Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 91: Bán cho ngài ba ngàn lượng

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ Mùi, tề tựu đầy đủ, Tần Lam lật lên ngựa. Điều khiến Liêu Trọng Khải mấy phen tìm nàng chuyện riêng đều cơ hội.

 

Thấy đoàn sắp xuất phát, vội vàng lên ngựa, phi đến bên cạnh nàng, khẽ gọi: "Tần Lam."

 

"Hửm?"

 

Tần Lam kéo dây cương, đáp bằng một tiếng "ừ" ngắn gọn.

 

Liêu Trọng Khải thấy thế, vội vàng tiếp lời: "Trái cây của ngươi quả thật tệ. Có thể cho mua ở ? Bổn tướng... khụ, cũng mua một ít."

 

Tần Lam đầu , ánh mắt ánh lên ý : "Ngươi mua? Muốn bao nhiêu?"

 

Nếu mua nhiều, nàng ngại chạy thêm một chuyến nữa. Dù trong gian bếp cũng hái sẵn nhiều, chỉ cần nàng mất chút thời gian đóng gói và lấy .

 

Liêu Trọng Khải xong, thấy hy vọng, vội vàng giơ hai ngón tay , do dự một chút đổi thành ba.

 

"Ba... ba bao tải."

 

Ba bao tải chắc đủ để dùng trong thời gian dài. Đến lúc đó, chỉ cần ăn trái cây thôi, võ lực của thể đột phá thêm một hai cảnh giới cũng chừng.

 

Hiện giờ mới chỉ ở cảnh giới Thất Trọng. Nếu thể đạt tới Cửu Trọng, tin rằng gặp những sát thủ tương tự cũng đến mức lấy đông h.i.ế.p yếu, đ.á.n.h cho tâm lực kiệt quệ.

 

Tần Lam nheo mắt, giơ tay về phía : "Bán cho ngài ba ngàn lượng bạc."

 

Liêu Trọng Khải lập tức sững sờ: "Cái gì cơ?"

 

"Bán cho ngài ba ngàn lượng bạc." Nàng bụng lặp nữa.

 

Liêu Trọng Khải chợt cảm thấy hổ, mặt dần đỏ lên, giọng điệu cứng ngắc: "Có... thể cho mượn một ít ?"

 

Tần Lam kinh ngạc móc móc tai: "Ngươi tiền ư?"

 

Không tiền? Vậy một ngàn lượng Hoàng kim của nàng ?

 

"Ta tiền, mà tiền của đang ở Thượng Kinh. Hay là ngươi cho mượn một ít, đến lúc đó sẽ trả gấp đôi, ?"

 

"Không ."

 

Tần Lam với vẻ nghi hoặc, : "Ta cho ngươi , lừa gạt khác sẽ kết cục , mà lừa gạt thì càng ."

 

Liêu Trọng Khải: "..."

 

Hoàn hồn , mặt đỏ bừng. Làn da vốn ngăm đen vì chinh chiến giờ càng đen hơn nữa.

 

Chỉ thấy mặt mày xanh mét: "Không mượn thì thôi! Sao ngươi thể nghi ngờ chứ? Chúng chẳng là bằng hữu ?"

 

Tần Lam: Tên rốt cuộc khái niệm gì về bằng hữu ?

 

Thôi bỏ .

 

"Tùy ngươi thế nào, dù cũng cho mượn."

 

Nói xong, Tần Lam cưỡi ngựa dẫn đầu ở phía .

 

Liêu Trọng Khải thấy , kế hoạch mua táo tan thành mây khói.

 

Ngay đó vô cùng bực bội. Sớm sẽ thế , lúc nên mang theo nhiều ngân phiếu bên hơn mới .

 

Ai... Thật là thất sách...

 

Đoàn tiếp tục lên đường như bình thường. vì mỗi nhà đều mua sắm thêm đồ đạc, ăn uống thịnh soạn nên đường náo nhiệt hơn hẳn.

 

Tần Lam Lý Lán Nhi đang chạy theo bên cạnh, suy nghĩ một lát hỏi: "Ngươi với phụ ?"

 

"Nhi ạ. Phụ bảo việc đều theo lời Sư phụ."

 

Nói đến đây, nàng bé từ từ dừng bước, vẻ mặt đầy hy vọng Tần Lam lưng ngựa: "Sư phụ, Lan Nhi khi nào thể bắt đầu học võ công?"

 

"Hiện tại ngươi đang học ?"

 

Chạy chậm rèn luyện sức bền là một phần. Trước , thể ban đầu rèn luyện chẳng là chạy khắp núi đồi để đuổi theo thỏ rừng, gà rừng ? Mà lúc đó nàng mới chỉ năm sáu tuổi.

 

Nói thật, nếu do nền tảng thể ban đầu xây dựng từ nhỏ, thì dù luyện Tần Dương công pháp, cũng chắc đạt tốc độ , ngay cả khi gian là 'phần mềm hỗ trợ'.

 

Lý Lán Nhi ngây một lúc: "Sư phụ, ... trở nên lợi hại như thì cần bao lâu?"

 

Tần Lam cần suy nghĩ đáp: "Ừm, nếu thiên phú dị bẩm thì cần hai ba năm."

 

Đương nhiên, đó gian như nàng mới thể .

 

những lời nàng sẽ .

 

Lý Lán Nhi xong, phấn khích nhảy cẫng lên: "Vậy Lan Nhi nhất định sẽ cố gắng, Sư phụ cứ chờ xem nhé."

 

Tần Lam: "..."

 

Thôi kệ, thế cũng , tự tin là chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-91-ban-cho-ngai-ba-ngan-luong.html.]

 

-

 

Màn đêm buông xuống, đoàn đến một con đường mòn giữa rừng núi.

 

Vốn dĩ, khi dùng cơm trưa, Tần Lam thêm một đoạn đường nữa. Kết quả là càng càng xa.

 

Đến bây giờ, cả đoàn lâm cảnh " thấy làng, thấy quán trọ".

 

Nhìn thấy nơi đây vẫn coi như bằng phẳng, nàng liền hô dừng .

 

Đoàn theo tiếng nàng, lập tức cả một đám phịch xuống đất, bãi cỏ, bên vệ đường.

 

Nhìn con đường quan lộ ngăn cách bởi hai bên là rừng sâu núi thẳm, Tần Lam nhíu mày.

Mèo Dịch Truyện

 

Để tránh xảy chuyện ngoài ý , nàng dứt khoát lớn tiếng nhắc nhở : "Những thức đêm canh gác cảnh giác một chút, đống lửa cũng chú ý đừng để nó tắt."

 

"Tứ nha đầu, , ngươi sợ ?" Một hán t.ử vô ý trêu chọc.

 

"Nói linh tinh gì đấy, nha đầu Lam là thế nào chứ, chuyện sợ tối. Ngươi hiểu thì đừng lung tung."

 

"Mẹ của các con, nếu buổi tối nàng sợ, cứ dựa , sợ ." Tần Nhị với Vương Thị bằng vẻ mặt nịnh nọt.

 

Lời khiến Vương Thị trợn mắt: "Có ăn hả? Cái gì mà 'lão nương' sợ? Rõ ràng sợ là ngươi, là ai, buổi tối..."

 

"Đừng, đừng nữa! Ta sai , nương t.ử sai ."

 

Chẳng qua là bảo nàng tiểu đêm cùng một , mà nàng nhớ mãi đến tận bây giờ.

 

Nếu để nương t.ử , sẽ chẳng còn mặt mũi nào mặt các con.

 

Tần Lam đôi vợ chồng đang tình tứ, bất đắc dĩ : "Ta bảo cảnh giác là vì sợ khu vực quá hoang vu. Chúng dừng chân đột ngột ở đây, e rằng sẽ bầy sói kéo đến tìm thức ăn. Nếu sói tha thì nhất đừng ngủ say, đừng để lửa tắt."

 

"Con thật ?"

 

Vương Thị ngừng tay đang cầm đồ, vẻ mặt sợ hãi hỏi.

 

Tần Lam thấy nương nàng sợ, gật đầu: "Nhi xem xét , khu vực nhà ai sinh sống. Nương xem, chúng một mạch tới đây, làng quán, sói hổ cũng chẳng gì lạ."

 

Không đợi Vương Thị kịp gì, đám đông nhao nhao lên.

 

"Vậy chúng nhanh lên? Tranh thủ lúc sói đến, mau mau lên đường ."

 

" thế, Tứ nha đầu, so với sợ tối, càng sợ sói hơn nhiều."

 

"Sói với hổ ? nhảm, dọa ai đây."

 

Giọng vang lên, lập tức phụ họa theo: " thế, ngay cả cái bóng cũng thấy, cứ bảo là sói. Sao bảo là rắn ?"

 

"Hề hề~ Ngươi đúng, Lưu Lão Tam, nếu rắn thì e rằng chui bụng ngươi , haha..."

 

Thấy đám đông càng càng chệch hướng, dần dần biến thành chủ đề ăn thịt rắn thế nào thì ngon hơn.

 

Tần Lam lặng lẽ nuốt những lời .

 

Nàng dẫn Vương Thị và những khác, tìm một đất trống tảng đá lớn phía để dựng bếp nấu cơm.

 

Thấy bận rộn việc của một cách trật tự, Tần Lam lật lên ngựa, sang Lý Lán Nhi đang theo : "Đi thôi, cùng ngươi tìm phụ ngươi một chuyến."

 

cũng nhận giấy nợ của , nên vẫn nhắc nhở để họ phòng .

 

Lý Lán Nhi gật đầu. Vừa nàng sói hổ, sắc mặt trở nên trắng bệch.

 

"Sư phụ, nếu thật sự sói hổ, chúng đây ạ?"

 

Nàng tuy là tiểu thư nhà giàu, nhưng cũng ít thoại bản. Trong đó hổ thể c.ắ.n đứt cổ chỉ bằng một nhát c.ắ.n.

 

C.h.ế.t ngay lập tức, ngay cả cơ hội gọi đại phu cũng .

 

Tần Lam lật lên ngựa nữa, lúc mới đáp: "Không cần gì cả. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn."

 

Nàng cũng chỉ là đoán thôi, cốt để đề phòng.

 

cũng giống như những gì dân làng , chẳng thấy gì ?

 

Cho nên nàng cũng tiện phản bác, chỉ thể nhắc nhở chú ý một chút.

 

Còn việc họ , thì trong phạm vi cân nhắc của nàng.

 

, lời ý khó mà khuyên kẻ .

 

Để tránh nàng bé nghĩ quá nhiều, Tần Lam chìa tay về phía nàng: "Thôi , lên đây, đưa ngươi về."

 

Mấy tiểu t.ử khi nàng hô dừng nghỉ ngơi.

 

Đã tối muộn thế , đoàn nhà họ Lý còn cách đây vài trăm mét. Không thể để nàng bé một theo ngựa, e rằng sẽ dọa sợ.

 

 

Loading...