Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:19:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Nhất Dương đầu, mặt căng , gật đầu với cô, ánh mắt xa xăm, giọng điệu già dặn:

 

“Em tìm Tống.”

 

“Làm, gì?”

 

Nó đáp:

 

“Có một cuộc đối thoại giữa những đàn ông, về chị.”

 

Cửa đóng .

 

Đường Nguyệt Nha vỗ tay:

 

“Ha, , em cố lên…”

 

Đường Nguyệt Nha trơ mắt hai cái chân ngắn cũn chạy hùng hổ như ngàn quân vạn mã trận rời .

 

Sau đó, nội dung và kết quả của cuộc đối thoại giữa những đàn ông , cô đều .

 

Tóm , cô cứ hỏi, hai cùng đ.á.n.h trống lảng, nhất quyết cho cô .

 

Đường Nguyệt Nha:

 

“Tưởng ngốc .”

 

Hai đàn ông lớn nhỏ dường như đạt giao dịch gì đó lưng cô, đó thuận lý thành chương mà hòa hợp chung sống.

 

Đồng chí Đường Nhất Dương bắt đầu miệng gọi “ Tống” vui vẻ, đôi khi thậm chí còn về Tống Giải Ứng mặt cô, càng rảnh rỗi là chui phòng Tống Giải Ứng.

 

Đường Nguyệt Nha tiễn Đường Nhất Dương lon ton chạy đến căn phòng đang mở cửa của Tống Giải Ứng, Tống Giải Ứng nở nụ dịu dàng đầy mặt đưa tay , nắm lấy… bàn tay mũm mĩm của Đường Nhất Dương, đón nó phòng.

 

Bước trong phòng, Đường Nhất Dương quanh một vòng, ánh mắt kiên định:

 

“Mình sẽ để chị căn phòng đầy mùi đàn ông !

 

Bảo vệ chị!”

 

Đường Nhất Dương một lúc, nhớ điều gì đó, chạy lon ton trở , cánh tay nhỏ vẫy vẫy mạnh:

 

“Chị, chị mau về , trời tối .

 

Tối nay em ngủ cùng Tống, chị cần lo lắng , chị mau , tạm biệt, bái bai~”

 

“Bộp!”

 

Cửa đóng .

 

Tình chị em nhựa thể hiện rõ nét ngay tại thời điểm .

 

Vì một đàn ông khác.

 

Cô bạn gái của cô dường như là giả, tất cả đều là do cô ảo tưởng.

 

Đường Nguyệt Nha đau lòng:

 

“Người đàn ông của đàn ông nhỏ khác của , tối nay họ cùng một chiếc giường, ngủ cùng .”

 

định một biểu cảm đau khổ tuyệt vọng, tâm trí bần thần, thì cánh cửa đóng với cô mở .

 

Đường Nguyệt Nha lập tức tỉnh táo:

 

“Nhất định là nỡ rời xa cô.”

 

Dù là ai, cô cũng đều vui.

 

Người mở cửa chính là đàn ông gây “m-áu chảy thành sông” giữa chị em, Tống Giải Ứng đẩy cửa , thấy cô vẫn còn ngoài cửa, rõ ràng sững sờ một chút.

 

Đường Nguyệt Nha:

 

“Không xem ?

 

Vậy gì.”

 

Tống Giải Ứng , từng bước tới.

 

Đường Nguyệt Nha trong lòng nổi bong bóng:

 

“Mình ngay mà, một đứa nhóc và một mỹ nữ, trong đó mỹ nữ còn là đối tượng, chắc chắn là chọn…”

 

Tay trống rỗng.

 

Theo nghĩa đen, tay mất trọng lượng.

 

Đường Nguyệt Nha ngơ ngác đàn ông bình thản tự nhiên cầm lấy gói đồ nhỏ trong tay , nhẹ nhàng với cô:

 

“Dương Dương phát hiện quần áo của trong phòng, chắc là quên lấy ở chỗ em , lấy cho nó một chút.”

 

Đường Nguyệt Nha tan nát cõi lòng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-94.html.]

 

Anh từ trong tay lấy quần áo của đàn ông khác~

 

“Ngoan, về sớm ngủ , cần lo lắng.”

 

Lòng bàn tay ấm áp của xoa xoa lên trán cô như an ủi trẻ con, giọng điệu vô cùng cưng chiều dịu dàng.

 

“Được thôi.”

 

Đường Nguyệt Nha cho mơ mơ màng màng, dỗ dành mất.

 

Thỏa mãn , yeah.

 

Nhìn cô , Tống Giải Ứng xách gói đồ đựng quần áo nhỏ nhẹ tênh trong tay, khóe miệng cong lên, bước chân nhẹ nhàng về phía phòng.

 

Thực lúc nãy Đường Nhất Dương phòng phát hiện quần áo mang theo liền hối hận, nhân cơ hội về tìm chị, nhưng còn khỏi cửa phát hiện.

 

Bị đàn ông vác lên đặt giường, quấn bằng chăn.

 

Người đàn ông về phía cửa, với giọng bụng:

 

“Đừng lo, lấy quần áo cho em, tối nay em nhất định sẽ thỏa nguyện ngủ ở chỗ .”

 

Cho nên mới cảnh tượng Tống Giải Ứng ngoài lấy quần áo ngay lúc .

 

Bị quấn thành sâu róm giãy giụa, Đường Nhất Dương nước mắt:

 

“Kẻ tâm cơ!”

 

Một đêm ngon giấc.

 

 

Chuyện ở thành phố Bình Sơn giải quyết xong xuôi, Đường Nguyệt Nha cũng thành công kiếm một khoản lớn, đủ để đón một cái Tết vô cùng phong phú.

 

Trước khi rời , Đường Nguyệt Nha đến nơi hẹn với Viện trưởng Từ.

 

Trước đó Viện trưởng Từ với cô, khi hoạt động kết thúc, ông vài lời với cô.

 

Chỉ là ngờ hoạt động lẽ kết thúc từ sớm vì chuyện của Tây Luân mà kéo dài đến bây giờ, trễ hơn dự định nhiều.

 

“Cháu đến .”

 

Từ Tảo Quang đang vung b-út múa mực, chữ lớn.

 

Thấy cô đến, ông chỉ ngước mắt lên một cái.

 

Đường Nguyệt Nha đến một , Nhất Dương giao cho Tống Giải Ứng.

 

Vừa hai họ hòa hợp đặc biệt, cũng dính lấy , đôi khi cô thấy cũng thấy ghen tị.

 

cô vẫn vui mừng, một là em trai cô, một là bạn trai cô, hai đàn ông quan trọng hòa hợp với , phụ nữ kẹp ở giữa như cô cũng thể thở phào nhẹ nhõm.

 

Thực hai bên ngoài thì hòa hợp, bên trong sóng ngầm cuộn trào——

 

Đường Nhất Dương:

 

“Kẻ tâm cơ, lêu lêu.”

 

Tống Giải Ứng:

 

“Hừ, nhóc con.”

 

Đường Nguyệt Nha chỉ thấy bề ngoài:

 

“A, họ hòa hợp thật đấy.”

 

“Viện trưởng Từ.”

 

Đường Nguyệt Nha bước căn phòng quen thuộc , chào một tiếng, cô tự tìm chỗ xuống, phiền Viện trưởng Từ.

 

Người vẽ tranh chữ đều cần sự tập trung, nếu để lộ một chút tinh thần ngoài, thì tranh chữ tay khả năng trở thành một tác phẩm thất bại.

 

Đường Nguyệt Nha tinh thông, nhưng cũng đạo lý trong đó.

 

Từ Tảo Quang vài nét phóng khoáng, từ từ hạ b-út, ông thở phào nhẹ nhõm.

 

“Không giống cô .”

 

Đường Nguyệt Nha vốn đang chán nản suy nghĩ xem Tết nên mua gì, liền thấy lời của Viện trưởng Từ.

 

Không giống, đó , ?

 

là một lời ngàn lời, ngoài cuộc như cô cũng thể cảm nhận muôn vàn cảm khái trong câu .

 

Lúc Từ Tảo Quang nhấc bức chữ ông cho cô xem:

 

“Cháu xem thử.”

 

 

Loading...