Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 92: Sớm muộn gì nhà họ Lý ta cũng có người tài xuất hiện
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngựa con đường quan lộ tối om, phát tiếng "đát đát".
Chẳng mấy chốc thấy đoàn nhà họ Lý với đống lửa cháy rừng rực.
Tần Lam thấy vẫn còn đang dựng lều trại, tặc lưỡi: Quả nhiên là tiền, thật là cầu kỳ.
Nhà nàng bao giờ dựng lều, mỗi ngày đều trải chiếu là ngủ, nhưng bao giờ thoát khỏi những lời "hỏi thăm" của lũ muỗi buổi tối.
Xem vẫn cần nghiên cứu để lều trại đơn giản mới .
Thứ đó dễ dùng tiện lợi.
Việc hai họ đến gần sớm phát hiện. Chẳng mấy chốc, Lý Khuê liền vội vã bước tới.
Hắn thở dốc : "Tần cô nương, chuyện gì mà đến đây ? Có tiểu nữ nhà nghịch ngợm chăng?"
Nói cô con gái nhỏ xuống ngựa theo Tần Lam.
Thấy con gái bình an vô sự, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy hành động của , Tần Lam dứt khoát lạnh giọng: "Lý Lán Nhi lời."
"Ta đến là để nhắc nhở ngươi. Nơi con đường quan lộ giữa rừng sâu núi thẳm, khó tránh bầy sói và hổ. Ngươi hãy tự bảo của tiêu cục cảnh giác hơn một chút."
Nàng tuy quan hệ thuê mướn với nhà , nhưng nàng sẽ ở nhà họ Lý để chuyên tâm bảo vệ họ.
Cho nên những việc nhỏ nhặt , hoặc là nên tập trung ở gần , hoặc là cảnh giác .
theo mức độ xa hoa của nhà họ Lý, nghĩ cũng họ thể ngủ tùy tiện như nhà nàng.
Nếu cảnh giác , đến lúc đó dù bầy sói thật, lửa cũng sợ bầy sói bất chấp nguy hiểm mà lao tấn công.
Lý Khuê là con gái gây chuyện, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hắn chắp tay : "Lão phu đa tạ Tần cô nương chuyên tâm đến nhắc nhở. Ta sẽ với Tiêu đầu một tiếng."
Tần Lam phất tay: "Ngươi về , cũng về đây."
Nói đợi khác phản ứng, nàng dứt khoát lên ngựa, lưng thúc ngựa rời .
Lý Khuê khổ đầy ngượng nghịu: "Tính cách e rằng đổi ."
Mèo Dịch Truyện
Lý Lán Nhi vạch trần sự ngượng nghịu của cha : "Sư phụ xa cách nhà , đều do Tam tẩu gây . Nếu , Sư phụ nhất định sẽ đối xử với nhà như ."
là thẳng kiêng nể gì mà.
Lý Khuê càng thêm hổ, gương mặt già nua đỏ bừng: "Được , mau về tắm rửa ."
Thấy cha liền đuổi , Lý Lán Nhi lè lưỡi, đợi Lý Khuê răn dạy vội vàng chạy .
Bóng dáng nàng lướt như một cơn gió, thoáng chốc biến mất thấy tăm .
Lý Khuê thấy , bỏ vẻ ngượng nghịu lúc , hiếm hoi ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, kiêu hãnh với quản gia bên cạnh: "Sớm muộn gì Lý gia cũng sẽ tài xuất chúng."
Lão quản gia gật đầu phụ họa, : "Lão gia đúng. Tiểu thư ngày tĩnh lặng trầm , nay theo Tần cô nương học võ công, chỉ trở nên hoạt bát hơn nhiều mà tính tình cũng phóng khoáng, ngày càng thiết với Lão gia hơn."
Nghe lời tâng bốc của quản gia, Lý Khuê ha hả thành tiếng.
Ngay đó, ông dặn dò: " , ngươi nhớ truyền lời của Tần cô nương đến cho tiêu đầu, bảo phái cảnh giác một chút."
"Vâng, Lão gia, nô tài ngay đây."
---
Tần Lam trở về chỗ nhà , thấy trong nồi đang nấu cháo, nàng nhíu mày: "Nương, nấu cháo mà nấu cơm?"
Chẳng mới thêm lương thực ?
Vương Thị đang thái rau khô, ngẩng đầu lên: "Nấu cháo rau cho các con, ăn kèm với bánh sẽ khô cổ, cứ yên tâm, đủ no."
"Bánh từ thế?" Con nhớ bánh ăn hết sạch mà?
Vương Thị chợt nhớ điều gì đó, ngẩng đầu : "Quên với con, Nương mua nhiều bánh khô. Những cái bánh đó tuy ngon bằng Nương , nhưng đỡ tốn công sức mà cũng đắt."
"Hơn nữa, chẳng con thích ăn bánh , đủ cho con ăn thật lâu."
Tần Lam: ......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-92-som-muon-gi-nha-ho-ly-ta-cung-co-nguoi-tai-xuat-hien.html.]
"Không , Nương, mua nhiều bánh như chỉ vì con thích ăn thôi ư?"
Vương Thị đương nhiên gật đầu, tay vẫn thoăn thoắt thái rau khô, miệng quên trả lời: "Nếu thì phí tiền đó để gì."
Tần Lam cạn lời: "Nương là đắt mà."
"Hơn nữa, con thích ăn bánh rán Nương cơ, chứ loại mua bên ngoài. Sao mà so với bánh của Nương ạ."
Vương Thị , tay chợt cứng , giọng khô khan: "Cũng như cả thôi, ngon cũng ăn. Ăn hết dịp Nương sẽ cho con."
Bà thầm nghĩ: Làm cái quỷ gì, thêm hai nữa là tiêu hết cả bột mì mất.
Bà cũng thấy lạ, bánh rán từ bột mì ngon đến thế. Rõ ràng đây bà cũng từng , nhưng ngon như .
Đã ngon còn ngon, mấy đàn ông trong nhà cũng kiềm chế mồm miệng. Làm bao nhiêu là ăn bấy nhiêu, cho đủ chứ? Mỗi ăn hết hai ba mươi cái, bột mì mua mất tiền .
Thế nên ban ngày thấy bán bánh rán, bà liền nghĩ cách . Vừa , bán hàng còn mua nhiều tặng nhiều, bà để ý liền mua hết hai lạng bạc, nguyên một bao tải lớn, đủ cho cả nhà 'thực thần' ăn trong nhiều ngày.
Tần Lam hề Nương nàng vì tiết kiệm bột mì mà một chuyện ngốc nghếch như .
Nếu nàng mà , chắc chắn sẽ cạn lời đến c.h.ế.t mất.
Lượng bột mì mua bằng hai lạng bạc cũng thể từng chiếc bánh, tự tay còn ngon hơn nữa, chỉ là đỡ tốn chút công sức bánh thôi.
Chờ cháo nấu xong, đến giờ dùng bữa, Vương Thị mang cả một chồng bánh.
Tần Lam đưa tay lấy một chiếc c.ắ.n một miếng, lập tức cảm nhận kết cấu thô ráp.
Nàng nhai mạnh vài miếng nuốt xuống mới : "Nương, loại bánh khô rát cổ quá."
Vương Thị , cũng cầm lấy một chiếc ăn thử. Nửa lúc , bà uống một ngụm cháo, cố gắng nuốt chiếc bánh: " là rát thật, nhưng mua thì ăn, ăn nhanh , lãng phí."
Những đàn ông khác dám nửa lời, ai nấy đều lặng lẽ ăn.
Tần Lam khi ăn hết chiếc bánh đầu tiên thì lấy chiếc thứ hai nữa, chỉ uống hai bát cháo để lót .
Nàng hạ quyết tâm, khi ăn hết bao tải bánh , mỗi bữa nàng chỉ ăn lưng bụng, tối sẽ tìm cơ hội gian bồi bổ .
Liêu Trọng Khải thấy nàng chỉ ăn một cái bánh, cũng chỉ ăn một cái, thầm nghĩ lát nữa sẽ xin nàng hai quả táo để lót , no bụng lợi, một công đôi việc.
Nghĩ đến đây, đưa tay lên ừng ực uống hết bát cháo rau, quệt miệng, đặt bát xuống với Vương Thị: "Cháo Thím ngon quá, ngờ cháu uống hết ba bát ."
"Haha, thằng bé , thích thì cứ uống thêm ."
Vương Thị thấy hưởng ứng khen cháo nấu, đến híp cả mắt.
Những khác với vẻ mặt khinh bỉ, thầm nghĩ, ai mà chẳng ý đồ của , chẳng qua là ăn thêm hai cái bánh khô mà thôi.
Lại tên nhóc giả vờ việc .
Tần Lam thèm để ý đến cuộc chiến bằng ánh mắt của mấy đó, nàng đặt bát đũa xuống kiếm cớ bỏ .
Đến sâu trong rừng, tai nàng theo thói quen động đậy vài cái, xác nhận động tĩnh mới lách gian.
Nhìn cây táo và cây lê hái quả buổi sáng hoa kết trái non, Tần Lam vẫn khỏi kinh ngạc.
Không gian thuộc về nàng bao nhiêu ngày mà nàng vẫn thể nghiên cứu rốt cuộc nó là tồn tại như thế nào.
Chỉ cảm thấy nó gắn kết sâu tận linh hồn nàng, nhưng cách nào để giao tiếp với nó.
Vừa nghĩ, nàng đến phòng bếp lấy một phần cơm đóng gói hôm nay ăn.
Chưa kịp ăn xong, bên ngoài gian đột nhiên truyền đến một chút động tĩnh nhẹ.
Tần Lam đặt bát đũa xuống, lắng kỹ hơn, một tiếng bước chân khẽ truyền trong gian.
Tiếng chân giẫm nhẹ, động tĩnh cực kỳ nhỏ bé, nếu nhờ thính lực và nội lực của nàng, e rằng sẽ thấy.
Tần Lam cũng đoán thứ bên ngoài là gì.
Nàng nhanh ch.óng ăn hết bữa tối, đó cầm lấy cung tên, nắm một nắm mũi tên mua buộc thắt lưng để tiện sử dụng.
Kết quả, khi nàng chuẩn xong, bước khỏi gian thì chỉ thấy bóng lưng một con sói đang chạy xa.
Tần Lam lập tức cảm thấy , kịp đuổi theo mà vội vàng trở đoàn .