Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 41: Thuận lợi ra khỏi thành

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Lam nhanh ch.óng đến cổng thành. Lúc , Đô đầu giữ thành cho mở cửa từ sớm.

 

Có điều, quan binh canh giữ cửa thành tăng lên gấp đôi.

 

Nàng đến kịp gần thì một trong đó nhắc nhở: "Hôm nay cửa thành chỉ cho phép , cho phép . Xin hãy cân nhắc kỹ khi quyết định ngoài."

 

Tần Lam gật đầu, xoay rời .

 

Trên đường trở về, nàng ngang qua tiệm bánh bao và mua hết bánh bao lò.

 

Nàng lấy một cái , gặm.

 

Số còn tìm chỗ cất hết gian.

 

Về đến Tế Thế Đường, đều thu dọn xong đồ đạc.

 

Tần Lam thuật chuyện nàng thấy ở cổng thành, đồng thời nhấn mạnh việc bây giờ chỉ cho phép chứ cho .

 

Vương thị thấy nàng xong thì kéo nàng sang một bên, hỏi nhỏ: "Lương thực trong phòng còn, con lấy ?"

 

"Nương đừng lo lắng, lương thực con sắp xếp thỏa ." Không nơi nào an hơn gian của .

 

"Vậy thì , . Con , nãy cha con phòng chỉ thấy hành lý của nhà , suýt nữa tưởng lương thực kẻ khác trộm ."

 

"May mà còn lão Nhị ngăn cho cha con lớn chuyện. Cũng may là con lấy , nương mới yên tâm." Vương thị xong, vỗ vỗ n.g.ự.c.

 

Tần Lam: Nàng quên báo .

 

Sắp sửa xuất phát, Đường Nghiêu gọi nàng : "Tần Lam."

 

Tần Lam nghi hoặc: "Đường đại phu, chuyện gì ?"

 

"Không gì, chúc cô một chuyến bình an." Đường Nghiêu thu tâm tư, thản nhiên .

 

Tần Lam gật đầu, cuối cùng nhịn dặn dò một câu: "Nếu Đường đại phu cuối cùng quyết định nam hạ, thể thúc ngựa nhanh ch.óng đuổi kịp chúng . Đường đại phu bảo trọng."

 

Đường Nghiêu lúc mới lộ vẻ dịu dàng, trịnh trọng : "Đường Nghiêu nhất định ghi nhớ trong lòng. Ngươi cũng bảo trọng."

 

Nhìn theo bóng dáng Tần Lam cùng đoàn xa cho đến khi biến mất, Đường Nghiêu mới xoay trở y quán.

 

Hậu viện nãy còn ồn ào náo nhiệt, giờ trở nên vắng vẻ, tĩnh lặng.

 

Chỉ một đêm thôi mà chút quen. Xem , thích náo nhiệt hơn tưởng.

 

...

 

Đoàn Tần Lam đến cổng thành. Sau khi quan binh lặp lặp lời nhấn mạnh chỉ chứ , chút do dự bước khỏi cổng thành.

 

Ở ngoài cổng thành, Tần Tứ, Tần Ngũ và mấy canh gác cả đêm trong lòng thấp thỏm, thấy họ ngoài cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Mọi cũng vội rời tại chỗ đợi còn .

 

Cuối cùng đợi một canh giờ, vẫn thấy gia đình cuối cùng xuất hiện. Mãi , Tần Tây mới chợt nhớ , nhà đó ở Vũ Huyện thích, chắc là nữa .

 

Lúc mới thôi chờ đợi.

 

Mọi chuẩn đủ lương thực, nên việc đường diễn nhanh hơn nhiều.

 

Họ từ sáng đến chiều, ăn một bữa xong nghỉ ngơi mà tiếp tục lên đường.

 

Dần dần, bắt đầu vui.

 

"Chúng qua Vũ Huyện , tại còn cố gắng nhanh như ? Các vị cứ , nữa, cần nghỉ ngơi."

 

" , Tần Lão gia t.ử, xin hãy để nghỉ ngơi một chút. Chúng cả một ngày trời, mặt trời cứ phơi thẳng đầu, nếu còn nữa thì sẽ gục ngã mất."

 

Tần Lão gia t.ử , sắc mặt khó coi. Người cũng nhiều sẽ mệt, nhưng chuyện Lam nha đầu nếu thật sự xảy , cái mất chính là mạng sống.

 

Người thấy ông do dự, lộ vẻ mừng rỡ: "Lão gia t.ử xem, đều nghỉ ngơi. Chi bằng chúng nghỉ một lát, chiều tối hãy tiếp. Dù thì cũng để phơi nắng cả ngày."

 

Tần Lão gia t.ử kể chuyện cho Tần Lam. Nàng những đứa trẻ cúi gằm mặt bước , những già lưng còng, cuối cùng gật đầu.

 

"Vậy thì để nghỉ ngơi . Ban đêm nhiều hơn một chút là ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-41-thuan-loi-ra-khoi-thanh.html.]

Chỉ cần quá chậm trễ, nàng vẫn thể chấp nhận .

 

Cả nhóm tìm một chỗ khuất nắng và dừng nghỉ ngơi.

 

...

 

Bên trong thành Vũ Huyện, tại Tri huyện phủ.

 

Quản gia Đào đến kho chứa đồ, thấy bên trong trống rỗng. Những thứ còn sót chỉ là vài cuộn vải kém chất lượng, cùng vài món đồ trang trí, bình phong thời. Nếu đem ngoài bán cũng chỉ vài chục lượng bạc.

 

Hắn tức đến mặt mày tái mét. Hắn cứ nghĩ dù Đại nhân c.h.ế.t, bọn họ ít nhất cũng thể chiếm đoạt tài sản trong kho .

 

"Rốt cuộc là ai, ai độc ác đến mức trộm hết tiền ? Tổng cộng là ba mươi vạn lượng vàng và bạc đấy!"

 

Hắn lẩm bẩm một , dường như thể chấp nhận kết quả , lập tức lệnh cho bắt hai tên lính canh cổng tối qua.

 

Hai bắt vẫn còn ngơ ngác, họ mới đổi ca trực, còn kịp nghỉ ngơi.

 

Quản gia Đào tiến lên đá mỗi một cái, gằn giọng hỏi: "Nói! Tiền trong kho hết ?"

 

Mèo Dịch Truyện

Hai đá vốn sợ hãi, lời liền vội vàng đáp: "Tiểu nhân ạ! Tối qua hai tiểu nhân vẫn luôn giữ bổn phận canh ngoài cửa!"

 

"Giữ bổn phận?"

 

Nói , Quản gia Đào túm lấy một ném kho, chỉ tay căn phòng lớn trống mà gào lên: "Đồ đạc hết ? Ngươi cho , đồ đạc ?"

 

"Cái... cái ... tiểu nhân... tiểu nhân thật sự . Tối qua tiểu nhân vẫn luôn canh gác theo đúng quy củ." Nói đến đây, sợ trừng phạt, lính canh bật .

 

Quản gia Đào đẩy sang một bên, tức giận đến mức đá đổ cả một chiếc bình phong.

 

Sau khi lấy bình tĩnh, mới nghiệt ngã phân phó:

 

"Truyền lệnh xuống, rằng Lão gia bệnh, đóng cửa dưỡng bệnh tiếp khách."

 

"Không ai phép khỏi phủ. Việc mua sắm thì ngươi lo liệu."

 

Một đàn ông chờ bên cạnh gật đầu đồng ý, đó dẫn theo vài gia đinh rời .

 

Đợi hết, Quản gia Đào liếc căn kho trống rỗng, hề lưu luyến mà bỏ .

 

Tuyết Di nương đang trong phòng đầy vẻ lo lắng.

 

Quản gia Đào bước , trong mắt thoáng hiện một cảm xúc khó tả khi thấy bộ dáng của nàng.

 

Tuyết Di nương thấy , vội vàng tiến lên hỏi: "Thế nào ? Trong kho còn bao nhiêu bạc?"

 

Lão gia còn, nàng chắc chắn bỏ trốn, nhưng nàng nhất định mang theo tiền mới cam lòng.

 

"Di nương, kho trộm, tiền bên trong đều mất hết ." Quản gia Đào vẻ bất lực, vẫn hồn cú sốc mất trộm.

 

Tuyết Di nương như sét đ.á.n.h ngang tai, nàng mềm nhũn chân ngã khuỵu xuống đất.

 

Nàng cứ thế bệt đất, thút thít lóc đáng thương: "Ô ô... Không tiền thì bây giờ? Về nhà chắc chắn bán nữa. Số khổ như , huhu..."

 

Nàng phủ năm mười bốn tuổi, ở hai năm, khó khăn lắm mới dựa bộ dạng ngoan ngoãn và kỹ năng hầu hạ giường để mê hoặc lão háo sắc Tri huyện .

 

Giờ thì tất cả đều tan biến...

 

Quản gia Đào thấy bộ dáng gặp thương của nàng, trong lòng ngứa ngáy, liền xổm xuống an ủi: "Tuyết Di nương đừng nữa."

 

Có lẽ lời quá dịu dàng, Tuyết Di nương lập tức nhào lòng , thút thít , giọng điệu mềm mại nũng nịu:

 

"Quản gia, ô ô, Quản gia, tiện bây giờ. Lão gia c.h.ế.t , tiện sẽ thủ tiết ? Tiện thủ tiết ."

 

Quản gia Đào mỹ nhân nhào lòng, đang hít hà mùi hương nàng mà tâm viên ý mã. Nghe nàng , liền cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại .

 

Hắn hôn nàng đến mức nàng mất hết sức lực, mềm nhũn tựa lòng , mới khàn giọng trầm thấp : "Hãy theo , Di nương."

 

Tuyết Di nương dường như lấy tinh thần những gì . Ánh mắt nàng mơ màng nụ hôn, lời Quản gia Đào , nàng khẽ gật đầu.

 

Quản gia Đào thấy nàng gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn nhưng cực kỳ quyến rũ, thể nhịn nữa. Hắn lập tức bế nàng lên, đặt lên giường.

 

Không lâu , trong phòng vang lên những âm thanh khiến đỏ mặt tía tai.

 

 

Loading...