“Cô bé, khuyên cô nên đến bệnh viện kiểm tra mắt và não , nếu cần nữa thì hiến cho cần, xem như tích đức hành thiện cho bản .”
“Cô!
Cô c.h.ử.i !”
Đường Nguyệt Nha gật đầu như dạy bảo:
“Không tệ, xem vẫn còn cứu .”
“Đồ hồ ly tinh!”
Cô gái quát lớn một câu định xông tới, nhưng lính bên cạnh chặn .
“Dừng tay!”
Anh nghiêm nghị quát.
“ còn trong, dạy dỗ một kẻ liên quan mà cũng chặn , cũng léng phéng với đàn bà !”
Đường Nguyệt Nha:
……
Cái giọng điệu bắt gian là ?
Cô nhầm phim trường .
Toàn mấy thứ linh tinh lang tang, đàn bà ăn chẳng thế.
Anh lính chặn cô , quở trách những lời nhảm nhí của cô :
“Đây là Đường thủ trưởng, cô đừng ăn bậy bạ!”
“Thủ trưởng?”
Cô gái tin, chỉ Đường Nguyệt Nha:
“Bà đây là thủ trưởng?
còn là thủ trưởng đây !
kiện, danh hiệu thủ trưởng mà các cũng dám mạo nhận, đến lúc đó b-ắn bỏ hết!”
Cha cô gái thấy con gái phát điên những ngăn cản, mà còn trừng mắt Đường Nguyệt Nha đầy giận dữ.
Đường Nguyệt Nha:
“Mình sai , nên tò mò xem hiện trường mà hóng cái biến .”
Quả nhiên, dưa ở nơi thị phi là dễ rước họa nhất.
Bị vạ lây vô cớ, chậc.
Đường Nguyệt Nha quyết định kiểm điểm bản thật , … xa mà hóng.
Lúc , Thư ký Chu và đồng chí Thành đăng ký thông tin xong xuôi tới, họ ở trong một căn phòng khác nên thấy cảnh .
Đường Nguyệt Nha nháy mắt với họ:
“Các bỏ lỡ một màn kịch .”
Họ bước tới, đồng chí Thành hiểu ý Đường Nguyệt Nha, còn hỏi:
“Vừa nãy đốt pháo thế, còn hét lên nữa, hôm nay là ngày gì ?”
Đường Nguyệt Nha:
“Hôm nay là Ngày Thế giới Hóng Chuyện.”
Hóng chuyện vui, nhưng cần cẩn thận.
Đồng chí Thành:
“Hả?”
Có ngày ?
Sao nhỉ.
Thư ký Chu thì cảm nhận bầu khí chút khác thường, nãy hình như tiếng pháo, mà giống như là…
Những dấu vết đó vẫn che , lập tức chú ý tới.
“Thư ký Đường, cô nãy thương ?”
Thư ký Chu nhíu mày, vội vàng hỏi.
Mục đích chính Thị trưởng Tiết bảo theo là để chăm sóc Thư ký Đường, Hiểu Linh cũng dặn dò kỹ càng.
Đường Nguyệt Nha lắc đầu:
“ thương, chuyện nãy… .”
“Hả?
Bị thương?”
Đồng chí Thành vẫn còn ngơ ngác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-222.html.]
“Đăng ký xong hết , chúng ?”
Nơi hổ là nơi ở của những đại nhân vật, điền bao nhiêu thông tin, gần như đem cả tổ tông mười tám đời khai báo hết.
mà, trong đó một , cũng coi như là vẻ vang với tổ tiên .
Đường Nguyệt Nha lười dây dưa, ch.ó điên c.ắ.n bậy, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đến liếc mắt cô cũng lười .
“Ừm, thôi.”
Cô gật đầu.
Xe cũng thể lái trong, từ đây đến nhà của Đường Nguyệt Nha còn một đoạn, lái xe cho tiện.
Vẫn là đồng chí Thành tài xế, Thư ký Chu ghế phụ, Đường Nguyệt Nha một phía .
Đường Nguyệt Nha mở cửa xe, đột nhiên cảm thấy một cơn gió lốc, giác quan thứ sáu khiến cô bình tĩnh lùi một bước.
“Rầm!”
Một tiếng thật lớn.
“Đau ch-ết !”
Cô gái gào đất ôm lấy trán.
Cô nãy tức giận vì , nhưng Đường Nguyệt Nha , nên đẩy Đường Nguyệt Nha, kết quả đẩy , vì quán tính, đầu đập thẳng cửa xe.
Đường Nguyệt Nha :
“ thấy cô vẫn là nên đến bệnh viện xem .
cho rằng con , não bộ to nhỏ quan trọng, quan trọng là .”
Cú va khiến cả chiếc xe cũng rung chuyển, đồng chí Thành vội vàng xuống xe, xem tình hình thương tích.
Ồ, là xem chiếc xe yêu quý của .
“Trời ạ, cô thể tàn nhẫn như , cô xe mong manh ?”
Kiểm tra kỹ lưỡng vùng va chạm, xác định vấn đề gì, thở phào một :
“May mà .”
Đường Nguyệt Nha thản nhiên buông một câu:
“Biết là nội thương đấy.”
Đồng chí Thành ngước mắt cô một cái.
Rồi cúi đầu xe, vẻ mặt may mắn lập tức biến thành bi t.h.ả.m:
“Cô hình như lý.”
Đường Nguyệt Nha:
……
Không tin , nãy thực sự chỉ đang kể một câu chuyện lạnh thôi.
cô cũng đại khái hiểu đối với đàn ông, xe cộ luôn là vật báu.
Đặc biệt là thời đại , đừng đến loại xe , ngay cả xe đạp cũng là bảo bối, va chạm mà đau lòng cho .
Xe va cũng một phần lý do của cô, dù cô cũng là tai bay vạ gió.
Bèn :
“Xe vấn đề gì, bao tất.”
“Thế ……”
Đồng chí Thành do dự, lập tức :
“ cô , cũng thể từ chối lòng của cô, Đường thủ trưởng, cô thật bụng.”
Cô là một thủ trưởng, dù vẫn rõ là thủ trưởng khu nào, nhưng thủ trưởng thì thể quỵt nợ .
Đường Nguyệt Nha – phát tấm thẻ “ ” – :
“Cảm ơn nhé.”
Cô cúi đầu cô gái vẫn còn đang gào , nhướn mày:
“Chó khôn chặn đường.”
Với đồng chí Thành, cô thể giữ tâm thái vui vẻ giúp đỡ mà chi tiền, nhưng với ả , Đường Nguyệt Nha chẳng tâm trạng nào cả.
Cô là một bình thường não, đạo đức, cho ả một trận là nể mặt lắm .
Lực là tương tác, từ việc ả đất gào suốt nãy giờ thể thấy cú đẩy của ả mạnh đến mức nào.
Một dùng sức đẩy mạnh khác, độ nguy hiểm là lớn, thậm chí thể gây t.ử vong.
Hành vi gây hại như dẫn đến thương vong, thể thấy hàng ngày tin tức đời .