Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 18: Truyền gia bảo
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:22
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải rằng, khi con tự thôi miên , thứ giả dối cũng thể trở thành sự thật.
May mắn gã mặt đủ dày, nếu đổi khác chắc chắn sẽ cảm thấy hành động quá vô liêm sỉ.
Thư bộ kể chuyện với Lưu Diệp.
Lưu Diệp cũng tin, nhưng từ đây đến Vũ Huyện còn mất hai ngày đường, phu nhân của hiện tại đang cố gắng chịu đựng.
Chi bằng cứ gọi nha đầu đến xem thử. Nếu thật sự chữa thì phu nhân cũng đỡ chịu khổ.
Nghĩ thông suốt điểm , thấy nhẹ nhõm, ngay cả đôi chân bộ cả ngày cũng cảm thấy tràn đầy sức lực.
Hắn vui vẻ lệnh cho thư bộ: "Vậy ngươi mau gọi nha đầu đó tới xem bệnh cho phu nhân."
Thư bộ gật đầu đáp: "Vâng."
Khi thư bộ nhận lệnh đến chỗ Tần Lam, nàng viện cớ vệ sinh để gian ăn một bữa dưa hấu và chén sạch một con gà , cả đang trong tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Khi tới, thấy một khung cảnh như : Cô gái cải nam trang, b.úi tóc cao để lộ khuôn mặt non nớt nhưng kém phần thanh tú, trong ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện.
Thôn trưởng chỉ cho xem, nên Tần Lam thực chất là nữ cải nam trang.
Nhìn nàng lúc giống như một chú mèo lén ăn vụng món ngon, lười biếng đống hành lý gốc cây.
Thực chất đây là kiểu 'Gác-Ưu-' (tư thế thư giãn tối đa) mà hiện đại dùng.
Tần Lam đàn ông , chằm chằm nàng từ đằng xa.
Thấy tìm Gia gia, nàng cũng bận tâm.
Thư bộ giải thích rõ lý do đến với Tần lão gia t.ử.
Lão gia t.ử là do thôn trưởng mách, tức giận thôi, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính với thư bộ: "Hài t.ử nhà chỉ là vô tình cứu , dám nhận là đại phu để khám chữa cho phu nhân."
Thư bộ thì tức đến bật . Nếu ông già cam đoan, thật sự dám gọi một nha đầu đến xem bệnh cho Tri huyện phu nhân.
thấy thái độ của lão gia t.ử lúc , tin tưởng vài phần.
Hắn : "Có năng lực , dám nhận trách nhiệm , cứ xem sẽ ."
Nói xong, sang hỏi Tần Lam để xác nhận nữa: "Ngươi chính là nha đầu thứ tư nhà họ Tần?"
Tần Lam thẳng dậy, lên chắp tay chào : "Chính là . Xin hỏi ngươi là?"
Thấy hành động của Tần Lam còn lễ nghĩa, tự giới thiệu: "Ta tên là Cổ Đức Do, là thư bộ bên cạnh Tri huyện đại nhân."
"Lần đến là vì tối qua ngươi cứu chữa cho đá đè trọng thương do Địa chấn. Phu nhân nhà cũng thương, nên mời ngươi cứu chữa."
Tần Lam , liếc mắt Gia gia.
Lão gia t.ử cũng định giấu giếm, với nàng: "Là thôn trưởng tiến cử."
Tần Lam thấy vẻ mặt căng thẳng của ông, liền chuyện gì xảy .
Trong mắt nàng lập tức lóe lên một tia lạnh lẽo, đó an ủi lão gia t.ử: "Vậy cứ để cháu xem ."
Nàng là cam chịu thiệt thòi, chuyện nàng ghi nhớ.
Thư bộ thấy nàng tuổi còn nhỏ mà xử lý vấn đề điềm tĩnh như , càng thêm tin tưởng nàng vài phần.
Tần Lam sang hỏi Cổ Đức Do: "Xin hỏi phu nhân thương ở chỗ nào?"
Nàng cũng tiện chuẩn , xem nên dùng Hắc Thổ là Linh Chi.
Đương nhiên, đồ của nàng thể cho dùng miễn phí . Còn về giá cả, đến lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến.
Thư bộ thấy nàng như , khóe mắt lộ một nụ nhạt, : "Bị gãy xương sườn. Vết thương ngoài da thì bọn nha xử lý xong cả ."
Tần Lam hiểu , ý ngoài lời chính là, nàng chủ yếu chữa xương sườn cho .
mà...
Nàng nha~
Xui xẻo thật~
Gãy xương sườn là thuộc về nội thương. Nàng đại phu thật, giỏi lắm là chút kiến thức cấp cứu, chuyện vượt quá phạm vi nàng thể .
Thư bộ thấy nàng như , tưởng rằng nàng dọa sợ, liền giải thích: "Ngươi thể cứu lòi cả ruột gan ngoài, thì vết thương của phu nhân hẳn là thành vấn đề."
Tần Lam xong, khỏi cảm thấy hổ, thật cho cái nãy dám " xem " một bạt tai.
Cái quái gì mà dám khoe khoang , để kết thúc chuyện đây?
Cố đ.ấ.m ăn xôi là , nàng tự phụ đến mức đó.
Chỉ đành thành thật : "Là thế , Cổ Đức Do , chỉ chữa trị ngoại thương thôi. Cái ... phu nhân là nội thương, dám mạo hiểm."
Thư bộ sững sờ, chữa cơ chứ?
Hắn đảm bảo với đại nhân mà.
Hắn vội vàng và kích động : "Ngươi còn xem, ."
Hắn vẫn tự cứu vãn bản một chút.
Tần Lam: "..."
Nàng , chẳng lẽ nàng ?
thấy vẻ thất vọng tràn trề, nàng dám thẳng , sợ tổn thương lòng tự trọng của .
Sau đó, nàng chợt nhớ đến cây Linh Chi trong gian, mắt nàng sáng lên, thư bộ với ánh mắt như bà ngoại Sói.
Nàng nhướng mày mỉm : "Ta thứ thể chữa trị nội thương, nhưng mà..."
Lúc , thư bộ Tần Lam dắt mũi.
Hắn vội vàng hỏi: " mà ?"
Tần Lam gì, chỉ giơ hai ngón tay và xoa xoa mặt .
Cổ Đức Do cũng kẻ ngốc, lập tức : "Chỉ cần trị bệnh cho phu nhân, thì tuyệt đối để ngươi chịu thiệt ."
Tần Lam hì hì một tiếng, đó tỏ vẻ tiếc nuối : "Vậy... . Đây chính là báu vật gia truyền của nhà đấy. Ngay cả gia gia cũng nỡ ăn, nỡ mặc, càng nỡ bán, chỉ để lúc cần cứu mạng thôi."
Cổ Đức Do lời nàng cho tò mò tột độ, rốt cuộc là thứ gì.
Tần lão gia t.ử bên cạnh, thấy nàng đối đáp trôi chảy, trong lòng tự hào bất đắc dĩ.
Tự hào vì đó là cháu gái ruột của , bất đắc dĩ vì cảnh ép buộc .
Từ xưa đến nay, dân thể đấu quan. Dù là Tri huyện đại nhân Thôn trưởng, bọn họ đều thể công khai đắc tội với đối phương đến mức thể cứu vãn.
Tần Lam xong, liếc mắt hiệu cho Gia gia.
Hai ông cháu phối hợp ăn ý, Gia gia lập tức lộ vẻ mặt sầu khổ, : "Hồi còn trẻ từng lính, khi về nhà, vì cưới vợ cho , phụ ngày nào cũng rừng sâu săn thú. Hắc Linh Chi chính là thứ mà phụ để từ dạo ."
Ông giả vờ lau giọt nước mắt hề tồn tại, tiếp tục than thở: "Lúc đó nghèo khổ, tiền cũng nỡ bán , chỉ sợ đến ngày cần dùng để cứu mạng."
"Ôi..."
Tần Lam: "..."
Không ngờ Gia gia diễn kịch tài năng đến thế, câu chuyện dựng lên thật lý.
Nếu rõ nấm Linh Chi là do tùy tiện hái từ gian , e là cũng tin luôn lời dối của ông .
Lý Lão Thái đang nghỉ bên cạnh, vốn để ý lắm, nhưng khi câu chuyện lão già nhà bịa thì bà lộ vẻ mặt mờ mịt.
Nếu bà lú lẫn, bà nhớ khi lão già cưới bà, lễ vật hỏi cưới chỉ hai đấu lương thực thô và nửa tảng thịt heo rừng.
Chút đồ đó thể khiến lão già ngày ngày rừng sâu săn thú ?
Hơn nữa, bà lú lẫn, trong nhà lấy nấm Linh Chi?
Lại còn là thứ cất giữ mấy chục năm.
Thứ đó vẫn còn ăn ?
Chẳng lẽ nát thành bột hết ?
Không ai thèm để ý đến những nghi vấn của Lý Lão Thái.
Bà cũng dám xông lên hỏi thẳng Gia gia lúc .
Cổ Đức Do là Linh Chi, mắt sáng rực lên. Hắn mừng rỡ : "Vậy còn chờ gì nữa, Gia gia cứ yên tâm, đại nhân đảm bảo sẽ dùng Linh Chi quý của ngươi ."
Tần Lam , cũng coi như nhận một lời hứa hẹn chính thức.
Gia gia che mặt xua tay, bày vẻ đành lòng.
Tần Lam tìm một cái cớ để lấy Linh Chi, thực chất là dùng vật che chắn lấy chiếc hộp gỗ đựng Linh Chi từ gian.
Nàng cầm Linh Chi trong tay, với Cổ Đức Do: "Dẫn đường , cũng xem ."
Nếu , sẽ yên tâm. Dù Tri huyện đại nhân cũng đến mức quỵt nợ.
tiền túi, thì lời hứa mặt nàng đều chỉ là vẽ vời bánh lớn mà thôi.
CHƯƠNG 19: Nàng chọc ai gây họa với ai?
Tần Lam cùng .
Nhà họ Tần lập tức nổ tung.
Lời mấy , đều rõ mồn một.
Lý Lão Thái lập tức tới, phẫn nộ hỏi Gia gia: "Linh Chi gì? Trong nhà gì Linh Chi?"
Gia gia giữ khuôn mặt lạnh lùng, tiếng nào.
Tần Tam thấy Linh Chi thì mắt đảo lia lịa.
Lúc thấy mang Linh Chi mất, vội vàng xán gần cha, nịnh nọt hỏi: "Cha , chuyện nhà Linh Chi, cha với ?"
Tần Minh thấy hỏi , liền hùa theo một cách lười nhác: "Cha cho Tiểu Tứ ? Nó chỉ là một nha đầu thôi, bình thường cha coi trọng nó thì bỏ qua , chuyện lớn như Linh Chi mà cha cũng chỉ với nó, ngay cả mẫu cũng giấu?"
Gia gia sẽ xảy chuyện , nên ban đầu ông giữ Linh Chi trong tay là đúng.
Nhìn xem, đứa nào đứa nấy chỉ tơ tưởng đến chút đồ đó.
Tần Bắc thấy ông nội giận đến mức sắc mặt xanh mét, vội vàng phía : "Nấm Linh Chi đó vốn là do con nhặt ."
Mọi ngây .
vẫn tỏ vẻ tin.
Vương Tiểu Vân kéo tay áo , hỏi dồn: "Cái gì mà Linh Chi là con nhặt ? Lam Lam nhặt từ khi nào, các con với nương?"
Tần Bắc giải thích: "Trưa nay, ... ..."
Tần Nhị tiến lên vỗ gáy một cái, : "Đi mà , chuyện đừng ấp a ấp úng."
Tần Bắc thầm niệm trong lòng: *Xin , là cha ép con.*
Sau đó, lớn tiếng cho : "Là con nhặt lúc nhà xí trưa nay. Lúc đó con còn tưởng nó là nấm cơ."
Tần Tam vẫn tin: "Nha đầu đó nó nhặt là nó nhặt ? Ai thể chứng minh đó là do cha lấy cho nó?"
Hắn nhất quyết nhấn mạnh việc là của Gia gia, nếu tiền nhận sẽ chẳng phần nhà , mà chấp nhận ?
Tần Bắc vẻ mặt vô liêm sỉ của Tam thúc, giận đến đỏ bừng mặt, phẫn nộ : "Đó chính là do con nhặt , con tận mắt thấy!"
Tần Tam chẳng sợ tên nhóc con nhà Nhị phòng, khẩy một tiếng: "Ngươi ngươi thấy là thấy ? Gia gia còn lên tiếng, nhóc con nhà ngươi sốt ruột cái gì?"
Thường ngày thì thôi, heo rừng ăn cũng chẳng đổi bạc, nhưng Linh Chi là dùng cho phu nhân nhà giàu đấy. Chắc chắn tiền thưởng sẽ ít.
Nghĩ đến đây, lòng nóng như lửa đốt. Số tiền đó phần của !
Tần Tây kéo đứa em trai sắp nổi điên , vẻ mặt ôn hòa, ngữ khí lãnh đạm : "Xem Tam thúc kìa. Có Lam Lam nhặt , lát nữa nó về hỏi là ngay thôi."
"Gia đình thói quen dối. Phải là , là ."
Ý là, đồ của nhà thì khác đừng hòng cướp .
Gia gia tức giận tiến lên đạp cho Tần Tam một cước, gầm lên: "Là của lão t.ử thì liên quan quái gì đến ngươi?"
"Đứa nào đứa nấy chỉ tranh giành! Lão t.ử còn c.h.ế.t!"
Ông thở dốc, tiếp: "Hơn nữa, nấm Linh Chi đó vốn dĩ là do Tiểu Tứ nhặt . Các ngươi đang ý đồ gì thì nén hết cho lão t.ử, nếu đừng trách gạch tên khỏi tộc phổ."
Tần Tam cha đạp ngã xuống đất, đầu óc choáng váng.
Nghe cha Linh Chi thật sự do nha đầu nhặt, mặt đỏ bừng, bất bình : "Vậy cho dù là nó nhặt , nhưng nhà vẫn phân gia mà!"
Thấy ai giúp đỡ, đầu chỉ Tần Minh và Tần Nguyệt: "Lão Lục, Lão Thất, các ngươi một câu . Chuyện còn liên quan đến việc các ngươi tiền cưới vợ đấy."
Tần Minh vốn sợ cha nhất, lúc thấy lão già nổi cơn thịnh nộ như thế, dám phụ họa thêm cho Tam ca nữa.
Hắn trốn lưng Lý Lão Thái, chỉ gật đầu lia lịa.
Tần Nguyệt tiến lên chắp tay hành lễ với Gia gia, đó mới điềm tĩnh : "Nếu cha là đồ của Tiểu Tứ, thì đạo lý nào là thúc thúc tranh đồ của cháu gái cả."
"Về phần cưới vợ, nhi t.ử chỉ một lòng sách, tạm thời ý định."
Nói xong, đầu với Tần Tam: "Tam ca cần bận tâm chuyện của và Lão Lục. Có cha nương ở đây, sẽ tự an bài."
Tần Tam lời nóng lạnh của Tần Nguyệt chọc tức đến mức chỉ bản .
"Ta là ca ca ngươi, ngươi chuyện với bằng giọng điệu đó?"
Cứ như bỏ tiền cưới vợ cho bọn họ . Hắn là chia tiền, chứ bỏ tiền túi .
Đồ khốn.
Tần Tam tức đến phát điên trong lòng.
Bọn họ đều chia tiền ?
Đó là Linh Chi đó!
Tần Nguyệt cần quan tâm tức giận , trong mắt , lãng phí quá nhiều thời gian chuyện .
Hắn thèm để ý đến , tự về chỗ nghỉ xuống, bắt đầu mở sách .
Mọi sớm quen thuộc với cảnh . Nếu Tần Lam , nàng thậm chí sẽ nghĩ mặt trời mọc ở đằng Tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-18-truyen-gia-bao.html.]
Những ngày nàng từng thấy vị tiểu thúc rời tay khỏi sách vở, huống chi còn mở miệng giúp nàng.
Thật thể tin nổi. Bình thường, sách thì cũng là đang đường chạy nạn, ngay cả lúc dừng nghỉ ngơi cũng cầm sách lắc lư đầu.
Ngay cả học sinh thi đại học ở thời hiện đại cũng chăm chỉ bằng .
Tần Tam thấy bỏ , cảm thấy vô cùng mất mặt.
Hắn dậy, sang mắng Đào thị và con gái Tần Mẫn: "Nhìn cái gì mà ? Không đây đỡ lão t.ử lên ?"
"Sinh nuôi lớn ngươi ích gì, ngay cả một nha đầu 12 tuổi cũng bằng, đồ phế vật!"
Tần Mẫn mắng đến mức cúi đầu, đáy mắt đầy vẻ ghen tị, trong lòng càng thêm chán ghét Tần Lam.
Nếu vì nàng , vô duyên vô cớ mắng chứ.
Nàng 14 tuổi , cha mắng mặt nhiều như .
Tần Lam: "..." Ta chọc ai gây họa với ai ?
Vở kịch ầm ĩ cứ thế kết thúc trong vui. Cuối cùng, Gia gia nhất quyết tuyên bố chuyện liên quan đến Linh Chi đều do Tần Lam tự quyết định.
Bên phía Đại phòng, Lưu thị đẩy nhẹ Tần Đại đang vá giỏ, nhỏ giọng rầu rĩ : "Mẫu chỉ nghĩ đến chuyện xem mặt cho Lão Lục, Lão Thất. Con trai chúng cũng còn nhỏ nữa, khác ở tuổi nó cưới vợ ."
Tần Đại vợ, chỉ nghĩ nàng bà già cũng giúp con trai tìm phù hợp, gật đầu: " là nên tìm cho Tần Nam ."
Sau đó, nhớ tới cả nhà còn đang chạy nạn, an ủi Lưu thị: "Chờ đến nơi an , sẽ bảo mẫu tìm cho con trai. Nàng đừng quá lo lắng."
Lưu thị lúc mới hài lòng gật đầu. Chồng nàng là con trai lớn nhất trong nhà, bình thường nhiều một chút, chịu đựng mấy lời càm ràm nàng đều thể so đo, nhưng chuyện hôn sự của con cái, nàng tuyệt đối nhượng bộ.
Thấy chồng cũng để tâm, nàng vui vẻ trong lòng, cũng còn nghĩ ngợi về thứ thuộc về nhà nữa.
...
Lúc , Tần Lam cùng Cổ Đức Do đến mặt Tri huyện Lưu Diệp.
Nhìn vị đại nhân hai ngày còn mặc gấm vóc, ung dung tự tại, nay vì chạy nạn mà vẻ chật vật, nàng cúi hành một lễ nghi cổ đại mà nàng cho là đạt tiêu chuẩn.
Sau đó mới bình thản mở lời: "Xin mắt đại nhân."
Lưu Diệp khoát tay ý bảo nàng cần đa lễ.
Sau đó mới chỉ xe ngựa của phu nhân : "Phu nhân đang ở bên trong, ngươi ."
Tần Lam yên.
Nàng giơ chiếc hộp gỗ trong tay lên, giải thích: "Ta chữa trị vết thương cho phu nhân, nhưng chỗ một vị t.h.u.ố.c thể giúp phu nhân dùng, may sẽ giúp phu nhân hồi phục hơn một chút."
CHƯƠNG 20: Bồi thường một ngàn lượng
Lưu Diệp , sắc mặt lập tức đổi, còn vẻ hòa nhã , nghiêm nghị : "Ngươi trị? Vậy bản quan ngươi thể cứu sống sắp c.h.ế.t cơ mà. Phu nhân của bản quan bất quá chỉ là nội thương, dù cũng nặng bằng . Ngươi ngươi trị, ngươi dám lừa dối bản quan?"
Tần Lam hề nao núng, đợi xong mới mở lời giải thích: "Ta chỉ chữa ngoại thương, cách khác là những vết thương thể thấy bằng mắt thường, còn những thứ khác thì ." Nói xong, nàng cúi đầu nghiêng sang một bên.
Lưu Diệp cảm thấy lừa gạt, nhưng tiện nổi giận thật với một tiểu cô nương, bèn trừng mắt lạnh lùng Cổ Đức Do một cái.
Cổ Đức Do run b.ắ.n, vội vàng giải thích: "Đại nhân bớt giận, đại nhân bớt giận. Tần nha đầu cố ý lừa gạt, mà là lão già thôn trưởng rõ ràng. Chính ông với tiểu nhân là Tần nha đầu cái gì cũng chữa ."
Hắn bổ sung: "Tần nha đầu thẳng thắn khai báo, nàng tự nguyện dâng báu vật gia truyền để phu nhân dùng chữa trị."
Lưu Diệp hỏi thẳng: "Báu vật gia truyền gì?"
Cổ Đức Do thấy nổi giận nữa, liền chỉ chiếc hộp trong tay Tần Lam.
"Thứ đặt trong chiếc hộp gỗ chính là báu vật."
Tần Lam cảm thấy nếu mặt một cái gương, khuôn mặt trong đó chắc chắn sẽ đỏ bừng.
Không vì ngượng, mà là vì hổ hộ.
Hội chứng hậu diễn kịch của gia gia nàng, ở chỗ Cổ Đức Do thể hiện một cách triệt để.
Một đóa Linh Chi thôi mà cũng thể thổi phồng thành báu vật gia truyền, ai cho cái dũng khí đó ?
Lương Tịnh Như ?
Tuy nhiên, Tần Lam sẽ . Đối phương chủ động tìm nàng , khiến móc hầu bao ?
Thế nên đương nhiên là cứ thổi phồng càng ghê gớm càng .
Lưu Diệp lúc mới nhịn tò mò : "Mang đến cho bản quan xem một chút."
Tần Lam nhân tiện đưa chiếc hộp gỗ trong tay qua.
"Bổn quan xem rốt cuộc là bảo vật gì mà còn thể chữa bệnh cứu ." Hắn , tay thuận thế mở chiếc nút cài hộp gỗ.
Bên trong là một đóa linh chi màu đen, trông như chiếc quạt lớn xám xịt. Người hiểu hàng chỉ cần qua đây là cực phẩm trong các loại linh chi.
Lưu Diệp từng thấy linh chi nên đương nhiên đây là thứ gì, chẳng qua từng thấy loại nào phẩm chất đến mức .
Nhất thời nghĩ vì linh chi tươi mới đến thế, cứ như hái xuống bao lâu.
Đáng tiếc, sự chú ý của bảo vật thu hút.
Hắn đổi vẻ mặt nghiêm nghị lúc nãy, ánh mắt trở nên hiền hòa và thiện hơn, Tần Lam hỏi: "Đóa linh chi quả là bảo vật, bổn quan sẽ chiếm tiện nghi của ngươi. Ngươi , ngươi cái gì?"
Tần Lam thấy điều như , trong lòng hài lòng vài phần, cũng so đo giọng điệu dùng lúc nãy nữa.
Nàng khẽ chớp đôi mắt trong veo lanh lợi, gương mặt tỏ vẻ chân thành: "Tiểu nữ gia cảnh bần hàn, gia gia nhất quyết chịu bán bảo vật , là giữ để cứu mạng nhà."
" Cổ phu nhân thương khó nhịn, nhà thứ . Tiểu nữ nghĩ nếu dâng nó để cứu phu nhân thì cũng tính là mai một tác dụng của nó." Nói xong, nàng hộp đựng linh chi bằng ánh mắt đầy tiếc nuối.
Chiêu của nàng thật sự là quá đỉnh, tuyệt nhiên hề nhắc đến chuyện tiền bạc.
Trớ trêu , Lưu Diệp thể chuyện cướp đoạt công thứ khác yêu thích.
Thấy nàng hiểu chuyện đến thế, khỏi cảm thán, trong lòng càng nảy sinh ý định bồi thường.
Nghe nàng nhà nghèo khó, hẳn là nghèo đến mức đủ cơm ăn. Hắn bèn sang Cổ Đức Do đang chờ bên cạnh, dặn dò: "Ngươi mau tìm phu nhân, lấy một ngàn lượng bạc đến đây."
Mèo Dịch Truyện
Tần Lam thấy dùng một ngàn lượng bạc mua linh chi của , trong lòng thầm nghĩ, vị quan cũng coi như hào phóng.
khi nghĩ đến linh chi là sản phẩm từ gian, nàng thấy đối phương chiếm món hời quá lớn của .
Dưa hấu ngon miệng đến , thể thấy linh chi cũng thứ mà d.ư.ợ.c liệu bình thường thể sánh bằng.
Cổ Đức Do nhanh mang một ngàn lượng bạc tới.
Tần Lam thấy bưng đến một mâm bạc, phía còn đặt một tờ giấy.
Lưu Diệp thấy nàng ngẩn , chỉ mà chịu nhận, bèn nhắc nhở: "Mau nhận ."
Tần Lam lúc mới đưa tay nhận lấy, ngẩng đầu với vẻ mặt chân thành: "Tạ ơn Đại nhân, Đại nhân ngài thật là một , ắt sẽ báo đáp. Ta chúc phu nhân sớm ngày khang phục, trường thọ trăm tuổi. Chúc Đại nhân phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."
Lưu Diệp những lời chúc phúc chân thành cho ngẩn .
"Nha đầu nhà ngươi quả thực thú vị."
Tần Lam hì hì.
Nàng chỉ ngọc bội bên hông và : "Đại nhân, thấy ngọc bội bên hông ngài hình như chút vấn đề. Ngài thể cho xem ?"
Cổ Đức Do ngờ chuyện xong mà nàng còn dám lớn mật như . Hắn vội vàng quát lên: "Lớn mật!"
Tần Lam vẻ kinh ngạc: "Không xem ?"
Lưu Diệp gỡ ngọc bội xuống, đưa cho nàng: "Xem ."
Biết nàng điều gì ho nữa.
Ai ngờ, Tần Lam càng sắc mặt càng nghiêm nghị: "Ngọc bội của Đại nhân mang t.ử khí?"
Lưu Diệp cau mày: "Nói rõ hơn . Chẳng lẽ ngươi thật sự điều gì bất thường?"
"T.ử khí chính là thở mà c.h.ế.t nhiễm . Ngọc bội vẻ lâu năm, nếu đeo lâu sẽ dẫn đến đoản mệnh, đa tai đa nạn."
Lưu Diệp nàng thế, nhớ đến những chuyện may mà gặp trong hai ngày nay, trong lòng mơ hồ tin lời nàng.
Hơn nữa, ngọc bội là do khác tặng, cũng rõ nó lâu năm .
Hắn vội vàng hỏi nhỏ: "Vậy giải quyết như thế nào?"
Tần Lam thấy mắc câu, đáy mắt lóe lên tia ranh mãnh: "Đương nhiên là tìm đạo hạnh để xử lý ngọc bội ."
Lưu Diệp cuống lên: "Ngươi thể ?" Lúc tìm loại ở đây?
Tần Lam tỏ vẻ mặt khó xử, lưỡng lự.
Thấy thế, Lưu Diệp lệnh cho thư : "Ngươi tìm phu nhân, lấy thêm một ngàn lượng bạc nữa bồi thường cho Tần gia cô nương."
"Đại nhân, cần tiền. Chuyện của ngài, thực sự giải quyết ."
Tần Lam vội vàng ngăn , bộ , dám nhận.
Lưu Diệp cau mày: "Nói , rốt cuộc ngươi thứ gì?"
Tần Lam thầm nghĩ: *Hừ, quả nhiên là thông minh.*
"Ta quan phục của Đại nhân."
"Ngươi y phục của bổn quan để gì?"
"Đại nhân cứ cho cho ."
Lưu Diệp vẻ mặt trấn tĩnh của nàng, hiển nhiên cảm thấy nàng nắm chắc mười phần thể lấy thứ .
Cảm tình, tất cả vẻ mặt nãy đều là giả vờ ?
Cuối cùng, vẫn thở dài một : "Thôi , lấy bộ quan phục thải loại cho nàng."
"Không, đồ mới."
"Không mới thì cũng là của năm nay."
Bằng , nhỡ quan phục thải loại dùng , chẳng phí công ?
"Đưa cho nàng bộ mới ." Lưu Diệp giãy giụa với nàng nữa.
Hắn cũng lấy ngọc bội, chỉ dặn dò: "Hy vọng Tần cô nương . Bổn quan nếu gặp chuyện , sẽ bắt ngươi đến hỏi tội."
Tần Lam thầm nghĩ: *Ta sợ quá mất.*
"Đại nhân tự trời phù hộ, nhất định sẽ , chuyện cũng c.h.ế.t , cứ yên tâm ."
Khuôn mặt vốn của Lưu Diệp lập tức sụp xuống.
Cái gì mà "c.h.ế.t "? Rõ ràng là sống thật mà!
Chờ Cổ Đức Do mang quan phục đến, Tần Lam liền cáo từ rời .
......
Trên đường về chỗ đội ngũ nhà họ Tần, Tần Lam mỉm cho ngân phiếu 500 lượng, quan phục và ngọc bội gian.
Ngọc bội nào t.ử khí, tất cả đều là do nàng bịa đặt .
Nàng tìm một chỗ vắng, tiến gian hái hai quả dưa hấu mang .
Lần kiếm tiền, nàng lấy hai quả dưa hấu coi như tự chúc mừng bản .
Để tránh khác , nàng cọ mạnh cuống dưa hấu xuống đất, cho đến khi còn dấu hiệu mới hái xuống mới chịu dừng tay.
Người nhà họ Tần thấy nàng trở về, tất cả đều vây quanh.
Tần Lam chuyện linh chi, bèn lấy bạc , đẩy đến mặt Gia gia.
"Gia gia, đây là khoản bồi thường do Tri huyện đại nhân ban tặng."
Tần Tam (chú thứ 3) thấy bạc, mắt sáng rực lên.
Hắn vươn tay định cầm lấy.
Chưa kịp chạm , một bàn tay nhanh hơn đập xuống tay .
Chát một tiếng.
Tần Tam đau đến nhe răng: "Ai, ai đ.á.n.h lão t.ử?"
Gia gia Tần vẻ mặt giận dữ: "Ngươi là lão t.ử của ai?"
Tần Tam thấy mặt cha sắp bốc hỏa, sợ tới mức tỉnh hồn , lắp bắp: "Cha..."
"Ta cha ngươi, ngươi mới là cha !"
Cái tên rốt cuộc lớn lên kiểu gì mà vẻ mặt cứ thấy tiền là sáng mắt thế? Có thể trả hàng ? Thật sự đứa con nữa!
Ta đỡ nổi nữa!
Bị chen ngang như , những khác đều sốt ruột hỏi cho rõ.
Ai nấy đều từng thấy nhiều bạc đến thế, ai cũng rốt cuộc bạc là bao nhiêu.
Gia gia thấy dám gây chuyện nữa, mới sang Tần Lam : "Con tự giữ lấy là , còn mang ?"
"Gia gia, là gia trưởng của nhà , 500 lượng bạc nhiều như , đương nhiên do bảo quản, bảo quản cháu mới yên tâm." Dù nàng cũng chỉ lấy 500 lượng bạc trắng thôi, còn ngân phiếu thì nàng giữ , chờ đến Vũ Huyện sẽ dùng để mua thêm hạt giống trái cây, tiện thể mua hạt nhân sâm về trồng.
Vừa nghĩ đến linh chi và nhân sâm thể bán bạc, nàng liền thấy đau lòng chút nào khi giao 500 lượng bạc cho Gia gia.
Cứ coi như đây là khoản phí nàng trả cho nguyên chủ vì dạy võ công cũng .
Những khác con 500 lượng cho kinh ngạc, nhưng khi hồn thì mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ hớn hở.
Gia gia Tần thì lời nàng cho rưng rưng nước mắt, trong lòng thầm nghĩ, đứa cháu gái uổng công nuôi dưỡng.
Xem kìa, sự đối xử khác biệt rõ ràng quá, cháu gái là bảo bối, con trai là cỏ rác.
Gia gia Tần nàng cảm động đến rơi nước mắt, lau những giọt lệ mới sang những khác : "Tứ nha đầu giao tiền cho gia đình , quyết định giữ 300 lượng, còn do nó tự chi phối."
Sợ những khác nảy sinh lòng tham, ông cảnh báo: "Các ngươi cũng đừng cảm thấy thiên vị, tiền vốn là của Tứ nha đầu, nay mặt dày thu lấy. Sau cũng sẽ chi tiêu cho cả gia đình, các ngươi ơn. Nếu ai dám lưng , đừng trách lão già tâm ngoan, nhà họ Tần cần loại vong ơn bội nghĩa!"
Những khác , liền Gia gia là thật.
Lý Lão Thái vốn còn gì đó, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm nghị của Gia gia thì cũng dám hé răng nữa, bằng bà sợ 300 lượng cuối cùng sẽ đến tay bà.
Còn 200 lượng bạc của Tần Lam, cuối cùng nhất định sẽ Vương thị giữ lấy.
Bà nghĩ đến chuyện thấy cam lòng, nhà còn phân mà Vương thị giữ nhiều tiền đến thế. Bà chồng mà quản nổi con dâu nữa .