Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 77: E rằng ngươi đã nhặt được bảo vật rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh sáng ban mai chiếu rọi, xuyên qua khe hở, Liêu Trọng Khải thấy thiếu niên bên cạnh nhận tiền thì khóe miệng cong lên.

 

Thấy , thoáng nghi ngờ liệu quyết định hợp tác với nàng đêm qua quá hấp tấp .

 

Người còn chút phong thái của một cao nhân nữa chứ?

 

Mèo Dịch Truyện

Chẳng cao thủ võ lâm đều coi tiền bạc như rác rưởi ?

 

"Sư phụ, Sư phụ?" Tiếng gọi của Lý Lán Nhi kéo Tần Lam đang trầm tư trở về thực tại.

 

"Chuyện gì?"

 

Lý Lán Nhi chỉ Tần Đông và những đang phía : "Lán Nhi cũng cùng các Sư bọn họ lên đường ?"

 

Tần Lam liếc nha đầu mặc bộ đồ vải thô, dù b.úi tóc gọn gàng nhưng vẫn rõ ràng là một cô gái.

 

Nghĩ đến sự nghiêm trọng của chuyện nam nữ thụ thụ bất thời cổ đại, để một cô gái cùng một đám con trai quả thực là thích hợp.

 

Nàng nhíu mày, một lúc lâu mới : "Hay là ngươi bộ theo bên cạnh ngựa của ? Được ?"

 

Mắt Lý Lán Nhi sáng lên, tít mắt: "Được! Sư phụ, con chắc chắn thể theo kịp con ngựa !"

 

Gia nhân nhà nàng còn thể theo kịp xe ngựa, nàng chắc chắn cũng .

 

Tần Lam thấy nàng tự tin đầy , khóe môi khẽ cong lên: "Vậy , xuất phát ."

 

Nói , nàng thúc ngựa đuổi theo những một đoạn.

 

Lý Lán Nhi thấy thế, nhấc chân chạy theo con ngựa.

 

Liêu Trọng Khải hết bộ quá trình, ánh mắt Lý Lán Nhi cứ như đang một kẻ ngốc .

 

Trên đời , từng thấy ai thể chạy nhanh hơn ngựa cả.

 

Trừ phi là thần tiên, bằng ... Hắn còn nghĩ xong.

 

Chỉ thấy Lý Lán Nhi chạy càng lúc càng nhanh, tốc độ cứ như sử dụng khinh công, nhưng mỗi bước chân đều giẫm mặt đất thực tế.

 

Hơn nữa, dám khẳng định, thật sự hề cảm nhận chút nội lực nào từ cô bé .

 

Hắn dụi mắt thể tin , xác nhận nữa là hoa mắt.

 

Hắn lập tức thúc ngựa đuổi kịp Tần Lam, giơ tay chặn nàng , chỉ Lý Lán Nhi : "Cô xem học trò mới nhận của cô kìa."

 

"Hửm?"

 

Tần Lam Lý Lán Nhi đang chạy bên cạnh ngựa của , vẻ mặt khó hiểu: "Làm ? Chẳng ?"

 

Đã theo kịp ngựa của nàng .

 

Hửm?

 

Theo kịp... ngựa của nàng?

 

Liêu Trọng Khải thấy nàng phản ứng kịp, tặc lưỡi một tiếng: "E rằng ngươi nhặt bảo vật ."

 

Người vận may thế nào, nhận một t.ử mà gặp kẻ trời sinh mang theo thiên phú như .

 

Nghĩ đến đội quân trướng .

 

Thôi, nên nghĩ nữa.

 

Hai trăm đ.á.n.h nổi mười sáu sát thủ, rõ ràng là do ngày thường thiếu rèn luyện.

 

Lý Lán Nhi vẻ mặt ngơ ngác: "Sư phụ, con... con ạ?"

 

Tần Lam lật xuống ngựa, tới mặt cô bé, vẻ mặt nghiêm túc nâng tay thăm dò đan điền nàng, đồng thời điều động Công pháp Tần Dương trong cơ thể để kiểm tra một phen.

 

Không cảm nhận sự d.a.o động của nội lực, nàng mím môi : " là bảo vật." Lại còn là thiên phú bẩm sinh, trách thường thiên hạ rộng lớn, cái gì cũng .

 

Bản sức mạnh hơn , giờ gặp thêm một trời sinh chạy nhanh thì hình như cũng chẳng gì lạ.

 

Lý Lán Nhi dám động đậy, để mặc nàng kiểm tra.

 

Tần Lam thấy cô bé ngoan ngoãn, lòng mềm đôi chút: "Ngươi thể chạy nhanh đến ?"

 

Lý Lán Nhi lắc đầu: "Ngày thường nương vẫn dạy nữ nhi đoan trang, dịu dàng, nên Lan Nhi từ năm năm tuổi chạy nhanh như thế nữa."

 

"Đây là đầu tiên Lan Nhi chạy nhanh như ."

 

Ký ức lúc bốn tuổi của nàng mơ hồ, thể nhớ rõ.

 

"Tốc độ hiện giờ của ngươi thể dùng huấn luyện bình thường để dạy dỗ, hơn nữa, đây thể coi là thiên phú dị bẩm." Thấy nàng vẫn còn ngơ ngác.

 

Tần Lam dứt khoát giải thích: "Cũng giống như trời sinh sức lực lớn hơn thường, cho nên..."

 

"A, Sư phụ, con hiểu ! Tức là con cũng giống , đều là thiên phú dị bẩm, đúng ạ?" Thấy Tần Lam gật đầu.

 

Nàng càng thêm phấn khích, kích động hỏi: "Sư phụ, Lan Nhi thể trở nên lợi hại như ?"

 

Tần Lam thấy nàng quá phấn khích, lập tức dội gáo nước lạnh: "Không thể."

 

Công pháp Tần Dương của là lợi hại nhất, nhưng thể nào dạy cho ngươi.

 

Hơn nữa, chỉ cần bước gian để tu luyện, tốc độ thể một ngày nghìn dặm, ngay cả mười Lý Lán Nhi cũng thể sánh bằng. Kiếp đừng mơ tưởng đến việc lợi hại như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-77-e-rang-nguoi-da-nhat-duoc-bao-vat-roi.html.]

mà...

 

" giống như , lấy một đấu với mười thì vẫn thể ."

 

Liêu Trọng Khải một bên thấy, khóe miệng khỏi giật giật. Hắn nhớ đến mười sáu vị sát thủ mà hai trăm tinh binh trướng còn đ.á.n.h .

 

Người lấy một đ.á.n.h mười, quả thực là quá khiêm tốn.

 

Lý Lán Nhi đang cúi đầu thất vọng bỗng ngẩng lên, phấn khích : "Sư phụ, lấy một đ.á.n.h mười cũng lợi hại ạ."

 

Nếu nàng thể lợi hại như , nàng cũng mãn nguyện .

 

Tần Lam gật đầu: "Đã ngươi chạy nhanh , hai ngày cứ chạy chậm theo ngựa, mệt chạy nổi thì ngay."

 

Để như sức bền và cực hạn của ngươi, cũng dễ dàng sáng tạo bộ công pháp chiêu thức thích hợp cho ngươi.

 

Lý Lán Nhi vui vẻ chấp nhận, nàng tươi Tần Lam lên ngựa, đó đến bên ngựa, ngẩng đầu với Tần Lam: "Sư phụ, con chuẩn xong ạ."

 

"Ừm, xuất phát."

 

---

 

Ngựa chậm rãi chạy con đường quan lộ đầy bùn đất, cứ thế một mạch tiến bước, đón ánh bình minh cho đến khi mặt trời lặn mất hút.

 

Tần Lam lúc mới hô dừng .

 

Đoàn dừng , nàng còn kịp lật xuống ngựa.

 

Bên cạnh vang lên tiếng kêu than đau đớn.

 

"Ôi chao, chịu hết nổi , chịu hết nổi . Tứ nha đầu , cứ thế thì mệt c.h.ế.t mất thôi!" Bà Lưu thở dốc, quạt quạt than phiền với Tần Lam.

 

Hầu Lưu , mặt đỏ bừng sang Tần Lam: "Tứ Nhi, bà con chỉ lải nhải thôi, ngươi đừng . Mọi chúng đều , ngươi gấp rút lên đường chắc chắn lý do riêng."

 

Tần Lam xua tay: "Bà Lưu, bà phía chúng bao nhiêu đang sống trong cảnh đói khát và sợ hãi ?"

 

Tối hôm qua, khi về đến doanh trại, Liêu Trọng Khải nhắc nhở . Đoàn đông thì lợi của việc đông . Hắn cưỡi ngựa qua, thấy nhiều lưu dân cướp bóc.

 

Chỉ chúng may mắn, luôn sát ở phía , còn đủ thời gian để chuẩn lương thực, nhờ mới trải qua những ngày thiếu cơm thiếu áo.

 

Dù mỗi ngày tỉnh dậy là lên đường, nhưng ít nhất đám theo cũng coi như bình an , ?

 

Thế nhưng, đoàn đông đến mấy, lợi ích đến , thì cũng cần phối hợp. Nếu phối hợp, dựa cái gì mà tiếp tục bảo hộ họ?

 

Ta cha của đám . Nói trắng , đây chỉ là đồng đội, hợp thì giải tán là xong.

 

Nghĩ đến đây, nàng dứt khoát vận nội lực khiến lời truyền đến tai tất cả , rõ ràng từng chữ: "Mọi lẽ đều thắc mắc vì chúng ngừng lên đường. Bây giờ, đến một vấn đề vô cùng nghiêm trọng."

 

"Ngay phía chúng , đến bốn mươi dặm đường, tức là chỉ một ngày bộ, xảy chuyện lưu dân cướp lương thực."

 

"Có lẽ các ngươi hỏi, ai , ? Ừm, là biểu ca . Mọi đều một vị biểu ca đến nương tựa. Hắn chính là duy nhất lưu dân cướp bóc và may mắn chạy thoát ."

 

"Đến nước , các ngươi còn cảm thấy việc gấp rút lên đường là nhanh ?"

 

"Dù thì thấy nhanh đến mấy cũng vẫn đủ nhanh. Cho nên các ngươi than phiền, chỉ . Các ngươi đúng là sống trong phúc mà phúc. Thậm chí thể là ngu xuẩn."

 

"Mọi hãy nhớ kỹ cho rõ, chỉ một cặp phụ mẫu. Nếu thật sự lưu dân đuổi kịp, chắc chắn sẽ bảo vệ nhà tiên."

 

Lời dứt, hai thôn dân nhanh ch.óng phụ họa theo:

 

"Không nhanh."

 

"Không nhanh chút nào."

 

"Lam nha đầu đừng như , than phiền là bà Lưu, chứ chúng . Ta mệt thêm nữa cũng dám than vãn nửa lời."

 

" , còn cảm ơn ngươi. Nếu nha đầu dẫn đường còn quả quyết, e rằng c.h.ế.t ở một xó xỉnh nào đó ."

 

Bất kể đến , Tần Lam quyết nuông chiều thêm bất kỳ ai nữa.

 

Nghĩ đến chuyện Lộ dẫn.

 

Nàng lập tức đổi sắc mặt, lạnh lùng : "Lần , đoán chừng đại đa đều mang theo Lộ dẫn, ?"

 

"Việc phủ thành cần Lộ dẫn, hẳn là đều rõ."

 

"Ngày mai chúng sẽ đến Phủ Châu phủ . Mọi tính toán xem cách nào để thành ?"

 

Tần Hải, đường thúc của Tần Lam, liền nhíu mày: "Tứ nha đầu cách nào để lấy Lộ dẫn ?"

 

Có thôn dân giả vờ hiểu, lập tức hỏi: "Lộ dẫn là cái gì?"

 

"Lộ dẫn thì là Lộ dẫn thôi chứ gì nữa!"

 

"Thím , thím đúng là đùa thật đấy."

 

" thế. Chính là do ngươi đùa với con gái !" Vương Thị những lời bà Lưu cảm thấy tức giận trong lòng.

 

Đám còn dám giả ngu, con gái bà chịu trách nhiệm giải quyết Lộ dẫn ?

 

Dù Tần Lam cách, đó cũng là bản lĩnh của Lam Lam nhà bà. Những lợi ích cần , tuyệt đối thiếu một phần.

 

Hừ, còn dám giả vờ gì cơ đấy.

 

!

 

 

Loading...