Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 74: Thiết Trụ, ngươi còn biết nịnh hót sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương thị xong, nghĩ nghĩ một lát rụt rè về phía Liêu Trọng Khải: "Vậy là gọi ngươi là Thiết Trụ nhé?"
Con ch.ó nhà đẻ bà tên là Thiết Trụ.
Liêu Trọng Khải: Ta cảm ơn bà.
Tần Lam , bật thành tiếng: "Cái tên đấy, thiết."
Sắc mặt vốn đen của Liêu Trọng Khải thoáng dịu một chút, nhưng vẫn chắc chắn hỏi: "Thật sự thiết ?"
Thân thiết là , thiết thì hòa nhập với gia đình .
Nghĩ nghĩ , bỗng thấy cái tên cũng khá .
Vương thị thấy phản đối, liền thử gọi một tiếng: "Thiết Trụ."
"Dạ."
Đáp lời xong, chợt đỏ mặt: "Vậy vãn bối chính là cháu trai Thiết Trụ của bà."
Vương thị vội vàng lau sạch tay, tiến lên vỗ vai : "Thiết Trụ, ngươi yên tâm, nhất định sẽ đối xử với ngươi như con trai ."
Bà tình cảm sâu đậm với con ch.ó ở nhà đẻ, lúc bà xuất giá, Thiết Trụ còn chạy theo mấy dặm để đưa tiễn bà.
Nghĩ đến đây, Vương thị bất giác đưa tay xoa đầu , phát hiện đủ cao còn nhón chân lên.
Tần Lam nương từ lúc ban đầu sợ sệt, ngượng ngùng, đến khi gọi cái tên Thiết Trụ xong thì thiết đưa tay xoa đầu .
Nàng càng lúc càng thấy kỳ lạ, cảnh trông cứ như đang xoa đầu một chú ch.ó lớn nhỉ?
Liêu Trọng Khải ngờ Vương thị tay, thể cứng đờ, dám nhúc nhích.
lúc đó, bốn cha con nhà họ Tần nhặt củi, rửa mặt xong .
Nhìn thấy cảnh , tất cả đều ngây tại chỗ.
Tần Nhị phản ứng nhanh nhất, tiến vài bước kéo Liêu Trọng Khải, cao lớn , sang một bên.
Động tác dứt khoát mạnh mẽ, giống một kẻ ốm yếu ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c.
Kéo sang một bên xong, Tần Nhị mới sang trách móc Vương thị: "Hắn là đàn ông trưởng thành, nương đừng tùy tiện xoa đầu nữa."
Vương thị thấy y về lên cơn, vui vẻ gì kéo y lên xe ngựa để tâm sự nhân sinh lý tưởng.
Tần Lam thấy vội vàng gọi nương : "Bánh nướng nữa ạ?"
Vương thị đầu : "Làm chứ."
Nghe nương trả lời, Tần Lam nhẹ nhõm: "Vậy con thái hành cho nhé, lát nữa bánh."
Vừa dứt lời, từ xe ngựa mơ hồ truyền đến tiếng cha nàng khẽ kêu: "Nương t.ử, nương t.ử nhẹ tay thôi, đau, đau quá..."
Nàng thì tới chiếc giá gỗ đặt thớt, cầm lấy d.a.o bếp, tay nhanh nhẹn thái hành hương trong tay.
Thấy Liêu Trọng Khải việc gì , nàng lệnh: "Thiết Trụ, ngươi thêm củi nhóm lửa . Ta thái hành xong, lát nữa gọi nương chiên bánh nướng."
"À đúng , giữ lửa thật to ."
Nếu nàng sợ bánh sẽ ngon.
Liêu Trọng Khải nàng gọi là Thiết Trụ, cái cảm giác kỳ lạ đó xuất hiện.
nàng chẳng hề vẻ gì khác thường.
Hắn dứt khoát gì, cúi cái hình cao lớn xuống đất, cầm củi nhét bếp lửa.
Tần Lam liếc một cái, khóe môi khẽ cong lên.
Ở nhà nàng, ai phép nhàn rỗi, việc cần thì ai trốn tránh.
Liêu Trọng Khải đáng thương còn tự bán , từ nay về con đường chạy nạn, trở thành một nhóm bếp cho nhà họ Tần.
Sau , còn bán mạng cả đời cho cô gái nhỏ gian xảo mặt .
Quan trọng là còn cam tâm tình nguyện.
Chuyện là chuyện , tạm thời nhắc tới.
---
Không lâu , Vương thị bước xuống xe ngựa, thấy con gái thái xong hành, bà cầm chiếc vại dầu, múc một chút dầu cho chiếc chảo đang đỏ rực.
Ngay lập tức, dầu chạm chảo nóng phát tiếng xèo xèo, kèm theo một mùi thơm lừng của mỡ heo lan tỏa.
Vương thị ngửi thấy mùi thơm, sang khen Liêu Trọng Khải đang nhóm lửa:
"Thiết Trụ , ngươi nhóm lửa giỏi thật đấy. Sau ngươi nhóm lửa . Tiểu Bắc cái thằng phá gia chi t.ử , nào nhóm lửa cũng như lấy mạng nó ."
Vừa , đợi khác trả lời, tay bà nhanh ch.óng véo một miếng bột nhỏ từ khối bột , đặt gọn gàng lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn xuống chảo.
Với động tác thành thục, bà cán miếng bột thành kích thước bằng lòng bàn tay, đó trực tiếp cho rau khô băm nhỏ, thịt băm nhỏ và hành lá thái vụn giữa.
Cho nguyên liệu xong, bà nghỉ ngơi, tiếp tục lặp động tác cho đến khi lấp đầy cả chiếc chảo.
Chỉ thấy bà gấp chiếc bánh bột đầu tiên từ mặt còn , dùng lực ép c.h.ặ.t, cảm thấy mép bánh dính , bà mới lật mặt bánh tiếp tục chiên từ từ.
Toàn bộ quá trình bánh chiên khiến mấy xem kinh ngạc ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-74-thiet-tru-nguoi-con-biet-ninh-hot-sao.html.]
Tần Lam thậm chí còn nghĩ, đây nương nàng ở nhà họ Tần cố tình nấu ngon .
Dần dần, trong chảo bắt đầu lan tỏa mùi thơm cháy xém. Tần Bắc sốt ruột nhất: "Nương, mau, mau lấy một cái cho con nếm thử ."
"Đói đến mức đó , vội cái gì. Đi gọi cha con đây, cùng ăn." Vương thị chiều con trai út.
Bà xúc chiếc bánh đầu tiên , mặt con trai lớn, con trai thứ và cả Liêu Trọng Khải, bà công khai thiên vị con gái.
Bà đưa đến mặt Tần Lam, : "Lam Lam nếm thử xem thơm ngon ."
Tần Lam hề ngượng ngùng ánh mắt của , nàng đưa tay cầm chiếc bánh chiên còn đang nóng hổi, c.ắ.n một miếng.
Ngay lập tức, vị giác trong khoang miệng đạt đến đỉnh cao của sự khoan khoái.
Nàng nhai mạnh vài miếng, bánh giòn rụm và thơm ngon.
Hành hương của gian kết hợp với tay nghề của nương nàng, ngon đến mức khiến nuốt cả lưỡi.
Nàng cuối cùng cũng hiểu câu lúc nãy của nương .
Chiếc bánh chính là chiếc bánh ngon nhất nàng từng ăn.
Những khác thấy nàng gì, vội hỏi: "Ngon ?"
Tần Lam rảnh mở miệng, chỉ gật đầu.
Vương thị thấy nàng ăn ngon lành, tươi roi rói: "Nếu thích ăn, nương sẽ cho con nữa."
Tần Lam gật đầu, nuốt miếng bánh trong miệng xuống, Vương thị, kèm theo chút nũng: "Nương, con cũng ăn món , ?"
Thực sự quá ngon, so với dưa hấu thì mỗi thứ một cái ngon riêng, quan trọng là món nàng tự , chỉ Vương thị thôi.
Muốn đường đường chính chính cả nhà ăn bánh một cách thoải mái, chỉ lời nàng mới hiệu quả nhất.
Quả nhiên, Vương thị vui vẻ đồng ý, còn vẻ mặt đau lòng khi lấy bột mì trắng lúc nữa.
"Nương là cho con , con ăn lúc nào Nương cũng hết."
Tần Lam:...
Thôi bỏ , đến lúc đó sẽ tự bỏ tiền mua bạch diện.
Ta tin đổ nước , Nương còn thể chỉ phần của một .
Vương Thị nhanh nhẹn xúc tất cả bánh nướng .
Cả nhà, kể cả Thiết Trụ mới " lò", cùng ăn bánh, ăn đến mức ngẩng đầu lên.
Ăn sạch sành sanh bánh Vương Thị đủ cho hai ngày.
Vương Thị tức giận phân phó : "Lão Nhị mau nhào bột cho , Lão Đại nhặt thêm củi về, Lão Tam thái thịt khô rau củ vụn ."
Thấy hành lá chỉ còn sót một chút, bà gọi Tần Lam đang bên thành xe ngựa: "Lam Lam, hành lá con hái ? Nương xem quanh đây còn ."
Phải nhanh lên, chậm trễ quá lâu .
May mà vài nhà dậy muộn, giờ mới bắt đầu ăn uống.
Bằng bà nhất định sẽ bắt lũ nhóc thối nếm thử mùi vị đói bụng mới .
Cái miệng ăn uống chẳng giới hạn gì cả.
Vương Thị càng nghĩ càng thấy khả thi, lát nữa bà sẽ ít bánh .
Nếu thì mới đủ .
Tần Lam Nương cần hành lá liền vội vàng nhảy xuống xe.
Đi tới : "Nương, để con tìm cho. Nương bảo Thiết Trụ nhóm lửa , bánh do nhóm lửa thì ăn ngon hơn."
Mèo Dịch Truyện
Vương Thị gật đầu, hiệu là .
Bữa ăn ngon , quả thực liên quan lớn đến việc lửa đủ mạnh .
Còn Liêu Trọng Khải, từ lúc c.ắ.n miếng bánh đầu tiên kinh ngạc, cho đến khi ăn hết cái bánh thì trong lòng chấn động.
Hắn mà cảm nhận Đan điền lâu tiến thêm nửa tấc tu vi dấu hiệu âm thầm nới lỏng.
Sao thể chấn động cho ?
Hồi hồn , ánh mắt Vương Thị như thấy , mở miệng chuyện ngọt xớt như trét mật: "Thím , bánh thím ngon quá, ngon hơn tất cả những thứ từng ăn."
"Thím yên tâm, lát nữa sẽ nhóm lửa, đảm bảo lửa sẽ cháy thật mạnh mẽ."
Tần Lam những lời nịnh bợ , chớp chớp mắt: "Thiết Trụ, ngươi còn nịnh hót cơ ?"
"Ta thật lòng cảm thấy bánh Thím ngon, với , đây cũng là nịnh hót."
Vương Thị thấy khác khen , ha hả gật đầu: "Thích ăn thì ăn thêm chút nữa."
Liêu Trọng Khải lời bà , nhướng mày Tần Lam.
Bộ dạng đầy đắc ý.
Tần Lam: Tướng quân thời cổ đại đều là loại... ừm... trông đáng tin cậy như ?