Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 27: Người nhà ta tuyệt đối không thể đoản mệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Là ai, là cái đứa khốn nạn, cái tên ôn dịch nào dám đ.á.n.h con !"

 

Tần Minh thấy nương tới, tức giận : "Nương, thế? Phải chăng tìm con ranh Tần Lam đòi bồi thường nên đ.á.n.h nương nó và đại ca nó?"

 

Lý Lão Thái , gật đầu: "Lão Lục, nương tìm nó để đòi tiền mua đồ ăn cho con."

 

Nghĩ đến việc trở về tay , bà : "Ngày mai nương sẽ nấu đồ ăn ngon, tẩm bổ cho con."

 

Tần Minh sắp tức c.h.ế.t , đẩy Lý Lão Thái đang định đỡ : "Ăn ăn ăn cái gì! Nó sắp đ.á.n.h c.h.ế.t con !"

 

"Cái gì? Người đ.á.n.h con là con ranh Tứ nha đầu đó hả?"

 

"Ta sẽ tìm nó ngay! Con tiện nhân c.h.ế.t tiệt đúng là phản !" Vừa định bước .

 

Tần Minh nhớ đến lời cảnh cáo của Tần Lam lúc nãy, sợ hãi vội vàng giữ bà , giận dữ : "Nương, dừng ! Người nữa thì nó vẫn sẽ đến đ.á.n.h con thôi. Nếu con trai nó đ.á.n.h c.h.ế.t, thì cứ !"

 

"Con ranh c.h.ế.t tiệt đó dám đe dọa con ?"

 

"Ta nó chẳng đứa lành gì! Từ nhỏ lão gia t.ử cưng chiều nó, xem cưng chiều đến mức nào , hiếu kính già, tôn trọng trưởng bối." Lý Lão Thái càng càng cảm thấy Tần Lam là tai họa khắc cả bà và Lão Lục.

 

Lúc , rõ ràng bà tự động quên mất Tần Lam mang thịt rừng về thì ai là ăn nhiều nhất.

 

Có thể , bộ thịt đều hai ăn sạch bách.

 

Tần Minh thấy bà nữa thì thở phào nhẹ nhõm, dặn dò: "Sau đừng nữa, cũng đừng tìm gây sự với Nhị ca Nhị tẩu."

 

Nghĩ nghĩ vẫn thấy đủ an , thêm: "Mấy đứa con trai của Tần Đông cũng đừng động . Nương, cứ coi như là vì con trai , thì con ranh Tần Lam đó thật sự sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con mất!"

 

Nói xong, run rẩy. Những vết thương giúp nhận thức rõ ràng Tần Lam tay tuyệt đối hề nương nhẹ.

 

...

 

Tần Lam những vết cào mặt Vương thị và Tần Đông, cơn giận trong lòng nàng vẫn nguôi ngoai dù đ.á.n.h Tần Minh một trận.

 

Nàng đau lòng bôi t.h.u.ố.c cho Vương thị, bôi thêm cho Tần Đông một chút, để tránh nhiễm khuẩn gây sưng viêm do móng tay để .

 

Vương thị thấy gương mặt nhỏ nhắn của con gái lạnh tanh, nàng đang tức giận nên an ủi: "Nương , vết thương nhỏ mau lành lắm."

 

" , nãi nãi tuổi cao, sức tay lớn, chỉ là thôi, sẽ nhanh khỏi mà." Tần Đông cũng an ủi.

 

Tần Lam thấy họ còn an ủi , đột nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như căng đầy, đây chính là tình .

 

Kiếp , là một đứa trẻ mồ côi, dù nàng giận dữ buồn bã cũng ai an ủi nàng.

 

Ngay cả khi thắng cuộc thi, chúc mừng cũng chỉ là những lời nịnh nọt, xã giao.

 

Chưa bao giờ khoảnh khắc nào như lúc , nàng cảm nhận Vương thị thực sự yêu thương nguyên chủ.

 

cơ thể bây giờ là của nàng, điều đó khiến nàng chột áy náy, cứ như thể là kẻ trộm đ.á.n.h cắp của khác.

 

Nhất thời, tâm trạng nàng trở nên nặng nề và buồn bã.

 

Vương thị thấy con gái cưng tâm trạng , vẻ mặt đầy vẻ chán nản, bà hoảng hốt, vội vàng dịu giọng an ủi: "Nương đau . Sau lão thái bà mà đến nữa, nương sẽ đối đầu trực tiếp với bà nữa."

 

Tần Đông cứ nghĩ tự trách vì cho rằng vết thương của và nương là do .

 

"Tiểu đừng buồn nữa. Cùng lắm thì Đại ca theo chặn nữa, như bà cũng đ.á.n.h ."

 

Ngoại trừ lúc ba tuổi, từng thấy rơi một giọt lệ nào nữa. Ngay cả khi thương, nàng cũng c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng từng lộ ánh mắt vô hồn như thế .

 

Cảm giác đau buồn thất vọng, khiến thấy đau lòng.

 

Dáng vẻ của Tần Lam khiến ba đàn ông còn trong nhà họ Tần đau lòng khôn xiết. Mọi đều sẽ tìm Tần Minh, đ.á.n.h một trận cho bõ ghét, bởi vì nếu gây chuyện thì bà nội cũng sẽ đến phiền.

 

Tần Lam vẫn còn đang thất thần nên để ý lời họ .

 

Lúc , thấy cha và các ca ca tìm Tần Minh, nàng vội vàng lấy tinh thần, dẹp bỏ sự u uất trong lòng, dậy ngăn họ .

 

"Cha, các đừng . Con mới tìm ."

 

Tần Minh con đ.á.n.h cho một trận. Nếu đ.á.n.h nữa thì dù thế nào, nhà chúng cũng sẽ chiếm lý lẽ.

 

Tần Tây xong, liền hiểu ý tứ. Tiểu từ chỗ Tần Minh về, hơn nữa còn tay .

 

Tần Bắc ồn ào: "Chúng đ.á.n.h tên khốn đó, Tiểu đừng xen . Muội cứ xem , Tiểu ca sẽ đ.á.n.h cho rụng hết răng."

 

"Tiểu nàng tìm . Nếu , chúng cần nữa." Tần Tây .

 

Hắn nghĩ, đ.á.n.h, cũng nghĩa là sẽ đ.á.n.h.

 

Cứ để dưỡng thương .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-27-nguoi-nha-ta-tuyet-doi-khong-the-doan-menh.html.]

Tần Minh: *Khụ*... Đa tạ .

 

Tần Đông đồng tình Tần Tây: "Cái gì mà Tiểu chúng nữa? Huynh còn là đàn ông ?"

 

Tần Lam đỡ trán, Tiểu ca thật sự thông minh cho lắm, chuyện rõ ràng như mà cứng nhắc chịu hiểu.

 

Tần Tây căn bản chẳng thèm để ý đến tên song sinh ngốc nghếch .

 

Tần Nhị chọc cho tức tối, vỗ một cái gáy : "Ca ca ngươi là Lam Lam tự đ.á.n.h , đồ con trai ngốc nghếch !"

 

Tần Đông ấm ức xoa gáy: "Cha, cha đ.á.n.h con?"

 

Lần nào đ.á.n.h cũng là .

 

Hắn thật sự quá khổ , một chút địa vị trong nhà cũng .

 

Tần Lam vẻ mặt ấm ức của , nhịn bật .

 

Tiểu ca của nàng tuy thông minh lắm, nhưng đối với nàng thì khá .

 

Haizz, nàng nên dành thời gian kèm cặp nhiều hơn.

 

Mấy nhà họ Tần thấy nàng , trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Vương thị kéo nàng , dặn dò: "Lần đừng một đ.á.n.h , nhớ rủ thêm mấy ca ca của con cùng, ?"

 

Nếu , nàng sợ lão thái bà sẽ tay đối phó với con gái nàng, lén lút giở trò lưng. Nàng càng nghĩ càng thấy điều khả năng.

 

Với cái kiểu cưng chiều con trai như bà , cho dù sẽ vì tên họa hại Tần Lão Lục mà g.i.ế.c , nàng cũng hề nghi ngờ.

 

Tần Lam thấy sắc mặt nương nàng đổi, là nương đang nghĩ lung tung, vội vàng kể những lời nàng dùng để uy h.i.ế.p Tần Minh.

 

"Bà nội chắc chắn sẽ đến gây chuyện với chúng nữa , trừ khi bà để con trai bảo bối của vĩnh viễn liệt giường."

 

"Làm lắm." Tần Nhị khen ngợi.

 

Hắn sớm coi tên nhà nữa .

 

Thân thể vốn yếu ớt, nương xem trọng , nhưng cũng ngược đãi .

Mèo Dịch Truyện

 

từ khi Lão Lục và Lão Thất đời, nương liền dốc sức sai bảo mấy lớn hơn.

 

Đại ca thì vẫn , từ nhỏ là con cả, dù cưng chiều nhất, nhưng cũng bỏ bê quá mức.

 

Hồi nhỏ, Lão Lục thấy yếu ớt nên luôn bắt nạt , chẳng hề coi là ca ca.

 

Cái thứ từ nhỏ chẳng gì, lớn lên thì càng trộm cắp vặt, còn ngoài là từng thấy ở trong thanh lâu.

 

là thứ hỗn trướng.

 

Tần Lam cha nàng, chợt nhận mấy ngày chạy nạn, cha gầy nhiều. Sắc mặt vốn khỏe mạnh, giờ càng lộ rõ vẻ bệnh tật.

 

Lòng đổi lòng . Nếu họ thật lòng đối xử với , quyết định cũng sẽ coi họ là ruột thịt. Mà đối với , sẽ bao giờ keo kiệt.

 

Đã như , bước đầu tiên là bồi bổ cơ thể cho cha. Nghĩ là , Tần Lam với ông: "Cha, khi đến Vũ Huyện, chúng hãy đến y quán khám bệnh."

 

Tần Nhị lối suy nghĩ đột ngột của nàng cho ngây , một lúc mới hỏi: "Chúng y quán xem cái gì cơ?"

 

"Khám cho cha đấy, xem bệnh tình của cha. Cần chữa thì chữa, cần uống t.h.u.ố.c thì uống. Tóm , nhà chúng tuyệt đối thể đoản mệnh." Nàng khó khăn lắm mới vài chí cốt, đương nhiên thể để họ c.h.ế.t quá sớm.

 

Tần Nhị nàng cho dở dở . Sau đó ông nghĩ đến bệnh tình của , liền xua tay: "Cơ thể cha từ nhỏ yếu , đừng lãng phí tiền bạc việc ."

 

Số tiền đó chi bằng để dành lấy vợ cho mấy đứa con trai còn hơn.

 

Tần Lam thấy thái độ của ông, ngay là cha đang lo lắng về tiền bạc.

 

Trong gian của nàng nhiều linh chi, còn bào t.ử linh chi. Muốn bao nhiêu cũng chỉ là việc rắc hạt và tưới nước mà thôi.

 

Còn sợ tiền ? Bán vài cây linh chi chẳng ngay .

 

Nghĩ , nàng mượn quần áo che chắn, lấy tờ ngân phiếu 500 lượng, đưa cho cha .

 

"Cha xem."

 

Tần Nhị thứ trong tay nàng, hỏi: "Xem cái gì ?"

 

Mấy còn đều về phía nàng.

 

Tần Lam mở ngân phiếu , để lộ những dòng chữ in đó.

 

Dòng chữ "Ngân Hàng Triều Dương, Năm Trăm Lượng" in rõ ràng ngân phiếu.

 

 

Loading...