Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 515

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:16:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Những bức ảnh cô chụp ghép thành tạp chí, áp phích quảng cáo, v.v., khiến ít yêu thích sưu tầm.”

 

Đường Nguyệt Nha cũng quên các quý bà ở Hương Cảng, gửi cho họ xem, quả nhiên tin tức phản hồi về là đòi Đường Nguyệt Nha mua hộ.

 

“Người Đẹp Giai Nhân" hiện tại vẫn đến Hương Cảng.

 

Một xưởng phim trong nước thậm chí còn mời Giang Mạn, tuy chỉ là một vai nhỏ, nhưng Đường Nguyệt Nha vẫn bảo cô .

 

Không cần tiền, mài giũa kinh nghiệm cũng mà.

 

“Thưa ngài, chúng theo phân phó của ngài."

 

Tại trang viên giới thượng lưu nước ngoài yêu thích nhất, xây dựng lâu đài cổ phong cách cũ, ẩn hiện những cái cây cắt tỉa, trông như những chiếc móng vuốt của ác ma.

 

Trong căn phòng khổng lồ, đối diện với cửa là một bức tranh tường khổng lồ.

 

Bức tranh là đêm đen thăm thẳm lúc hoàng hôn.

 

Không hoa thơm cỏ lạ, bầu trời đầy lấp lánh.

 

Chỉ một vầng trăng khổng lồ và mặt trời song hành trong bóng tối.

 

Điều kỳ lạ là, vầng trăng còn đổi, giống như miêu tả trong một câu thơ.

 

Trăng lúc tròn lúc khuyết.

 

Mặt trời cũng tỏa sáng lấp lánh.

 

Sau bức tranh tường, một đàn ông đang chiếc ghế sofa xa hoa thưởng thức.

 

Phía là một ngoại quốc đường nét rõ ràng, nhưng một tràng tiếng phổ thông thuần thục.

 

Cứ một câu “thưa ngài" một câu, mặt đầy sự tôn trọng.

 

“Thưa ngài, cần sắp xếp hành trình đến nơi đó ?"

 

Người ông gọi là “ngài" đang lưng với ông .

 

Nghe , chỉ nhàn nhạt đáp:

 

“Tạm thời nữa."

 

Người ngoại quốc cúi đầu, mang theo sự do dự cung kính :

 

“Người tên Trần Phong cảnh sát nước đó bắt giữ , sắp sửa hành hình bằng s-úng."

 

Ông chuyện , chính là hỏi thăm thái độ của ngài, dù đó ngài đột nhiên trả hết nợ bài bạc cho Trần Phong, còn dọn dẹp hậu quả giúp Trần Phong chạy trốn.

 

Mặc dù đó cũng trực tiếp mặc kệ.

 

là thuộc hạ, chuyện cần báo cáo thì vẫn báo cáo.

 

Tuy nhiên, theo tính cách của ngài thì...

 

Quả nhiên——

 

“Trần Phong?

 

Ồ, cần để ý."

 

Người ngoại quốc thầm nghĩ:

 

“Quả nhiên ngài chỉ là hứng thú nhất thời, trêu đùa một chút.”

 

Sau đó liền thấy ngài dậy, đôi chân thon dài mang một đôi giày da, giẫm lên gạch lát sàn.

 

“Cạch, cạch, cạch..."

 

Ông vội vàng cúi đầu.

 

Đôi giày đó dừng bên cạnh ông , để một câu:

 

“Nhớ lấy, tạm thời đừng để họ tìm thấy ."

 

Nói xong, liền rời .

 

“Vâng, thưa ngài."

 

Người ngoại quốc giữ tư thế cúi , cho đến khi tiếng bước chân phía biến mất, mới thẳng dậy.

 

Ánh mắt kìm về phía bức tranh tường khổng lồ mắt.

 

Mặt trăng xinh bí ẩn, còn mặt trời phát sáng trong đêm đen....

 

Cuộc thi kịch nghệ trào lưu mới của Thanh Đại sắp chính thức bắt đầu.

 

Nhà trường yêu cầu sinh viên mời gia đình đến xem, hôm đó chính là ngày hội mở cửa của Thanh Đại.

 

Đường Nhất Dương:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-515.html.]

...

 

Bí mật luôn giấu kín, cứ như ...

 

Không là thi đấu ?

 

Tại còn mời phụ đến xem.

 

Trước đây dù là chuyện của Hạ Doanh Doanh, cần giải thích một việc với cảnh sát, cũng để lộ việc đóng vai Hoàng hậu độc ác.

 

Bây giờ...

 

Đường Nhất Dương lặng lẽ nhét tờ giấy mời sơ sài của nhà trường trong túi .

 

Vừa định , trợ giảng liền tới.

 

Cười hì hì với Đường Nhất Dương:

 

“Đường Nhất Dương, em nhớ ngày đó đến sớm một chút nhé, em còn trang điểm cần tốn thời gian hóa trang, trang phục cũng cần lo, thầy đặt riêng , lắm đấy."

 

Đường Nhất Dương ậm ừ một tiếng trong vô thức.

 

Trợ giảng tiếp tục lải nhải:

 

, thầy nhớ nhà em ở ngay thủ đô, gia đình em ngày đó đều sẽ đến chứ, em là nhân vật quan trọng, còn hy sinh nhiều như , thầy nhất định sẽ sắp xếp cho em vị trí nhất, đúng nhà em đến mấy ?"

 

Nghe đến đây, Đường Nhất Dương giật giật mí mắt:

 

“Không cần sắp xếp đặc biệt ạ, như công bằng với các bạn khác, hơn nữa gia đình em đều bận, chắc đến ."

 

Trợ giảng thấu hiểu gật gật đầu:

 

“Có thể nuôi dạy đứa trẻ xuất sắc như Đường Nhất Dương, gia đình chắc chắn tầm thường.”

 

Lấy cớ việc cáo từ trợ giảng, Đường Nhất Dương nhíu mày về nhà.

 

Trên đường nghĩ một điều.

 

Tập luyện lâu như , các bạn trong lớp đều bỏ bao nhiêu tâm huyết, thể tạm thời bỏ cuộc mà hỏng hết .

 

Cuộc thi vẫn thi, nhưng mà...

 

Tờ giấy mời cứ phủ bụi trong túi .

 

Đã qua lâu như , khi chị cũng quên cũng nên.

 

Dựa theo tính cách của chị, lúc đó chuyện thi kịch nghệ chị cũng chỉ hỏi một câu hỏi nữa, đó là quá hứng thú, hơn nữa chị cũng cuộc thi kịch nghệ còn thể xem.

 

Ừm, cứ như .

 

Chị dạo cũng bận công việc, thể vì chuyện nhỏ phiền chị.

 

Nghĩ như , đôi mày lập tức giãn .

 

Về đến cửa nhà, vặn gặp Đường Nguyệt Nha xe về nhà.

 

Xe dừng , cửa sổ xe hạ xuống.

 

Đường Nguyệt Nha tươi rạng rỡ:

 

“Dương Dương về nhà ?"

 

Đường Nhất Dương gật đầu, thầm nghĩ:

 

“Sao chị trông vui thế nhỉ.”

 

Đường Nguyệt Nha thoáng qua chiếc túi vai , ánh mắt lóe lên, mím môi :

 

“Vào nhà , nghỉ ngơi cho khỏe."

 

Đường Nhất Dương:

 

“Vâng."

 

Đường Nhất Dương:

 

“Hình như chút gì đó đúng lắm.”

 

Nhìn bóng lưng Đường Nhất Dương về sân nhà , Đường Nguyệt Nha ngân nga hát trở về phòng .

 

Rửa mặt, soi gương.

 

Sau đó đến bên bàn, xuống, đột nhiên nhớ điều gì, từ trong ngăn kéo lấy một xấp giấy.

 

Trên những tờ giấy đều vẽ một bản vẽ thiết kế quần áo.

 

, rõ ràng, những bản thiết kế quần áo là quần áo mặc hàng ngày, mà giống như quần áo dùng để biểu diễn.

 

Đường Nguyệt Nha nghĩ một chút, vươn tay chọn mười tờ bản vẽ, đều là chọn theo kích thước ghi chú ở .

 

 

Loading...