Xuyên Không Vào Nàng Ngốc Ta Phân Gia Tự Mình Sống Tốt - Chương 180
Cập nhật lúc: 2026-03-11 13:37:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Vị Tri đến thăm
Tạ Kiều Kiều buông tay Giang Vị Nam, nhưng nắm c.h.ặ.t.
“Nàng vì mà phá hỏng việc buôn bán, trong lòng thấy đau lòng ?”
Tạ Kiều Kiều lườm một cái: “Chàng xem?”
“Tuy nhiên , ăn với nhà , đương nhiên còn tìm khác. Người hợp tác với còn nhiều lắm, lo ! Cho nên, cũng đừng tự trách.”
Giang Vị Nam trong lòng ấm áp, đột nhiên , hai tay nắm lấy cánh tay Tạ Kiều Kiều, nghiêm túc hỏi:
“Tạ Kiều Kiều, vì nàng đối xử với như ?”
Tạ Kiều Kiều căn bản dám đôi mắt rực lửa đó: “Cái đó... Ta lập lời thề nương , chỉ cần ngoan ngoãn, đương nhiên sẽ đối với ! Sẽ để chịu ủy khuất.”
“Chỉ vì như ?”
Tạ Kiều Kiều kiêu ngạo : “Chứ còn vì gì nữa?”
Nói xong, nàng về phía sân.
Giang Vị Nam vội vàng theo, buông lời trêu chọc: “Tối nay thể ngủ giường ?”
Tạ Kiều Kiều đá một cú, Giang Vị Nam la lớn: “Tạ Kiều Kiều, nàng mưu sát phu đấy !”
Tuy miệng , nhưng áp sát nàng...
Ánh trăng trời thấy cảnh cũng đỏ mặt, trốn trong mây.
Trở về viện, Quản sự Vương phái đưa hai tỳ nữ đến.
Giang Nhược Nam thấy hai , mới yên tâm.
Không lâu , Quản sự Vương cho mang thức ăn đến.
Tạ Kiều Kiều bàn thức ăn thịnh soạn, : “Cha còn bằng Quản sự Vương thương , cả bàn là món thích ăn.”
Giang Vị Nam trong lòng cũng chút cảm động, nhưng ngoài mặt vẫn vẻ gì: “Ông thương thì thương ai? Nương chỉ là con trai thôi.”
Nói , tự gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ miệng, bất giác mắt đỏ hoe.
Tạ Kiều Kiều và Giang Nhược Nam , vạch trần .
Ăn xong bữa cơm, Tạ Kiều Kiều mới cảm thấy sống . Hai tỳ nữ đun nước nóng, Lai Phúc mang tới, bảo Giang Vị Nam phòng tắm bên cạnh tắm rửa . Tạ Kiều Kiều liền ngoài xem sổ sách.
đợi hồi lâu thấy Giang Vị Nam , nàng cứ tưởng xảy chuyện gì, bèn ngoài phòng tắm gọi hai tiếng, vẫn thấy đáp lời, nàng lập tức lo lắng bước .
Vừa lúc đó, nàng thấy một cảnh tượng phù dung mới thoát khỏi làn nước...
Tạ Kiều Kiều trừng lớn mắt, lập tức bịt mắt : “Muốn c.h.ế.t đấy , gọi mấy tiếng mà đáp, còn tưởng c.h.ế.t chìm trong bồn tắm chứ!”
Giang Vị Nam cũng lập tức thụt bồn tắm: “Ta nào nàng sẽ !”
Tạ Kiều Kiều giậm chân một cái, xoay bước .
Tiếp tục xem sổ sách, nhưng thấy thể nào lọt chữ nào, trong đầu nàng tràn ngập hình ảnh !
Đưa tay tự nhéo mặt một cái: Tạ Kiều Kiều, ngươi chứ? Chưa thấy nam nhân bao giờ ! Mấy thứ đó đây chẳng ngươi từng xem ...
Sáng sớm hôm , trời bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ. Đã liên tiếp mấy ngày mưa, cơn mưa đổ xuống khiến tiết trời bỗng chốc mát mẻ hơn nhiều.
Trời mưa chẳng việc gì , Giang Vị Nam liền cùng Giang Nhược Nam đ.á.n.h cờ chiếc sập trong phòng.
Tạ Kiều Kiều nghiêng ghế thái phi, đang cùng hai nha bóc hạt dưa.
Lai Phúc đến bẩm báo rằng, hôm qua Giang Triệt Giang Hoài An dạy dỗ một trận nên , gã đ.á.n.h nặng, đến mức thể xuống giường.
Lý Thu Hòa van xin đến khản cả giọng, Giang Hoài An mới chịu buông tha cho Giang Triệt.
Tạ Kiều Kiều hỏi: “Nàng giả bệnh nữa ?”
Lai Phúc đáp: “Thiếu phu nhân đùa , tiểu nhân ngóng một chút, nàng hôm qua cũng chỉ vì giận quá hóa đau tim thôi, chẳng việc gì đáng ngại!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nang-ngoc-ta-phan-gia-tu-minh-song-tot/chuong-180.html.]
Tạ Kiều Kiều ngay mà!
Mấy trò nàng đều thấy qua trong các vở kịch !
Gần đến giữa trưa, Vương quản sự dẫn theo một đến, chính là Cố Vị Tri.
Tạ Kiều Kiều lúc mới nhớ , hình như hôm qua chuyện với , nhưng việc của Giang Vị Nam lỡ.
“Tại hạ, xin mắt Thiếu phu nhân!”
“Cố chưởng quỹ, mời!”
Cố Vị Tri gật đầu, theo Tạ Kiều Kiều đến thư phòng.
Giang Vị Nam thấy, lập tức hỏi Vương quản sự: “Người là ai?”
“Thiếu gia, đó là Cố Vị Tri, một chưởng quỹ ở châu phủ của nhà chúng .”
Giang Vị Nam nhíu mày: “Chưởng quỹ của nhà , chẳng đều là mấy lão già ? Sao trẻ tuổi như , hơn nữa, là một chưởng quỹ, chạy đến đây gì?”
“Nói là việc thương lượng với Thiếu phu nhân!”
Giang Vị Nam , lập tức chẳng còn đ.á.n.h cờ nữa.
Hắn lẩm bẩm oán trách: “Có chuyện gì mà thể đến khách điếm , cứ tìm đến tận nhà!”
Vương quản sự đảo mắt khinh bỉ, nếu hôm qua Thiếu gia đ.á.n.h với , thì bàn bạc xong từ hôm qua , cần tìm đến tận nhà.
Bên Cố Vị Tri theo Tạ Kiều Kiều đến thư phòng.
“Cố chưởng quỹ mời ! Tú Vân, dâng !”
Tú Vân chính là hầu do Vương quản sự đưa tới hôm qua.
“Đa tạ Thiếu phu nhân.”
Tạ Kiều Kiều : “Không Cố chưởng quỹ tìm , là vì chuyện gì?”
Chỉ thấy Cố Vị Tri chắp tay vái chào Tạ Kiều Kiều: “Tại hạ một vấn đề thỉnh giáo Thiếu phu nhân.”
“Cố chưởng quỹ cứ .”
“Phương thức kinh doanh mà Thiếu phu nhân hôm qua vô cùng đặc biệt, Cố mỗ hỏi, nếu áp dụng như , các t.ửu lầu của chúng trong châu phủ thể dùng cách ? Dù Cố mỗ thấy phương thức kinh doanh mới lạ, mà thứ gì càng mới lạ thì càng cần tốc độ, ai nhanh hơn thì đó sẽ kiếm thùng vàng đầu tiên.”
Tạ Kiều Kiều khẽ gật đầu, mời tiếp tục.
Cố Vị Tri tiếp: “Trước đây tính toán qua, tất cả t.ửu lầu của chúng trong châu phủ cộng cũng hơn ba mươi nhà, theo phương thức kinh doanh Thiếu phu nhân hôm qua, nếu gom tất cả ba mươi mấy t.ửu lầu , dựa theo cách , thậm chí chúng còn thể kết hợp với khách điếm, chỉ cần là khách trọ tại khách điếm của chúng , đến t.ửu lầu tiêu dùng, khách trọ sẽ hưởng chiết khấu chồng chiết khấu mà Thiếu phu nhân hôm qua...”
Cố Vị Tri một tràng dài, Tạ Kiều Kiều chăm chú.
Đợi Cố Vị Tri xong, Tạ Kiều Kiều kìm vỗ tay: “Cố chưởng quỹ quả là một nhân tài kinh doanh ...”
Cố Vị Tri chắp tay vái chào Tạ Kiều Kiều: “Thiếu phu nhân quá khen , Cố mỗ chẳng qua là dựa ý tưởng của Thiếu phu nhân mà suy lẽ thôi.”
Tạ Kiều Kiều xua tay, gọi Vương quản sự .
“Vương thúc, đợt chúng triển khai mô hình kinh doanh , cứ để Cố chưởng quỹ dẫn dắt !”
Vương quản sự: “Vâng, lão nô sẽ truyền lời xuống ngay.”
Cố Vị Tri vẻ mặt dám tin: “Thiếu phu nhân, quả thực tin tưởng Cố mỗ ?”
“Dùng nghi, nghi dùng!”
Cố Vị Tri vô cùng kích động, cúi chắp tay vái chào Tạ Kiều Kiều: “Cố mỗ nhất định phụ kỳ vọng của Thiếu phu nhân!”
Tạ Kiều Kiều đưa tay đỡ nhẹ: “Cố chưởng quỹ, những ngày vất vả cho ngươi .”
Sau khi tiễn , Giang Vị Nam Tạ Kiều Kiều chút ghen tị: “Nàng xem trọng đến ? Còn tự tiễn ?”
Tạ Kiều Kiều liếc xéo một cái: “Hắn là nhân tài.”
Nói xong nàng xuống ghế thái phi, tiếp tục bóc hạt dưa.
nàng đang thoải mái thì hầu tới: “Thiếu phu nhân, Lão gia mời sang chuyện.”