dừng tay!"

 

Tần Lam vặn ngang qua, thấy tiếng cô gái thì vẻ mặt đầy nghi hoặc, thầm nghĩ: Chỉ là giao lương thực, ai mang theo nữ quyến tới đây gì?

 

Lần tổng cộng hai ngàn năm trăm thạch lương thực vận chuyển đến, chất đầy ba mươi chiếc xe ngựa. Mà mới chỉ là lương thực thu hoạch khi họ rời .

 

Theo sản lượng tính toán hơn tám ngàn mẫu đất gieo trồng, tổng lương thực nàng thu về sẽ cao đến mức kinh . Nuôi dưỡng một đội quân nhỏ đến vạn quả thực quá đơn giản.

 

Nghĩ đến đây, Tần Lam thầm vạch một kế hoạch trong lòng.

 

Người áp tải chuyến lương thực quân sự là một tiểu đầu mục từng giữ cửa thành đây. Hắn giơ mấy phong thư, cung kính đưa bằng hai tay cho Tần Lam: "Chủ công, đây là thư của phu nhân, công t.ử, cùng với lão gia và vương gia gửi cho ạ."

 

Tần Lam những phong thư, trong lòng ấm áp, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhận lấy: "Các ngươi vất vả . Lần hộ tống công, sẽ trọng thưởng."

 

Tiểu đầu mục , mừng rỡ khôn xiết: "Tạ ơn Chủ công."

 

Ở chiếc xe ngựa cuối cùng, Đường Nghiêu mệt mỏi bước xuống, chậm rãi tiến lên hành lễ: "Chủ công."

 

Tần Lam thấy tới, trong lòng yên tâm, : "Ta còn sợ ngươi đến, ngờ ngươi khiến thất vọng."

 

Đường Nghiêu lắc đầu, thấy Trần Hi cũng ở đó thì chắp tay chào: "Trần công t.ử, lâu gặp, vẫn khỏe chứ?"

 

Mèo Dịch Truyện

Kể từ cuối kê đơn giải độc qua hai mươi ngày, sức khỏe của giờ .

 

Trần Hi giải độc cho , trong lòng chỉ thấy khó chịu. Đừng tưởng nhận ý đồ của đối với nàng.

 

Cái gọi là tình địch gặp mặt thì đặc biệt đỏ mắt, chẳng chính là lúc ?

 

Thấy Tần Lam tươi, Trần Hi tùy ý chắp tay đáp lễ, sắc mặt lạnh nhạt, giọng điệu cứng nhắc: "Mọi chuyện đều ."

 

 

Loading...