Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 37: Lại lỡ mất
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:37
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Lão Thái thấy Tần Minh cũng kêu đói, vội vàng đến bên cạnh hỏi han ân cần:
"Đói sớm? Con ăn gì? Mẹ tiền, sẽ đưa con mua đồ ăn ngon ngay đây."
Tần Tam: "Mẹ, chỉ mỗi Lão Lục là con trai, trong mắt còn con ?"
Lý Lão Thái thấy bộ mặt của thì ngứa tay, tát cho một cái.
"Ngươi còn dám ? Tiền của mà ngươi cũng dám trộm, còn ăn cái gì nữa, đói c.h.ế.t ngươi luôn !"
Nếu vì Lão Tam, bà mất mặt lớn đến mặt khác.
"Đừng cãi nữa, cãi cãi cãi, ồn ào c.h.ế.t !"
Tần Minh khó chịu gầm lên.
Lý Lão Thái lập tức im bặt, cứ như thánh chỉ, ngậm miệng dám gì nữa.
Cuối cùng mấy đành ngoan ngoãn rời , tìm một quán mì nhỏ, mỗi gọi một bát mì chay.
Chỉ bát của Tần Minh là thêm vài lát thịt.
Tần Mẫn ăn mì trong bát, Lý Lão Thái lẩm bẩm bên cạnh, nhất thời cảm thấy vô cùng hổ.
Điều nàng nhớ tới mấy hộp thức ăn Tần Lam xách theo, cần cũng bên trong là đồ ngon.
Ăn mì xong, mấy cửa Tế Thế Đường.
Lúc , Tần Lam và ba em Tần Đông ngoài tìm Lão gia t.ử bọn họ .
Bởi , trong sân Tế Thế Đường chỉ còn vợ chồng Tần Nhị và Đường Nghiêu.
Đường Nghiêu đang sắp xếp d.ư.ợ.c liệu.
Còn vợ chồng Tần Nhị đang dọn dẹp các vật tư lặt vặt mà Tần Lam mua về.
Lần Lý Lão Thái khôn ngoan tự tay, mà chỉ huy thím Đào: "Thím Đào, ngươi gõ cửa."
Thím Đào lời, tiến lên đập cửa: "Tứ Nha Đầu ở nhà ? Ta là Tam Thẩm của con, nếu con ở nhà thì mở cửa ."
Tay Vương thị đang dọn dẹp khựng : "Cha nó, thấy hình như là thím Đào đang gọi cửa ?"
Tần Nhị ngẩng đầu lên, lắng tai kỹ.
Lúc tiếng đập cửa vang lên, đồng thời tiếng Tần Tam hô: "Nhị ca, Nhị ca, Nhị tẩu, hai ở nhà ? Có thì mở cửa ."
Vương thị rõ ràng, nàng dậy tới mở cửa.
"Là Lão Tam , nãy để ý. Sao các ngươi tìm đến đây?"
Nàng giả vờ nghi hoặc, như thể gì về chuyện Lý Lão Thái gọi cửa.
Lý Lão Thái đẩy Tần Tam sang một bên, hừ lạnh với Vương thị giơ chân bước trong.
Vương thị vội đưa tay cản .
"Vương thị, ngươi dám cản lão nương?" Lý Lão Thái hùng hổ .
"Mẹ, đây là y quán, nếu sự cho phép của chưởng quỹ, con thể để ."
Nếu bà mà mất đồ gì đó, nàng thể bồi thường nổi.
Quan trọng nhất là họ đang nương nhờ chỗ khác, thể tùy tiện dẫn .
Lỡ Đường đại phu vui đuổi họ , thì cả nhà sẽ chẳng còn nơi nào để dung .
Đừng là thuê khách điếm, họ giờ chỉ là dân chạy nạn trộn thành. Nếu lòng tố cáo, cả gia đình sẽ bắt .
Đó là lý do Tần Lam nhanh ch.óng tìm thấy Gia gia để bàn xem bước tiếp theo nên gì, chắc chắn tìm cách khỏi thành.
Có điều, tìm đủ .
Đôi khi Tần Lam cũng ích kỷ mà tự tách , nhưng nàng hiểu rõ điều đó là thể.
Chưa đến mấy ca ca, ngay cả Tần Nhị cũng thể bỏ Gia gia mà tự dẫn gia đình riêng.
Lý Lão Thái tin, đẩy Vương thị xông . Vừa sân, thấy Tần Nhị, bà lập tức chỉ thẳng mũi mà mắng.
"Nhị nhi, trong mắt ngươi còn là ?"
"Vợ ngươi dám chặn ở ngoài cửa, ngươi còn quản ?"
Tần Nhị hề lời bà lay động, giọng điệu nhàn nhạt: "Mẹ, nơi nhà . Nếu ở, thì ngoài. Ở đây, đừng ồn."
Lý Lão Thái đầu quanh sân, thấy ngoài, bà mới tiếp tục : "Lão nương ồn, cứ ở đây thôi."
Bên ngoài đang lùng sục dân chạy nạn, lỡ ngoài bắt thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-37-lai-lo-mat.html.]
Vương thị thấy cản , đành để mấy sân hết.
Sau đó, nàng tiền sảnh tìm Đường Nghiêu.
"Đường đại phu, bà nội con tìm đến đây. Con cho bà , nhưng ngài yên tâm, con chắc chắn sẽ để họ phiền ngài việc."
Đường Nghiêu khẽ nhíu đôi mày kiếm tuấn tú, giọng thanh lãnh: "Đừng để ai đến gần phía ."
Nói xong, trở về vẻ lạnh lùng vốn , tiếp tục lựa chọn d.ư.ợ.c liệu trong tay.
Vương thị vội vàng gật đầu: "Không , . Ngài yên tâm, đảm bảo sẽ để họ đến đây."
Nàng nhanh ch.óng trông chừng Lý Lão Thái, thật sự sợ lão thái thái chừng mực.
......
Ở khu chợ phía Nam, Tần Lam cùng Tần Đông, Tần Tây, Tần Bắc định chia tìm .
Vũ Huyện lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ.
Nàng tìm thấy một , đó là Lưu Hầu và cha .
Lưu Hầu ngờ vận may đến , thể gặp Tần Lam.
"Tứ nhi, ngươi và Tần Đông ca ca cố ý đến tìm chúng ?"
Tần Đông định .
Tần Lam gật đầu: "Các ngươi cùng ca ca đến một nơi. Vào trong thì đừng ồn ào, cũng đừng lung tung."
Tần Đông hiểu hành động của . Bọn họ đang tìm Gia gia và Đại bá ?
Hiểu sự nghi hoặc trong lòng Tần Đông, nàng sang hỏi Lưu Hầu: "Lưu Hầu, ngươi và cha ngươi thấy Gia gia và Đại bá ?"
Lưu Hầu lắc đầu, nhưng cha gật đầu.
Ông : "Gia gia ngươi đang ở khu chợ gia súc. Ta dạo qua đó thấy ông đang xem bò."
Lưu Hầu nghi hoặc: "Cha thấy hồi nào ? Sao con ."
"Ngươi chỉ lo nghĩ đến ăn, thì còn sức mà chú ý đến chuyện khác."
Mèo Dịch Truyện
Lưu Hầu gãi đầu, ngượng ngùng.
Tần Lam ghi nhớ vị trí khu chợ gia súc, bảo Tần Đông đưa hai họ về Tế Thế Đường.
Nàng thì nhanh ch.óng chạy về phía khu chợ gia súc.
Phía Tần lão gia t.ử qua đường cổng thành đóng, sắc mặt lập tức đổi.
Mua xong đồ, chất lên xe ngựa dựng sẵn, ông liền hỏi thăm địa điểm thư quán để tìm Tần Nguyệt.
Lúc Tần Lam đến, họ bao lâu, cả nhóm một nữa bỏ lỡ .
Trong khi đó, Tần Tây dẫn Tần Bắc cũng gặp trong thôn, nhưng gia đình đó hình như họ hàng ở Vũ Huyện nên về Tế Thế Đường cùng hai họ.
Tần Lam tìm khắp khu chợ gia súc mà thấy Tần lão gia t.ử. Trên đường , nàng cứ suy nghĩ nên tiệm t.h.u.ố.c bán thêm hai cây linh chi nữa .
Kết quả nàng lòng vòng, thật sự về đúng y quán nơi gặp Lý Lão Thái lúc nãy.
Chuyện thật là trùng hợp!
Vậy còn chần chừ gì nữa?
Bán thôi.
Nàng tìm một con hẻm vắng , chui gian, chọn hai cây linh chi vẻ khô héo nhất trong còn .
Tìm một mảnh vải rách bọc đại .
Tần Lam đến cửa y quán, bên trong lạnh lẽo vắng tanh, một bóng . Giờ ai cũng đổ xô tiệm lương thực, chẳng ai nghĩ đến việc đến y quán.
Lão đại phu thấy nàng, tùy tiện hỏi: "Có việc gì?"
Tần Lam giơ bọc vải rách trong tay lên: "Lão đại phu thu mua d.ư.ợ.c liệu ?"
"Thu, nhưng xem hàng mới quyết."
Tiệm t.h.u.ố.c của ông tuy là nơi y thuật tinh thông nhất Vũ Huyện, nhưng là nơi ăn nhất. Nên bình thường lượng t.h.u.ố.c dùng lớn, ông cũng thu mua lẻ tẻ một ít.
Tần Lam lấy linh chi , đưa cho ông xem.
Lão đại phu thấy là hắc linh chi, ánh mắt lập tức đổi.
Ông nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng vài , khỏi thở dài tiếc nuối: "Hai cây hắc linh chi đều thuộc loại thượng hạng."