Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 89: Đứa bé này hết cứu nổi rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi Triều Dương Tiền Trang, Tần Lam phớt lờ những ánh mắt kỳ quái thỉnh thoảng đổ dồn về phía phố, nàng thẳng tới con hẻm nãy dùng để gian.
Tai nàng khẽ động, cảm thấy ai theo dõi mới bước gian.
Đặt bạc trắng và Hoàng kim đổi phòng ngủ, nàng ôm ngân phiếu về phía Âu Dương Tiền Trang.
Dùng phương pháp tương tự để đổi tất cả ngân phiếu của Âu Dương Tiền Trang. Tần Lam xách rương lên định rời .
Đột nhiên, hai giọng buôn chuyện lọt tai khiến bước chân nàng khựng .
"Nghe hai ngày nữa vị quản sự mới nhậm chức sẽ đổi quy tắc cũ."
"Ta cũng . Họ rằng sẽ chỉnh đốn chuyện trừ lợi tức, ai cũng bảo việc trừ phí đó là do bên lợi, tổn hại danh tiếng của tiền trang. Ta còn đồn kẻ lập mưu, tham ô ít tiền của tiền trang thông qua chuyện ."
"Mà , ngươi chuyện là do ai mà ?" Người ban nãy cao giọng hơn một chút.
Người quả nhiên khơi lên sự tò mò, chỉ vội vàng hỏi: "Do ai mà ?"
Người đoán chừng sợ khác thấy nên giọng nhỏ hơn hai phần, nếu Tần Lam thính tai thì chắc rõ.
Mèo Dịch Truyện
Chỉ thì thầm: "Tất nhiên là do vị Đông gia mới nhậm chức ."
Người kinh ngạc: "Ngươi là cháu ngoại của Âu Dương Hầu ?"
Tần Lam đến đây, chỉ thốt lên một tiếng "C.h.ế.t tiệt!".
Cái vị Đông gia quái quỷ , sớm hơn một chút mà sửa cái quy tắc tào lao . Không sửa sớm sửa muộn, cứ đợi nàng đổi tiền xong xuôi để nàng tin đổi!
---
Thượng Kinh, Trần phủ. Một đàn ông mặc y phục lụa trắng, khuôn mặt tuấn tú tuyệt trần hiện lên vẻ lạnh lùng.
Y đó, đôi mắt tựa như phủ một lớp băng, lạnh lẽo thấu xương. Bất cứ ai cố ý đối diện với ánh mắt cũng cảm thấy một luồng khí lạnh đóng băng từ đầu đến chân.
Người đất run rẩy, giọng điệu hoảng sợ: "Tiểu... tiểu nhân hề nửa lời về ngài... ngài với Tướng gia."
"Tiểu nhân chỉ bắt ... bắt hỏi mấy câu, đó liền thả tiểu nhân ."
"Công t.ử, công t.ử tin tiểu nhân. Tiểu nhân thật sự gì về sổ sách cả, phụ tiểu nhân chẳng dạy cho tiểu nhân bất cứ điều gì, tiểu nhân thật sự hiểu."
Trần Hi đôi môi mỏng khẽ động: "Nếu vô dụng, thì xử lý ."
Trần Tam hầu một bên lĩnh mệnh, rút kiếm , túm lấy Vương Phú Quý định lôi .
Vương Phú Quý với hình đầy thịt mỡ sợ hãi run rẩy, lập tức lóc t.h.ả.m thiết: "Công t.ử, công t.ử, ! Ta !"
Trần Hi hề nhíu mày, xuống chiếc ghế bên cạnh, nâng chén lên nhấp một ngụm.
Đặt chén xuống, y thốt vài chữ: "Cơ hội cuối cùng."
Vương Phú Quý dám thêm lời nào, vội vàng gật đầu.
Hắn nghiêm nghị nhớ lời cha dặn: "Tiểu nhân lừa ngài, tiểu nhân thật sự gì cả."
Trần Tam liền tay đ.á.n.h .
Vương Phú Quý vội vàng dịch sang chỗ khác quỳ, tiếp: "Tuy nhiên, cha từng nhắc nhở giao sổ sách cho một tên là Duyệt Văn. Lúc đó đầu óc mụ mị, mới nhớ ."
Hắn âm thầm nghĩ: Chủ yếu là vì ai hỏi vấn đề , hết đến khác chỉ hỏi về sổ sách thôi.
Trần Tam nhịn đá cho một cái, khiến Vương Phú Quý đổ sụp về phía .
Hắn hung hăng : "Là nhớ là cố ý che giấu? Ngươi mà dám giở trò nữa, g.i.ế.c ngươi!"
Đã tham lam đồ của chủ nhân để hưởng hết vinh hoa phú quý, còn giữ sạch sẽ?
Đồ ch.ó c.h.ế.t.
Vương Phú Quý đá nhưng dám giận cũng dám , y ngoan ngoãn bò dậy quỳ xuống, giọng điệu ấm ức: "Tiểu nhân thật sự nhớ ."
Thần Tam thấy y dám cãi , vẻ sắp đ.á.n.h : "Ngươi..."
"Thôi, cứ để y tiếp."
Thấy chủ t.ử lên tiếng, Thần Tam mới bực bội thu chân .
Vương Phú Quý dám thở dốc nữa, vội vàng một : "Cha tiểu nhân bảo đợi tới tìm tiểu nhân, dù cứ giao cho kẻ tên 'Duyệt Văn' là ."
"Tiểu nhân nghĩ đó chỉ là một cuốn sổ sách thì gì lạ lùng, nên để ý, cứ thế đặt nó trong ngăn kéo thư phòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-89-dua-be-nay-het-cuu-noi-roi.html.]
"Cho đến khi Công t.ử ngài tới đây bảo tiểu nhân giao nộp, tiểu nhân cũng từng liếc qua nội dung bên trong."
" mà kẻ tên Duyệt Văn quả thực tới tìm tiểu nhân cách đây lâu, chỉ là đòi sổ sách, chỉ yêu cầu tiểu nhân đưa cho bộ cụ mà cha dùng chung với cha tiểu nhân lúc sinh thời."
Thần Tam nhịn hỏi: "Ngươi đưa cho ?"
Vương Phú Quý mặt mày vô tội: "Đưa . Cái thứ cũ rách đó còn thủng một lỗ, tiểu nhân thấy giữ chướng mắt nên đưa cho luôn."
"Sao ngươi tự thấy chướng mắt mà cũng đưa luôn ?"
Thần Tam hết sức chịu đựng, cuối cùng vẫn nhịn .
Đồ ngu xuẩn .
"Chủ t.ử, bây giờ đây?"
Thần Hi khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn dừng , giọng lạnh lùng: "Cử vẽ chân dung của kẻ , tra xét từng một, nhất định tìm thấy bộ cụ đó."
Từ vụ sổ sách , y phát hiện nhiều thứ trong danh sách sổ sách nhà Âu Dương biến mất một cách khó hiểu, chắc chắn hợp mưu tham ô.
Theo cái tính tiểu nhân của những kẻ , đồ vật hẳn là giấu . Có lẽ bộ cụ chính là manh mối mấu chốt.
Thần Tam lĩnh mệnh: "Chủ t.ử, còn kẻ ..."
"Dẫn y xuống."
"Vâng."
Vương Phú Quý dẫn thì lo lắng bật : "Công t.ử, công t.ử, những gì tiểu nhân đều hết , ngài... ngài..."
Thần Tam thấy , mất kiên nhẫn : "Ngài ngài cái gì, c.h.ế.t thì mau dậy."
Vương Phú Quý thấy là g.i.ế.c, ngoan ngoãn bò dậy.
-
Trong Hoàng cung, Lão Hoàng đế mắt mờ đục tới, giọng yếu ớt: "Tử... Ngang đến đây?"
Hoàng T.ử Ngang thậm chí hành lễ, thẳng tới giường, xuống với vẻ cao ngạo: "Phụ hoàng, thể yên để nhi thần kế thừa ngôi vị ? Cớ gì giày vò thế , còn gọi Nhị ca về?"
"Khụ... khụ khụ..." Người giường lời y , kìm ho khan dữ dội, đợi khi dịu bớt một chút.
Lão Hoàng đế mới mở miệng, giọng càng lúc càng vô lực: "T.ử Ngang, Trẫm chỉ gặp Nhị ca con cuối."
Đứa con xem như còn cứu vãn , Trẫm cũng thể gắng gượng đến lúc nó trở về .
Từ xưa đến nay, Hoàng quyền vẫn luôn che mờ lòng . Lần con trai thứ hai về Thượng Kinh, sẽ chịu bao nhiêu đau khổ.
Haizzz... Đều là của Trẫm, năm xưa tinh tường, rõ lòng con.
Hoàng T.ử Ngang như thấu ý đồ của ông , khẩy: "Phụ hoàng đừng nên giở trò nữa. Người chẳng qua là Nhị ca trở về kế thừa ngôi vị của thôi, đáng tiếc..."
Lão Hoàng đế hề tỏ sốt ruột khi thấu tâm tư, chỉ dịu giọng hỏi: "Đáng tiếc điều gì?"
"Đáng tiếc là Nhị ca nhất định thể gặp cuối nữa."
"Nhi thần ngại cho Phụ hoàng , chỉ cần Nhị ca bước địa phận Thượng Kinh, thứ chờ đợi y chỉ cái c.h.ế.t."
Một tia lo lắng chợt lóe lên trong mắt Lão Hoàng đế, biến mất ngay.
Ông vô lực giơ ngón tay chỉ Hoàng T.ử Ngang: "Ngươi... ngươi màn đến tình nghĩa cốt nhục, thiếu nhân tâm nhân đức, lấy đức hạnh nào mà vị trí đó?"
Hoàng T.ử Ngang ông xứng vị trí đó, tức giận đến mức mặt mày dữ tợn: "Phụ hoàng, nếu con xứng , thì cũng chẳng ai tư cách cả. Vậy nên ngôi vị đó cuối cùng vẫn sẽ thuộc về con. Còn về việc xứng ?"
"Người c.h.ế.t , còn ai dám nửa lời phản đối?"
Đến lúc đó, y là Hoàng đế, lẽ nào thể gì thì ?
"Ngươi ngu xuẩn! Khụ... khụ khụ khụ... Đồ ngu xuẩn quyền lực che mờ hai mắt, ngươi nghĩ Trẫm là ai xúi giục ngươi những việc ?"
"Ngươi nghĩ thật sự là vì cho ngươi?"
"Ngươi tự đặt tay lên n.g.ự.c mà hỏi, ngươi tài trí vượt trội nào ? Trước khác nịnh bợ chẳng qua vì Trẫm yêu thương ngươi."
"Còn bây giờ bọn chúng xu nịnh ngươi, chẳng qua là vì chúng nghĩ ngôi vị Hoàng đế chắc chắn sẽ thuộc về ngươi mà thôi."
Hoàng T.ử Ngang hề để tâm: "Ngôi vị đó vốn dĩ là của con."
Vậy thì việc khác xu nịnh y gì sai?