“Từ cách chuyện và hiểu của cô, thể thấy đối phương là một nữ cường nhân đồng nhất từ trong ngoài, so với Đường Nguyệt Nha là một nữ đại gia “ăn gian" bằng bàn tay vàng thì danh xứng với thực hơn nhiều, là tự bước từng bước lên cao.”
Vậy mà một nữ đại gia cường nhân như thế b.a.o n.u.ô.i tiểu thịt tươi, ăn chơi sa đọa, đ.â.m đầu Đổng gia.
Quả nhiên, duyên phận là thứ khó nắm bắt nhất.
Hai trò chuyện một lúc, thể là vui vẻ.
Biết Đường Nguyệt Nha chuẩn trở về thủ đô, Tề Thắng Nam chào tạm biệt cô:
“Hẹn gặp nhé, em gái Nguyệt Nha.
Đợi tới chị đến thủ đô, em đừng quên chị đấy."
Lại xổm xuống, với Đường Nhất Dương:
“Tiểu Dương Dương, gặp nhé."
“Dì... chị Tề, tạm biệt ạ."
Đường Nhất Dương lắp bắp tạm biệt, thầm lau mồ hôi:
“Suýt nữa thì gọi nhầm .”
Đường Nguyệt Nha và Tề Thắng Nam chào tạm biệt:
“Đợi chị đến thủ đô, em nhất định sẽ chủ nhà chu đáo, tẩy trần cho chị."
Đường Nguyệt Nha:
“Đến lúc đó xem kịch của Đổng gia thật mới .”
Cô cảm thấy ngày đó chắc chắn sẽ sớm đến thôi.
Quả nhiên, Tề Thắng Nam tiếp lời cô, thâm ý sâu xa :
“Chị dạo bận lắm, chúng sớm sẽ gặp thôi."
Đường Nguyệt Nha và Đường Nhất Dương chuyến thể là thu hoạch đầy bồ, đặc biệt là Đường Nhất Dương.
Lấy mảnh đất đó, dù cũng tốn bao nhiêu tiền, Đường Nhất Dương cũng dám manh động.
Cậu tuy tham gia công việc kinh doanh của mấy vị trưởng bối trong nhà, nhưng đối với mà , kiểu kiếm tiền chi bằng là một loại tiền tiêu vặt khác mà nhà đưa cho .
Sản nghiệp của các trưởng bối trong nhà đều là những công việc kinh doanh chín muồi, chỉ cần đổ tiền , bất kể đổ bao nhiêu, cuối cùng đều sẽ trả gấp ngàn gấp vạn , thể là chỉ lãi lỗ.
Những công việc kinh doanh, cổ phần đó đều nắm giữ c.h.ặ.t, nếu là Đường Nhất Dương, mà là ngoài, dù đầu tư vài trăm triệu cũng đừng hòng nhúng tay .
Cổ phần loại , dù chỉ tham gia một chút, quy mô lớn nhỏ trong công ty cũng là một cổ đông, giám đốc, đến hạn mức nhất định là thể nắm quyền điều hành công ty và tập đoàn.
Còn “Thần Dương" của Đường Nhất Dương, tự cho rằng cũng là công lao của một , lúc đầu chị giúp đỡ, cũng chị đưa vài ý kiến bù đắp khiếm khuyết cho .
Tất nhiên về , Đường Nguyệt Nha còn đưa bất kỳ sự chỉ dẫn nào cho Đường Nhất Dương nữa, buông tay cho .
Cho đến nay Đường Nhất Dương độc lập điều hành công ty hơn một năm .
Thần Dương cho đến nay cũng đang đà phát triển mạnh mẽ.
Ở bên ngoài cũng một danh tiếng cực .
Đối với bất kỳ trẻ tuổi hai mươi mấy tuổi nào mới độc lập gây dựng sự nghiệp từ gia tộc mà , đều thể là trẻ tuổi tài cao, đặt ở cũng khen một câu tuấn tài thanh niên.
Bên ngoài cũng đoán già đoán non về vị ông chủ bí ẩn của Thần Dương.
Mà sự thật là, Đường Nhất Dương chỉ là một đứa trẻ đầy mười tuổi.
Nếu những bên ngoài , e là sẽ kinh ngạc đến rớt hàm.
Lần , Đường Nhất Dương lấy mảnh đất , là chuẩn tự từ khâu lên ý tưởng đến cuối cùng, tự hết, để bất kỳ trưởng bối nào can thiệp.
Tuy khả năng thất bại nhỏ, nhưng đối với Đường Nhất Dương mà cũng là một sự thử nghiệm.
Mà nhà của đối với việc cũng vô cùng ủng hộ.
Thời đại , nếu ở nhà khác, thằng nhóc phá gia chi t.ử mang hơn hai mươi vạn thử nghiệm thế , chỉ sợ đ.á.n.h gãy chân ném ngoài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-413.html.]
Cuộc thi toán giao lưu mà Đường Nhất Dương tham gia vẫn kết quả, họ lên đường về nhà.
Dùng lời của Đường Nhất Dương chính là:
“Nhớ nhà .”
Còn chuyện kết quả , về thủ đô là kết quả nữa.
Đợi thầy Hứa và những vẫn còn ở Thượng Hải trở về thủ đô nhất định sẽ báo kết quả cho .
Tuy nhiên thầy Hứa kết quả sẽ một buổi trao giải, nhưng Đường Nhất Dương vẫn cứ theo chị lên đường về nhà.
Khi ở bến xe tàu khởi hành, một mang đồ đến cho Đường Nguyệt Nha.
Đối phương chỉ dặn đến đưa đồ, nhưng Đường Nguyệt Nha khi thấy chiếc hộp nhỏ bọc nhung , liền đoán là ai.
Quả nhiên, mở hộp , chuỗi vòng phỉ thúy đỏ lọt tầm mắt.
Đậy nắp , Đường Nguyệt Nha với nhờ đưa đồ:
“Phiền giúp gửi lời cảm ơn, phiền ."
Sau khi tàu khởi hành, trong toa, Đường Nhất Dương chị nghịch chuỗi phỉ thúy đỏ , hỏi:
“Là chị Tề đó ạ?"
“ ."
Đường Nhất Dương đảo đôi mắt đen láy một vòng, nở một nụ cực kỳ đáng yêu, nhẹ giọng :
“Em tại chị tặng chị chuỗi vòng ."
Đường Nguyệt Nha ngước mắt , hỏi:
“Bà cụ non, em cái gì ?"
Đường Nhất Dương cũng nhướng mày giống cô, chỉ là một đứa trẻ động tác trông buồn , mang theo một chút đắc ý trẻ con:
“Chị Tề đó thích Đổng!"
Đường Nguyệt Nha:
“Giỏi thật, thật đấy.”
“Khả năng quan sát khá."
Cô cố ý vò đầu , “Chuyện của lớn trẻ con đừng ngóng."
Đường Nhất Dương phục:
“Em trưởng thành ."
Đường Nguyệt Nha cố ý dùng giọng điệu qua loa :
“ đúng đúng, Dương Dương nhà chúng thông minh đáng yêu, ai gặp cũng yêu, hoa gặp hoa nở."
Đường Nhất Dương dù bây giờ việc trưởng thành đến , nhưng trong lòng vẫn là đứa em bám chị, chị khen như , dù giọng điệu quá chú tâm, nhưng vẫn kìm mà đỏ mặt.
Để xua nóng mặt, chuyển đề tài.
Đường Nhất Dương:
“Hừ, đừng tưởng chị đang đ.á.n.h trống lảng.”
“Chị, em , chị cần ngụy biện nữa ."
Đường Nguyệt Nha thấy là lừa thằng nhóc tinh quái nữa, còn là thằng em khờ khạo ở thôn Thanh Sơn cô dùng một viên kẹo Thỏ Trắng là dụ dỗ nữa ~
Hu hu hu~
“Được , em gì thì là thế đó ."
Đường Nguyệt Nha vốn giữ chút thể diện cho Đổng gia mặt đàn em, giờ chỉ đành bỏ cuộc.