Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 55: Hắc Phong Trại 2
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Lam tìm một vòng, thấy đồ vật gì hữu dụng, vốn định rời .
Lúc , hai bà v.ú bếp tới, tay cầm một rổ màn thầu, bàn tán: "Nghe tối nay Trại chủ xuống núi . Không nhà nào xui xẻo thế."
Một bà v.ú khác phụ họa: " thế. Lần cách đây cũng một tháng , thu hoạch ít. Người trướng ai cũng chia mấy lượng bạc, chỉ bọn bếp là chẳng cọng lông nào." Nói xong, bà còn phun một bãi nước bọt xuống đất.
Bà v.ú đó cũng nhổ nước bọt theo: "Chẳng cọng lông nào thì thôi . Cái con đàn bà rước về cứ hành hạ khác. Nó mê hoặc Trại chủ khiến ông cái gì cũng chiều theo."
Mèo Dịch Truyện
"Cái 'gió gối' nó thổi ghê quá, lão bà t.ử đây chịu nổi nữa . Lúc thì đòi tắm rửa, lúc thì đòi ăn điểm tâm. Ta tìm điểm tâm mà đưa cho nó chứ?"
"Thế còn ? Ta nếu ngươi , ả còn bảo Trại chủ mở kho báu, thưởng cho những hầu hạ ả ít vàng bạc châu báu ."
Tần Lam , mắt liền sáng rực lên. Kho báu, là kho báu!
Lần ở Phủ Tri huyện, nàng thu thập ít vàng bạc châu báu, đặc biệt yêu thích những thứ gọi là kho báu . Huống hồ đây là kho báu của sơn phỉ, nàng càng thích hơn, quyết định một chuyến.
Vốn định lén tiếp, xem hai vị trí kho báu , nhưng kết quả thấy cả hai cùng chỉnh trang y phục, rẽ một cái sân.
Tần Lam: ......
Thôi , tự tìm .
Nàng lòng vòng hai lượt, cuối cùng mới thấy một cánh cửa hai canh gác ở phía , cách sân chính xa.
Tần Lam thi triển khinh công, trực tiếp nhảy lên mái nhà.
Nàng nhẹ nhàng tháo gỡ các viên ngói mái nhà thu gian như .
Chừa một trống đủ cho một , nàng nhẹ nhàng bay xuống.
Nhìn mấy cái rương gỗ đang mở hé, Tần Lam mở hết xem, bên trong là vàng bạc và đủ loại trang sức.
Bên trong còn nhiều rương gỗ khác đóng kín, nàng cũng cố ý mở xem.
Nàng đưa tay thu từng cái gian. Chẳng mấy chốc, cả gian kho báu dọn sạch.
Tần Lam quanh một lượt, xác nhận còn sót gì, lúc mới hài lòng rời .
Nàng phi như bay về đội ngũ. Lúc , giờ Hợi cũng sắp đến.
Vương thị thấy nàng an trở về, tức giận vươn tay đ.á.n.h mạnh nàng mấy cái, giọng gấp gáp giận dữ: "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, gan ngươi đúng là to lắm! Hả, ngay cả ổ sơn phỉ mà ngươi cũng dám bén mảng tới."
Tần Lam cũng cản: "Nương đừng lo, con chừng mực mà."
"Ngươi chừng mực cái nỗi gì! Ngươi là chọc tức c.h.ế.t thì !"
Vương thị giận thì giận, nhưng cũng để con gái đói. Mắng xong liền mang tới một chén cơm cho nàng: "Ăn mau ."
Tần Lam thấy lúc Nương đang giận, cũng dám chọc ghẹo nữa, nhận lấy cơm im lặng ăn.
Trong lòng nàng đang nghĩ cách để đưa tất cả dân làng thoát khỏi nguy hiểm . Bằng , với bản chất của bọn sơn phỉ, chúng chắc chắn sẽ bỏ qua họ.
Cho đến khi ăn xong, nàng vẫn nghĩ cách nào.
lúc , một con chim đột nhiên bay ngang qua đầu. Mắt Tần Lam liền sáng lên.
Nàng vội triệu tập : "Ta nghĩ một biện pháp giúp trốn . Chỉ cần chuyện, gây tiếng động, về cơ bản sẽ phát hiện."
"Chỉ cần trốn thoát an đêm nay, sáng mai lên đường thì cần sợ sơn phỉ g.i.ế.c chúng nữa."
Dân làng lộ vẻ vui mừng, vội vàng hỏi: "Tiểu Tứ (Tứ nha đầu) nghĩ cách gì ? Chỉ cần là ngươi , đều theo!"
" đó, đúng đó, Tiểu Tứ ngươi , là cách gì?"
Tần Lam giấu giếm nữa, giơ tay chỉ cái cây to đen thui ở gần đó :
"Cách là bảo trèo lên cây im, lời nào. Chỉ là chịu khó trốn đó một đêm."
Mọi xong, đồng loạt về phía đó. Đáng tiếc đêm quá tối rõ, chỉ cảm thấy cái cây lớn.
Lập tức hỏi: " chúng trèo lên ? Hơn nữa cây hề thấp, lỡ cẩn thận ngã xuống là c.h.ế.t đấy."
Tần Lam xua tay: "Mấy cái vấn đề. Vấn đề là chịu . Ta cách giúp trèo lên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-55-hac-phong-trai-2.html.]
Nàng thoáng qua những già yếu và phụ nữ, tiếp:
"Lão nhược phụ nữ sẽ đưa lên. Mọi nếu sợ ngã xuống, thể đến chỗ lấy một đoạn dây thừng, buộc cây, như sẽ rơi xuống."
Lập tức một đại nương vui vẻ: "Hay quá! Không chỉ là trốn cây ngủ một đêm thôi ? Chỉ cần g.i.ế.c lão nương, lão nương thể ngủ hai đêm!"
Mọi xong đều bật ha hả.
Tần Lam sợ những cản trở, bèn bảo tất cả tập trung đồ đạc . Từng nhà từng nhà buộc c.h.ặ.t hành lý và lương thực của , giấu kỹ trong bụi cỏ.
Còn xe ngựa, xe bò thì nàng lùa đến chỗ khuất thu gian.
Bãi cỏ trong gian chất đống đầy ắp. Ba chiếc xe ngựa chen chúc sát , vô cùng náo nhiệt.
Tần Lam khỏi gian, đội ngũ đưa tất cả già, yếu, phụ nữ và trẻ em lên cây, an trí thỏa. Cuối cùng, khi đưa Vương thị và Tần Nhị lên xong, nàng mới dạy những đàn ông khác cách trèo cây.
Nàng lấy một đoạn dây thừng khỏi đống dây cắt.
Nàng dùng dây thừng siết c.h.ặ.t cây như thể đang bó đồ, nhảy lên, hai tay nắm c.h.ặ.t hai đầu dây, nhích lên từng chút một.
Mọi nhao nhao học theo. Chẳng mấy chốc, hầu hết đều trèo lên nửa cây.
Đường Nghiêu yên nhúc nhích.
Thấy nàng an trí xong xuôi tất cả và đồ đạc, mới hỏi: "Ngươi thì ?"
Tần Lam sững sờ: "Ta ?"
"Ngươi lên cây trốn ?"
"Không. Ta bên ." Nàng chỉ một ngọn đồi nhỏ cách đây xa, nơi thể thấy con đường.
Đường Nghiêu theo hướng tay nàng chỉ, chỉ thấy một màu đen kịt, rõ bất cứ thứ gì.
Hắn do dự một lúc lâu mới : "Ngươi ..." Hắn hết câu.
Tần Lam bất chợt hiểu rõ gì. Nàng hào phóng gật đầu thừa nhận: "Nghe bọn chúng đang chặn đường một vị thủ phủ, Thủ phủ Vũ Huyện."
Nàng quyết định tiên cứ xem kịch , mới quyết định nên tay cứu những đó . Dĩ nhiên, cứu thì thể cứu công.
Nàng Thánh Mẫu Maria. Nếu tiền kiếm, cứ coi như nhận thêm một trận đấu nữa. nếu đáng để nàng cứu, thì chuyện khác.
Dù cũng thể uổng công . Bọn họ cũng nhường đường cho nhóm nàng qua , ít nhất cũng trả cho nàng một khoản phí nhường đường chứ?
Tần Lam nàng vất vả nửa ngày , tổng cộng trả giá một chút mới .
Đường Nghiêu rõ biểu cảm của nàng, nàng về Thủ phủ Vũ Huyện, vội vàng hỏi: "Có là Thủ phủ Lý Khuê Lý lão gia ở Vũ Huyện ?"
Tần Lam cạn lời: "Lẽ nào Vũ Huyện còn Thủ phủ thứ hai ?"
Sao nàng nhận Đường Nghiêu lúc ngốc nghếch như nhỉ?
Thủ phủ chẳng chỉ một thôi ?
Đường Nghiêu đương nhiên ý tứ trong lời nàng, khẽ một tiếng, âm thanh vang lên bất ngờ êm tai.
"Ngươi cái gì?" Tần Lam thấy thật khó hiểu.
Đường Nghiêu đáp, trái : "Ta cùng ngươi. Ngươi yên tâm, sẽ cản trở ngươi ."
Sợ Tần Lam từ chối, thêm: "Ta một chút võ công mèo cào. Cứ để cùng."
Tần Lam: Đây là vấn đề ngươi võ công ?
Nhìn thấy vẻ mặt kiên định của , nàng nghĩ, dù cũng là đại phu, lẽ đến lúc cần cũng chút tác dụng.
Thôi , thì .
"Ngươi cũng , nhưng theo lời ."
"Ừm, theo ngươi."