Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:18:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu bé trốn trong chăn, như một con tằm nhỏ, cứ nhích từng chút một.”

 

“Năm giờ hơn ."

 

Cửa sổ tấm rèm màu sắc đơn giản che khuất rọi một chút ánh sáng trắng lạnh lẽo.

 

Dương Dương cảm thấy cái lạnh hôm nay thật khô hanh, lấy bộ quần áo tối qua để trong chăn ủ ấm áp , tự mặc .

 

Rón rén xuống giường, xỏ đôi giày nhỏ .

 

Kéo rèm một khe nhỏ, màu trắng xóa đập mắt.

 

Lại tuyết .

 

, Dương Dương vui.

 

Vừa định , đầu kỹ thêm nữa, dụi dụi mắt.

 

Quen quá, đó hình như là Tống.

 

“Anh Tống ?"

 

Cậu bé chuyện chị gọi điện bảo Tống đến đây giúp đỡ.

 

đây chẳng là mới gọi điện hôm qua thôi ?

 

Lúc đó muộn , đến bây giờ cũng mới năm giờ hơn thôi mà.

 

Chẳng lẽ Tống đêm đến, cũng ở nhà khách ?

 

Nghĩ một lát, Dương Dương đến bên giường chị gái, khẽ :

 

“Chị ơi, chị ơi!"

 

“Ưm~" Đường Nguyệt Nha mơ mơ màng màng nheo mắt, mở một khe nhỏ, cảm nhận lạnh trong khí, mũi ngứa ngáy, chu môi, “Hôm nay lạnh quá."

 

Sau đó, vùi đầu , chăn trùm kín đầu, cuộn thành một cục, động tác liền mạch.

 

Đường Nhất Dương:

 

“······"

 

Chị ơi?

 

Phải đây?

 

Cậu bé nhíu mày thành một cục, thở dài một thật sâu.

 

Đưa hai bàn tay nhỏ lạnh ngắt len lỏi dọc theo khe hở của chăn, chính xác và nhanh ch.óng sờ khuôn mặt nóng hổi của chị.

 

Đường Nguyệt Nha lạnh đến rùng , chút buồn ngủ đó tan biến còn dấu vết.

 

“Đường!

 

Nhất!

 

Dương!"

 

bật dậy, tóc tai rối bời xõa mặt.

 

“Chị là con lợn lười, lười lười lười!"

 

Cậu bé thè lưỡi, chạy cửa, chuẩn chờ chị nổi điên là chạy biến ngay.

 

Chị yêu cái như , chắc chắn sẽ ngoài mà rửa mặt mũi chạy sang bắt .

 

Hì hì, đúng là một nhóc tì lanh lợi.

 

Đường Nguyệt Nha thở hắt một , cực kỳ rạng rỡ:

 

“Đồng chí Đường Nhất Dương, nếu em cho chị một lý do cho việc em thức dậy như thế , thì đừng trách chị đây tàn nhẫn."

 

Nói xong liền động tác xòe năm ngón tay.

 

“Chị ơi~ em đói , chúng xuống ăn ."

 

Đường Nhất Dương chớp chớp mắt nũng, cố gắng dập tắt cơn giận của chị.

 

Đói ?

 

Hôm nay sớm ?

 

“Ăn chút bánh ngọt bánh quy lót ?"

 

Đường Nguyệt Nha cũng bĩu đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt kiều diễm, “Chị nheo mắt thêm một chút nữa thôi."

 

Cô giơ ngón tay hiệu một chút xíu, ý chỉ ngủ một chút xíu thôi.

 

“Hừ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-73.html.]

 

Đường Nhất Dương khoanh tay ng-ực, hất cằm, khuôn mặt đầy bất lực:

 

“Hết một chút một chút, , chị ơi, Dương Dương còn là đứa trẻ ngây thơ vô tội như ngày xưa nữa ."

 

“Được , là đồng chí Đường Nhất Dương, vì em là một đứa trẻ, nên chị nghĩ em thể tự lực cánh sinh tìm thức ăn , yeah, chị tin em."

 

Nói xong câu , mí mắt sắp sụp xuống.

 

Đường Nhất Dương nhân đà lao tấm chăn bông nóng hổi.

 

“Chị ơi~" Đường Nhất Dương tiến lên túm lấy chăn của cô, thò đầu đầy tinh nghịch.

 

“Em mới hình như thấy Tống , ngoài cửa sổ ."

 

Anh Tống?

 

Ai cơ?

 

Tống Giải Ứng!

 

Bộ não mới sắp tắt máy của Đường Nguyệt Nha bỗng chốc khởi động , đôi mắt mở to.

 

Gọi điện là chuyện tối hôm qua ?

 

Nhìn đồng hồ xem giờ, cô thể tin nổi khoác áo khoác bước đến cửa sổ.

 

Lại tuyết nhỉ.

 

Cửa sổ phủ một lớp sương trắng, cô ghé miệng thổi một , lau lau, cả thế giới trở nên rõ ràng.

 

Đường Nguyệt Nha ghé sát, trái cũng thấy , định nghĩ thể cơ chứ.

 

Tầm mắt dừng ở một đàn ông cao ráo bước từ cổng lớn lầu, vị trí cô từ cao chỉ thể thấy gáy của .

 

Chỉ cái gáy đen mượt , thể thấy đàn ông nhất định là cực kỳ thanh tú.

 

Còn một chút quen mắt.

 

Đợi đàn ông , Đường Nguyệt Nha nhịn mà mỉm .

 

Người đàn ông dường như cũng nhận đang , chính xác sai lệch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét tới.

 

Đường Nguyệt Nha thấy , ánh mắt sắc bén dường như tan chảy như tuyết gặp xuân.

 

Người đàn ông hướng về phía cửa sổ của cô, mỉm vẫy tay.

 

Đường Nguyệt Nha cũng nghĩ thấy , cũng đáp vẫy tay.

 

Một đơn độc giữa trời băng đất tuyết, một bên cửa sổ lầu cao, sợ lạnh mà đối diện giữa trời tuyết bay bay, vẫy tay hồi lâu.

 

Đường Nguyệt Nha cảm thấy tay mỏi, đàn ông lầu dừng , chỉ chỉ cổng nhà khách, chỉ chỉ bản và cô, bước cổng chính.

 

Đường Nguyệt Nha kéo rèm cửa, khóe miệng cong lên nụ .

 

“Chị ơi, chị ơi!"

 

Đường Nhất Dương giơ tay quơ quơ mặt chị.

 

Sau đó một tay chế ngự.

 

Đường Nguyệt Nha trấn áp đứa nhóc tinh quái , đầy hiểm độc:

 

“Hừ hừ, dám lạnh chị!"

 

Sau đó đặt một bàn tay lên khuôn mặt đỏ ửng của bé.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ hàng ngày đều cô bôi kem dưỡng, mềm mại hây hây, đàn hồi cực , cảm giác tay cực đỉnh.

 

“Á!

 

Chị ơi, cứu mạng, Dương Dương sai !"

 

Đường Nhất Dương hét lên.

 

Đường Nguyệt Nha chỉ phạt Dương Dương một chút, hai đùa giỡn một hồi, mới kết thúc.

 

Đến phòng vệ sinh rửa mặt, tiện thể quần áo.

 

Hôm nay cô đặc biệt tìm trong gian một chiếc áo khoác màu xanh sẫm, bên trong mặc đồ trắng, mặc giữa trời tuyết trông vô cùng nổi bật.

 

Tóc xõa tự nhiên bồng bềnh, môi tô một chút son màu, màu rõ rệt, còn khiến đôi môi trông sáng bóng, hồng hào khỏe mạnh.

 

Đợi cô bước , Đường Nhất Dương với vẻ lạ lẫm, đồng thời cũng thắc mắc:

 

“Chị ơi, hôm nay chị nghỉ ?

 

Sao còn mặc thế."

 

 

Loading...