Xuyên Không Về Thập Niên 80: Thiếu Nữ Dị Năng - Chương 586: Tức mà không làm gì được, Hủy trong một sớm
Cập nhật lúc: 2025-11-17 00:03:48
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ nghĩ , đó chính là mùi kem dưỡng da của Thôi Duyệt Duyệt. Vì lúc đó nghi ngờ, ông còn kiểm tra những thứ khác trong két sắt, thấy vấn đề gì. Hộp trang sức đó ông cũng mở xem, thấy vẫn đầy ắp nên mới xua tan sự nghi ngờ.
Cảnh Minh Lệ đ.ấ.m thùm thụp lưng Thôi Duyệt Duyệt. Cú đ.ấ.m đó vẻ mạnh, khiến Thôi Duyệt Duyệt ngã sõng soài đất, ‘oaoa’ lên nức nở.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cảnh Minh Lệ đ.á.n.h mắng: “Mày sướng quá hóa rồ ? Mày quên cái hồi nhỏ đói đến cơm mà ăn ? Mày mày cưới vợ ? Sao tao sinh cái thứ điều như mày!”
Lục Tân Nghĩa hiểu Cảnh Minh Lệ đang diễn trò, nhưng thì chịu hậu quả. Ông tiếp tục nuôi thứ ăn cháo đá bát trong nhà.
Vì thế, ông lấy giấy bút , bắt Thôi Duyệt Duyệt bộ sự việc hai bản. Ông cũng bắt cô ký tên, điểm chỉ, bắt cả Cảnh Minh Lệ và Thôi Kiến Hoa cùng ký tên, điểm chỉ đó.
Một bản ông khóa két sắt, một bản ông mang theo bên . Ông với ba con họ: “Nếu mất mặt, thì cứ coi như chuyện gì xảy . Phòng cưới của Kiến Hoa, các tự ngoài thuê.
Ngay cả Nghị Tuyên kết hôn cũng ở đây, thì Kiến Hoa cũng . Kẻo trong khu tập thể đồn thổi bạc đãi con trai ruột của . Hy vọng các tự lo liệu cho .”
Nói xong, ông bảo họ rời , tự khóa cửa thư phòng và bỏ .
Cảnh Minh Lệ cánh cửa thư phòng khóa, hận thể rèn sắt thành thép, sang Thôi Duyệt Duyệt đ.á.n.h thêm một trận nữa. Lần là bà tay thật sự ác. Mọi công sức của bà từ khi bước chân nhà họ Lục đều hủy trong một sớm.
Mấy ngày nữa con trai bà kết hôn, đúng cái lúc then chốt , con quỷ xui xẻo gây chuyện lớn như . Bảo họ ngẩng mặt lên trong cái nhà nữa.
Nó gả , về nhà họ Lục nữa cũng , nhưng bà và con trai bà thì thế nào? Càng nghĩ càng tức, càng tức đ.á.n.h càng hăng. Thôi Kiến Hoa đầu óc ong ong, cũng cô em gái cho tức điên .
Anh nhà họ Lục lúc mười hai tuổi. Tám năm ở đây, lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí, dám chút suy nghĩ an phận nào. Giờ thì , nỗ lực của và đều đổ sông đổ bể.
Vốn dĩ, căn phòng đơn vị phân cho ở ngay gần nhà vệ sinh công cộng, mùi hôi thối nồng nặc. Đối tượng của là Quách Lệ Tĩnh, đến xem một tỏ ý bất mãn. Kết quả là mấy ngày cô ngã gãy chân. Bác sĩ đụng tới gân cốt, nghỉ cả trăm ngày. Quách Lệ Tĩnh liền nghĩ, nếu cưới , là tìm cách đổi phòng khác.
Vì thế, tìm đến tay cán bộ phụ trách phân phòng, biếu ít quà cáp mới hứa sẽ đổi cho một căn khác. Ai ngờ hơn một tháng , tay cán bộ đó điều , khiến trở tay kịp.
Chân của Quách Lệ Tĩnh còn lành hẳn thì trai cô giục trả phòng. Anh còn cách nào khác, đành về nhà thương lượng. Vốn dĩ chuyện thỏa, sẽ cưới ở đây , đợi đơn vị phân phòng sẽ dọn ngoài. Giờ thì , đừng hòng nghĩ đến nữa.
Hít sâu mấy , cố gắng bình tĩnh , lúc mới : “Mẹ, đừng đ.á.n.h nữa. Đánh c.h.ế.t nó cũng vô ích. Lần , e là chú Lục sẽ đối xử với chúng như nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-80-thieu-nu-di-nang/chuong-586-tuc-ma-khong-lam-gi-duoc-huy-trong-mot-som.html.]
Con cưới đây? Nếu cưới thì nhanh tìm nhà. Nếu , sợ là còn phiền phức hơn. Hai ông trai của Quách Lệ Tĩnh dạng dễ đụng . Chỉ sợ nhà họ Lục chúng bại danh liệt, thì nhà họ Quách qua đây cho gà bay ch.ó sủa .”
Thế là Cảnh Minh Lệ cũng mà trút giận lên con gái nữa. Ngay trưa hôm đó, bà vội vàng chạy tìm nhà. Để cho nhà họ Quách cớ gây sự, bà bỏ một tiền lớn để thuê nhà, cũng là để con trai chịu thiệt thòi.
Ba ngày , khi Thôi Kiến Hoa kết hôn, nhà họ Lục chỉ đến cho mặt, nhanh chóng tìm cớ rời . Người tinh ý đều hiểu chắc chắn chuyện gì đó xảy , chẳng qua là vạch mặt mà thôi.
Người nhà họ Phùng (nhà gái) thấy đường đón dâu đúng, vốn định ầm lên. khi đến nơi, thấy phòng tân hôn khang trang, họ cũng lý do gì để gây sự, thế là chuyện cứ thế trôi qua.
Nửa tháng , La Tiếu hễ rảnh là xem nhà. Cô cũng đến cục quản lý nhà đất để tìm hiểu. Cô nhờ ai giúp đỡ, vì hiện tại cô khác chuyện .
Nửa tháng trôi qua, cô tậu một căn nhị tiến, một căn tam tiến, còn hai căn nhất tiến nữa, tất cả đều là Tứ Hợp Viện, thể là thu hoạch tràn đầy.
Sau đó, giấy báo trúng tuyển của hai chị em Hứa Thế Phàm và Hứa Ngọc Thanh cũng tới. Quả nhiên La Tiếu thất vọng, cả hai đều đỗ Kinh Đại (Đại học Bắc Kinh), một học Kế toán, một học Tài chính.
Cũng đúng như La Tiếu dự đoán, khi cô của họ chỗ ở, bà nội và cha ruột của hai chị em tìm đến hai , chắc là kiếm chác chút đỉnh. Kết quả trong viện chẳng gì, chỉ ít nồi niêu xoong chảo trong bếp và chăn đệm của hai chị em trong phòng, nghèo kiết xác.
Có lẽ cảm thấy vớt vát gì nên đó họ đến nữa. Sau chuyện , quan hệ giữa hai chị em và cô cũng trở nên xa cách.
Người cô qua giải thích, bảo là cố ý địa chỉ cho bên , nhưng Hứa Thế Phàm và Hứa Ngọc Thanh căn bản tin lời bà .
Trước khi nhập học, cô cũng tới nữa, họ mới yên tĩnh trở . Sau bên đó thỉnh thoảng đến quét dọn, nhưng hai chị em vẫn ở tại căn tứ hợp viện nhị tiến của La Tiếu.
Sau khi khai giảng, khéo hỏi thuê nhà. Căn viện cho một hộ gia đình từ nơi khác đến nuôi con học thuê . Trong viện giữ hai gian sương phòng để chị em nhà họ Hứa đối phó với nhà họ Hứa, đồng thời cũng rõ tình hình với thuê, nhờ họ giúp đỡ che giấu.
Thời gian từng ngày trôi qua. Hôm nay, La Tiếu đang ở trong sân giúp bà nội xâu ớt. Chỗ ớt đều do ông nội hái từ mảnh đất trong rừng về, ăn hết nên xâu , định treo mái hiên phơi khô.
Nghe thấy tiếng động ngoài cổng, cô ngẩng đầu lên thì thấy Lục Nghị Thần đến, xe chở ít ngô non và lựu. Anh cửa : "Bà nội, cháu sang thăm bà ạ."
Tay Chu Quế Phương vẫn thoăn thoắt: "Thăm bà là giả, đến đưa đồ cho con bé chứ gì?"
Lục Nghị Thần đáp: "Bà đừng trêu cháu. Hôm nay cháu về quê phá án, gặp nhà dân cây lựu sai quả nên mua một ít, xem hai thích ."
La Tiếu mấy quả lựu to đùng, nghĩ đến giống lựu hạt mềm đời . Lại chỗ ớt xâu xong, cô lười rửa tay hai nên định xong việc mới ăn.
Lục Nghị Thần đống ớt đất, tới bảo: "Em rửa tay ăn lựu , để xâu ớt cho."
La Tiếu dùng khuỷu tay ngăn : "Còn một tí, đừng đụng . Em với bà một loáng là xong. Anh cầm kim đấy? Lại còn đòi quấy rối."
Thấy thái độ kiên quyết cho đụng tay của La Tiếu, Lục Nghị Thần đành thôi. Anh rửa tay, rửa sạch lựu, bếp lấy bát , dùng thìa tách hạt lựu bát.
Đặt bát lên bàn, lấy cái lồng bàn chống ruồi muỗi của La Tiếu úp lên. Vốn định đút cho La Tiếu một miếng, nhưng thấy bà nội đang đó, thực sự ngại ngùng.
Thấy ớt đất quả thực còn nhiều, mới dỡ mấy bắp ngô xe xuống, thành thục bóc vỏ, chuẩn lát nữa luộc .
Chu Quế Phương cũng ngăn cản, bà quen . Dạo Lục Nghị Thần rảnh rỗi là chạy sang nhà xun xoe với cháu gái bà. Nhìn mấy thằng cháu trai tức tối mà gì , bà buồn .
Ai bảo bọn nó trừ Tư Viễn nấu cơm , ba đứa còn cơ bản bao giờ bếp. Lần gặp tình địch mạnh, Lục Nghị Thần cứ đến là cho La Tiếu bếp, bọn nó chỉ trơ mắt .
Sau đó mấy em đợi Lục Nghị Thần cũng chui bếp đòi học nấu ăn, nhưng chẳng đứa nào năng khiếu, đành bỏ cuộc.
Chuyện bà và ông lão phen vỡ bụng.
La Tiếu hỏi: "Mùa mà vẫn còn ngô non ?"
Lục Nghị Thần bóc vỏ ngô : "Kể cũng là may mắn. Lúc sắp về, gặp quen nên dừng mấy câu, kết quả bao lâu thì thấy tiếng kêu to.
Hóa là trâu nhà nông dân sổng chuồng chạy giẫm nát một bãi ngô. Nghe họ mảnh đất nhỏ đó để gạch xây nhà, dọn xong thì trồng ít ngô đấy.
Anh thấy ngô còn non nên mua một ít về. Chẳng em thích ăn ngô non , vả cũng tiện thể giúp dân giảm bớt chút thiệt hại."