Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 45: Đoàn kết một lòng

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi , cuối cùng bước xin : "Tứ nha đầu, xin . Nghe , chúng đều hiểu rõ tình hình . Muội yên tâm, bảo dừng, chúng tuyệt đối sẽ dừng."

 

" , đúng , chúng đều lời ."

 

Tần Lam cũng so đo với họ.

 

"Mục đích của chúng là tiến về phía Nam. Con đường còn xa, bình an đến nơi, nhất định đoàn kết một lòng."

 

"Hay lắm, !"

 

Tần lão gia t.ử tự hào lên tiếng.

 

"Mọi bình an đến nơi, nhất định đoàn kết một lòng."

 

"Nhất định đoàn kết một lòng!"

 

"Nhất định đoàn kết một lòng!"

 

Đột nhiên như lây nhiễm, ai nấy đều giơ tay hô vang cùng một câu .

 

Cảm xúc là thứ dễ lây lan. Giống như lúc , Tần Lam cảm thấy thêm vài câu cũng cái lợi, ít nhất là đường sẽ còn những lời than vãn nữa.

 

Cả đội cùng lên đường, từ ban ngày cho đến tối mịt, mãi đến khi còn thấy rõ đường , Tần Lam mới hô dừng .

 

"Mệt c.h.ế.t ! Muội mà nghỉ, đừng khác, ngay cả cũng sắp nổi nữa." Tần Bắc xoa chân bệt xuống đất với Tần Lam.

 

Tần Lam thấy hành động của , đột nhiên trong đầu nàng hiện lên hình ảnh cuộc Vạn Lý Trường Chinh.

 

Người hồi đó cách nào mà nhiều như ?

 

À, là quấn chân! , giờ nàng mới nghĩ chứ.

 

Mèo Dịch Truyện

"Tiểu , tiểu ?" Tần Bắc gọi vài tiếng thấy nàng đáp, dậy tới đưa tay đặt mắt nàng lay lay.

 

Tần Lam nắm c.h.ặ.t t.a.y , mừng rỡ : "Có cách !"

 

Tần Bắc mơ hồ: "Cách gì cơ?"

 

Tần Lam bí ẩn: "Làm xong sẽ ."

 

"Thật là thần thần bí bí," Tần Bắc xoa chân xuống.

 

Tần Lam nhớ tới đống vải vụn trong gian của . Mấy bao lớn lận, lấy một bao cũng sẽ quá lộ liễu.

 

Nghĩ đến đây, nàng về phía xe đẩy. Thấy chú ý, nàng mượn mấy món tạp vật đặt phía để che chắn, từ gian lén đưa một bao tải vải vụn, nhét xuống cùng, khiến khác sẽ nghĩ nó vốn ở đó.

 

Xong xuôi, nàng về phía Ngũ thúc đang đẩy chiếc xe .

 

"Ngũ thúc, cháu việc cần tìm thúc."

 

Tần Ngũ đặt xô nước tay xuống, lau mồ hôi : "Tứ nha đầu chuyện gì, cứ , Ngũ thúc thể sẽ hết."

 

Khóe môi Tần Lam cong lên, Ngũ thúc thật thà.

 

"Không gì. Chỉ là cháu để một bao tải vải vụn đáy xe đẩy, thúc thấy ? Cháu cần dùng đến."

 

Tần Ngũ xoa xoa gáy: "Không thấy. Ta tìm thử xem."

 

Nói về phía xe đẩy. Chỉ một lát , kéo bao vải vụn mà Tần Lam lén nhét .

 

Tần Lam tiến lên, chỉ bao tải : "Chính là cái , cảm ơn Ngũ thúc."

 

"Không cần cảm ơn, cần cảm ơn," Tần Ngũ rõ ràng ngờ nàng lời cảm ơn với .

 

Từ lúc xuất phát đến giờ, từng thấy cô cháu gái hòa nhã lời cảm ơn bao giờ, nhất thời cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

 

Tần Lam gật đầu, cầm bao tải đến bên cạnh Tần Bắc. Thấy vẫn đang chịu đau xoa chân, nàng mở bao tải .

 

Nàng lấy một nắm vải vụn, những miếng lớn thì dùng sức xé thành từng dải.

 

Tần Bắc thấy nàng xé hỏng miếng vải lành lặn, vội ngăn : "Tiểu , ? Có chuyện gì hài lòng thì , lấy vải trút giận?"

 

Tần Lam đưa dải vải cho , tự xuống đất : "Ta dạy cách đường mà đau chân."

 

Thấy vẫn đó, Tần Lam buồn : "Không tin ?"

 

Tần Bắc nàng như kẻ ngốc: "Muội kích động gì ? Lại ai nữa ?"

 

Chứ ai xé một miếng vải lành lặn thành từng dải thế ? Làm mà may vá nữa?

 

Trước đó, vì đường gấp gáp, cũng khác vô nhân đạo.

 

Tần Lam cạn lời. Cái tiểu ca ngốc nghếch còn thể cứu đây.

 

"Ta kích động."

 

"Không kích động thì xé vải gì?"

 

Tần Bắc vẻ mặt tin.

 

Tần Lam thèm để ý đến , lấy dải vải quấn quanh chân .

 

Quấn xong dậy vài bước, cảm thấy c.h.ặ.t nên quấn nữa.

 

Lần vặn, thấy cơ bắp chân kéo căng.

 

Tần Bắc thấy nàng nghiêm túc, xổm xuống kỹ.

 

vẫn hiểu điều liên quan gì đến việc đường đau chân.

 

Tần Lam lười giải thích, cái tiểu ca ngốc nghếch quá khờ khạo.

 

Nói nhiều với , nàng còn nghi ngờ sẽ lây sự ngốc nghếch đó.

 

Bảo yên, Tần Lam trực tiếp tay giúp quấn vải. Quấn xong, nàng bảo: "Đứng dậy vài bước thử xem. Nếu c.h.ặ.t quá sẽ điều chỉnh ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-45-doan-ket-mot-long.html.]

Tần Bắc dậy một chút, cảm thấy chân hình như quả thật đau nhiều như nữa.

 

Hắn ngạc nhiên : "Tuyệt vời thật! Cách quá, ngày mai đường sợ đau chân nữa ."

 

Tần Lam kịp thời dội một gáo nước lạnh: "Vẫn sẽ đau, nhưng sẽ giảm nhẹ nhiều. Làm đường tổn thương chân. Huynh truyền cách cho ."

 

"À, tiện thể đưa đống vải vụn cho dùng luôn."

 

Chỉ là một bao vải vụn thôi, nàng còn vài bao nữa trong gian.

 

Tần Bắc thấy nàng nghiêm túc, gật đầu hiệu rõ.

 

Tần Lam lấy một nắm vải dài, bảo nhà họ Tần đều quấn chân .

 

Vì chuyện , Lý Lão Thái bắt đầu lải nhải.

 

"Vải đang yên đang lành tại xé thành từng dải."

 

Mọi thèm để ý đến bà, bà cũng thấy ngượng ngùng, tiếp tục : "Hay là lấy quần áo mặc dùng , còn cái đống vải đưa cho ."

 

Đám vẫn đáp lời, ai việc nấy.

 

Lý Lão Thái thấy trả lời, bèn tự ý lấy những miếng vải còn .

 

Tần Lam nắm lấy tay bà, giọng lạnh nhạt: "Bà nội nếu rảnh rỗi quá, việc gì ?"

 

Tần Lam bà với vẻ mặt cảm xúc, bên đống lửa, bóng lưng chìm trong bóng tối, trông cứ như một Sát Thần bước từ bóng tối.

 

Cảnh tượng Lý Lão Thái rùng , run rẩy rút tay về.

 

"Ta còn việc , rảnh." Nói xong, bà chạy biến.

 

Tần Lam tặc lưỡi: "Đã nhát gan còn thích tìm đường c.h.ế.t."

 

Vương thị quấn chân xong, thấy câu của nàng, nghi hoặc hỏi: "Ai tìm đường c.h.ế.t cơ?"

 

"Không nương. Người thấy c.h.ặ.t ? Nếu c.h.ặ.t thì điều chỉnh, nếu chân vẫn sẽ đau."

 

"Không c.h.ặ.t, c.h.ặ.t. Ta điều chỉnh hai ." Vương thị xua tay.

 

Dưới ánh lửa, tất cả đều quấn vải quanh chân.

 

còn mang trứng gà nhà để cảm ơn Tần Lam.

 

"Tiểu Lam , cảm ơn cháu vì tấm vải và phương pháp. Đây là trứng gà nhà , mang theo cẩn thận lắm mới vỡ đấy. Nhờ nương cháu luộc cho cháu ăn, bồi bổ thể nhé."

 

Tần Lam nhận: "Dùng . Trứng gà thì thím cứ mang về , để dành cho các cháu ăn."

 

Người thì : "Cháu chẳng cũng là một đứa trẻ ? Cầm lấy cháu, cho thì cứ nhận." Vừa , đó nhét trứng gà tay cô.

 

Tần Lam dám dùng lực, nhất thời bất cẩn đành nhận lấy trứng. Cô sợ rằng hai cứ đẩy qua đẩy sẽ vỡ mất trứng.

 

Thấy cô nhận, ha hả rời .

 

Tần Lam đưa trứng gà cho Vương thị: "Nương, nương luộc ăn ạ."

 

"Được, nương sẽ cho con." Vương thị cưng chiều cô, thèm đ.á.n.h tan trứng mà trực tiếp luộc nguyên quả. Người tặng mấy quả, bà luộc hết cả.

 

Bữa tối vẫn do Lưu thị sắp xếp. Làm xong cơm, mỗi đều chia một bát đầy cơm khô.

 

Đương nhiên là bao gồm Lý Lão Thái.

 

Lý Lão Thái bát cháo loãng trong veo thể soi gương mặt, suýt nữa bật .

 

kìm nén hốc mắt đỏ hoe, trừng mắt Lưu thị một cách hung tợn.

 

"Con dâu cả, trong mắt ngươi còn chồng ?"

 

Lưu thị tỏ vẻ vô tội: "Nương, đây... đây là thứ nương thích nên con mới ?"

 

Tần Lam suýt chút nữa phun hết cơm trong miệng ngoài.

 

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc ngây thơ của Đại bá nương, cô chợt nhận vị Đại bá nương là một cao thủ diễn xuất.

 

cảm thấy cực kỳ thích thú đây?

 

Lý Lão Thái chỉ bát của Lưu thị, lệnh: "Lưu thị, đưa bát của ngươi cho ăn, ngươi tự múc một bát khác."

 

"Nương, cơm hết ạ, còn." Lưu thị vội vàng bới bát cơm đó miệng, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện thêm bát nào nữa.

 

Nàng thứ đều theo yêu cầu của Gia gia, ngoài thể trách nàng .

 

Ngược , chồng nên nếm trải chút khổ sở, để khỏi rảnh rỗi mà ngày ngày gây chuyện trời đất.

 

Còn bảo nàng giặt quần áo cho lão lục, lão thất. Nàng là chị dâu, chứ của bọn họ !

 

Lý Lão Thái hết sạch, liền xông lên cướp, nhưng thấy nàng trực tiếp ăn, hề kiêng nể gì chồng , bà tức giận mắng:

 

"Lưu thị! Cái đồ ác phụ nhà ngươi dám tôn trọng ? Ngươi tin , sẽ bảo lão đại thư hưu thê ngươi!"

 

"Nương, con hưu nàng. Mẹ đừng mắng nương của các con. Mẹ ăn cơm thì ăn bát của con, con nhường ." Tần Đại thật thà .

 

Nói xong, còn đưa bát cơm ăn một nửa trong tay .

 

"Ta cần của ngươi, bát của nàng ! Ngươi mang bát của nàng đây cho !" Lý Lão Thái chỉ bát cơm mà Lưu thị ăn vài miếng.

 

Tần Lam thấy náo loạn gần đủ , cô lập tức ăn sạch bát cơm của trong vài ngụm.

 

Sau đó, cô đưa tay định lấy bát cháo của Lý Lão Thái.

 

Lần Lý Lão Thái sớm đề phòng, thấy cô đưa tay tới, bà vội vàng ôm c.h.ặ.t bát cháo lòng, mở miệng húp lấy húp để.

 

"Bà nội, bà chẳng đang uống vui vẻ ?" Tần Lam lững thững .

 

Theo cô thấy, Lý Lão Thái là đủ đói. Đợi bà ăn thêm vài bữa như thế nữa, xem còn dám cho khác ăn cháo trong veo như nước lã nữa .

 

 

Loading...