Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 1162: Kết thúc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:40:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Xu ăn xong chiếc bánh táo trong tay, ánh mắt dừng ở một quầy hàng. Kem mát lạnh tỏa hương bơ nhè nhẹ, thơm ngọt ngon miệng, ngừng lôi cuốn cô . Không chống cự , cô vội vàng kéo Bùi Dã Mục tới.

 

“Em một cây kem vị vani ạ.”

 

“Ừm, cho em ngay đây.” Giọng quen thuộc mỉm vang lên.

 

Vân Xu đang cầm điện thoại thì dừng . Nghi hoặc về phía chủ quầy kem. Đối phương vặn ngẩng đầu, lộ một khuôn mặt tuấn tú. Khóe môi nhếch lên, lúc nào cũng nở nụ , cứ như một sinh viên thêm bình thường.

 

“Thành Trạch.” Vân Xu ngạc nhiên : “ . Sao ở đây. Thật trùng hợp quá.”

 

“Trùng hợp thật. Anh đến giúp bạn một tay. Không ngờ vặn thấy em.” Thành Trạch . Tay ngừng việc. Đâu đấy xong kem, đưa cho mấy bạn nhỏ đang xếp hàng. Sau đó lấy một chiếc vỏ kem ốc quế, bấm nút máy. Đôi tay thon dài khẽ cử động, cuối cùng đưa đến mặt Vân Xu là một cây kem hình trái tim. “Nè, mời em ăn.” Anh tươi .

 

Vân Xu nhận lấy, ngạc nhiên : “Cảm ơn ạ.”

 

Nụ Thành Trạch đổi. Anh như thuận miệng đề nghị: “Đã duyên gặp thế , cùng nhé. Bạn sắp về , đó rảnh.”

 

Vân Xu thấy ý tưởng tồi. Cô Bùi Dã Mục như hỏi ý kiến. Thành Trạch cũng theo. Ánh mắt khó hiểu: “Ông chủ Bùi sẽ ngại thêm một chứ nhỉ.”

 

Bùi Dã Mục nhạt. Người tin tức nhanh thật. Để tránh theo dõi, hôm qua đột ngột thông báo ngoài du lịch. Kết quả vẫn đuổi kịp.

 

Nói thì hai

 

“Tùy ý.” Bùi Dã Mục thốt hai chữ. Ngay cả khi từ chối bây giờ, cũng sẽ nghĩ cách theo kịp. Cuối cùng cũng như từ chối.

 

Thành Trạch thuận lợi gia nhập nhóm. Sau đó nhiệt tình giới thiệu từng quầy đồ ăn vặt, đặc sắc và hương vị diễn tả lưu loát, giống như hướng dẫn viên du lịch. Thậm chí đường dừng chân một lúc, giơ ngón cái lên bày tỏ sự tán thưởng.

 

Cuối chợ đêm, Vân Xu thấy một quen.

 

“Tô Dục Trạch?”

 

Người đó ngẩng đầu, lộ một khuôn mặt lạnh lùng. Khác với vẻ luôn nghiêm túc thường ngày. Áo khoác vest màu xám đậm vắt cánh tay. Cà vạt nới lỏng, giảm bớt chút vẻ sắc bén .

 

“Xu Xu, trùng hợp quá.” Tô Dục Trạch chào hỏi.

 

Vân Xu hỏi: “Anh ở đây gì ạ?”

 

Tô Dục Trạch mặt đổi sắc: “Anh đến đây họp. Hội nghị kết thúc nửa tiếng . Đang định dạo quanh đây, khéo gặp các .”

 

Vân Xu hiểu , thán phục nghỉ ngơi còn việc. Thành Trạch nhàn nhã một bên, . Bùi Dã Mục mắt lạnh . Những chuyện ma quỷ chắc chỉ Vân Xu mới ngây thơ tin thôi.

 

Tô Dục Trạch đến bên cạnh ba , nhàn nhạt : “Nếu vặn gặp ở ngoài, cùng nhé.”

 

Vân Xu chớp chớp mắt. Lời vẻ quen tai, nhưng đông thì vui, thể cùng chuyện phiếm. Nhóm ba biến thành nhóm bốn .

 

Thành Trạch híp mắt : “Anh Tô lợi hại thật đấy, họp hành mà còn sang tận bên . Thật ngạc nhiên."

 

Tô Dục Trạch nhanh chậm đáp : “Chỉ là hợp tác nhỏ với địa phương một chút thôi, nội dung cần bảo mật.” Anh về phía Vân Xu, môi mím dịu : “Ban ngày chơi thế nào ?”

 

Vân Xu khen: “Ở đây cảnh sắc . Đồ ăn ở quán ven đường nãy cũng ngon.” Sau đó kể một vài chuyện ho gặp ban ngày. Theo lời cô vui vẻ miêu tả, khí căng thẳng dần giãn , cho đến khi một khác xuất hiện.

 

Trên sân thượng của khách sạn hai tầng, đàn ông từ trong bóng đêm chậm rãi bước . Cử chỉ thanh lịch như một quý ông. Trên khuôn mặt tuấn mỹ là nụ , ánh mắt ôn hòa dừng Vân Xu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-1162-ket-thuc.html.]

“Thật trùng hợp.” Anh chào hỏi.

 

Bùi Dã Mục đ.á.n.h giá . Người vẫn tìm thấy sơ hở nào. Anh nhạt: “Anh cũng đến việc ?”

 

Ôn Minh Hàm mỉm : “Không . chỉ đến hưởng thụ kỳ nghỉ thôi. Nghe đêm nay ở đây sẽ một lễ hội pháo hoa.”

 

Vân Xu ngạc nhiên: “Chúng em cũng đến xem pháo hoa ạ.”

 

Ôn Minh Hàm gật đầu, khẽ lịch sự: “Vậy đến chỗ nhé. Chủ khách sạn là bạn , đặc biệt để vị trí ngắm cảnh nhất.” Anh chậm rãi về phía ba với thần sắc khác , ý vị thâm trường : “Chư vị hẳn là ngại thêm một chứ nhỉ. Dù chúng cũng cùng quê mà.”

 

Họ đều đến từ cùng một thành phố. Nhóm bốn thành công biến thành nhóm năm , cuối cùng tụ tập ở sân thượng.

 

Còn nửa tiếng nữa là đến lễ hội pháo hoa. Vân Xu gọi Liên Văn và Hứa Vận Minh đến. Liên Văn ngập ngừng, như nỗi niềm khó . Ôn Minh Hàm đề nghị: “Tòa nhà bên cạnh cũng chỗ. Nếu ngại, họ thể đến đó.”

 

Vân Xu thuật lời Ôn Minh Hàm . Lần Liên Văn dứt khoát đồng ý. Cô thắc mắc, chẳng lẽ sân thượng hai bên gì khác . Chờ Liên Văn thở hổn hển chạy tới nơi, chỉ còn vài phút nữa là đến giờ b.ắ.n pháo hoa.

 

Giữa hai tòa nhà cách hai ba chục mét. Trên sân thượng tòa nhà bên cạnh, Vân Xu đang vẫy tay về phía họ. Liên Văn cũng vẫy tay . Sau đó cô thu ánh mắt về, tấm tắc,cảm thán: “Đỉnh cao Tu La Tràng, đúng là đỉnh cao Tu La Tràng.”

 

Ngay cả ở đây, cũng thể cảm giác khí bên bình thường. Cô liếc Hứa Vận Minh đang sốt ruột. "Anh bạn, ? Muốn thì cứ . Yên tâm, sang năm ngày viếng mộ .” Với tính cách, năng lực như Hứa Vận Minh, qua đó chắc đ.á.n.h tan nát . Bốn bên ai đơn giản cả. Họ thể yên cùng gây sự là vì Vân Xu ở đó.

 

Cho nên đ.á.n.h c.h.ế.t Liên Văn, cô cũng qua đó. Cô còn sống để thưởng thức pháo hoa.

 

Trời tối dần. Những đốm sáng nhỏ lấp lánh bầu trời đêm. Tiếng sóng vỗ và tiếng ồn ào trộn lẫn . Gió biển thổi đến mát mẻ thoải mái.

 

Vân Xu nhấm nháp uống nước trái cây mua ở quán ven đường. Vị chua chua ngọt ngọt lan tỏa trong vị giác. Cô thỏa mãn nhếch khóe môi, giống như mèo lười.

 

Sự chú ý của bốn đều tập trung cô. Sắc mặt mềm . Họ cũng định phá vỡ bầu khí kỳ lạ, mà giả vờ chuyện phiếm bình thường, tiện thể thỉnh thoảng đào hố .

 

Theo đếm ngược màn hình lớn sáng lên, 8 giờ đúng đến trong ánh mắt chờ đợi của .

 

Vân Xu lập tức đến cạnh sân thượng, ghé lan can ngoài. Những tia ánh sáng thẳng tắp v.út lên trung. Đến một độ cao nhất định, những bông pháo hoa đủ màu sắc, rực rỡ nở rộ. Bầu trời đêm tối nhuộm thành tươi sáng rực rỡ, từng bông, từng bông một, tự do nở rộ, cố gắng đốt cháy khoảnh khắc đẽ nhất của cuộc đời.

 

Vân Xu nhớ bản từng đóng kín bản , hiện tại một cuộc sống bình yên và mãn nguyện. Tất cả đều nhờ sự giúp đỡ của khác. Cô đầu . Giữa bầu trời đầy pháo hoa, cô nở một nụ . Vẻ kinh diễm, lộng lẫy chiếu đôi mắt sáng , nhuộm lên một vẻ khó tả.

 

“Em vẫn luôn quên . Cảm ơn các giúp đỡ em suốt chặng đường.”

 

Bốn đang trong khí kỳ lạ dừng . Vẻ mặt hiếm khi bàng hoàng.

 

Bùi Dã Mục là đầu tiên lấy bình tĩnh, khẽ lên tiếng. Ánh mắt lười biếng sâu sắc dần dịu .

 

Thành Trạch chống cằm, chậm rãi thở dài: “Xong , hết cách cứu.”

 

Tô Dục Trạch chỉnh cúc tay áo, ho nhẹ một tiếng: “Sau cũng sẽ giúp đỡ em bất cứ lúc nào.”

 

Ôn Minh Hàm nhẹ gõ mặt bàn vài cái, cuối cùng bất đắc dĩ : “Làm là sai luật .”

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

như , họ sức chống cự. Vậy chỉ thể tiếp tục lì lợm bám theo. Cho dù kết quả cuối cùng, những khác cũng sẽ buông tay.

 

Lời tác giả:

 

Toàn bộ kết thúc ~ Đây là chương ngoại truyện cuối cùng. Không mỗi thế giới đều ngoại truyện, chủ yếu vì kết cục một thế giới vội vàng, nên bổ sung thêm. Cảm ơn các "tiểu thiên sứ" (độc giả đáng yêu) đồng hành suốt chặng đường ~.

 

Hết truyện , cảm ơn tác giả một bộ truyện như thế . Cảm ơn các độc giả đồng hành cũng mèo suốt thời gian qua để theo đuổi bột truyện đến cuối chặn đường . Trân trọng cảm ơn. Meo Meo

Loading...