Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-02-28 21:15:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

hiểu, nhưng đó chắc chắn là một ngôn ngữ tuyệt , mang theo âm điệu độc đáo.

 

Tứ chi cô cứng đờ như đá. Dường như chỉ cần khẽ động đậy, cũng thể thấy tiếng đá cọ xát . Bởi vì bàn tay nhỏ bé trắng nõn đang nắm lấy tay cô, mềm mại mịn màng, mềm mại đến khó tin. Cô sợ rằng chỉ cần động đậy một chút, sẽ tổn thương đối phương.

 

Đó là điều tuyệt đối thể tha thứ.

 

Cô từng tựa cánh cửa gỗ cũ nát, ngước lên bầu trời đầy . Đó là phần vẻ duy nhất mà cô thể thấy ở khu ổ chuột. Rồi cô tự hỏi, bầu trời bên ngoài giống với bên trong . Giờ thì cần nữa. Đôi mắt của cô gái , hơn tất cả những đêm tối mà cô từng thấy.

 

Cô gái cô, và cô thấy ánh sáng lộng lẫy hơn cả trời.

 

Cô cảm nhận sự ghen tị gần như thể che giấu của những bạn bên cạnh. Trong lòng cô trào dâng một cảm giác đắc ý hiếm hoi.

 

Sau , cô trở thành vệ sĩ của cô gái , một cái tên: Lam Sương.

 

Vốn dĩ chỉ cần thành khóa huấn luyện theo quy định là nghỉ ngơi, nhưng cô bắt đầu tự tăng thêm các bài huấn luyện bổ sung, ngừng nâng cao thực lực, đồng thời nỗ lực học tập thêm nhiều kiến thức khác, quan trọng nhất là ngôn ngữ của cô gái . Ngay cả huấn luyện viên cũng ngạc nhiên hỏi lý do.

 

Cô đáp: "Vì bảo vệ."

 

Huấn luyện viên hiểu rõ. Họ đều đó là ai. Có ai thể rung động khi thấy cô gái chứ?

 

Sau , thiếu niên tóc vàng là thừa kế gia tộc Khắc Lạc Tư Đặc, còn cô gái là Vân Xu, một báu vật lặng lẽ bước cuộc đời .

 

Báu vật đương nhiên che chở cẩn thận.

 

Vô luận ở .

 

Lam Sương quỳ một gối sàn nhà, dáng nhanh nhẹn và mạnh mẽ, giống như một hiệp sĩ, nâng bàn tay Vân Xu lên. Bàn tay mềm mại và xinh , vẫn như đầu tiên nắm lấy tay cô năm nào. "Tiểu thư, xin yên tâm, nhất định sẽ bảo vệ ngài."

 

Không ai thể vượt qua , tổn thương .

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Người mép giường mỉm . Nụ của cô tuyệt , như thể hàng vạn đóa hoa cùng khoe sắc, đến vô song.

 

: "Em luôn tin Sương Sương là giỏi nhất mà."

 

 

Ngày hôm .

 

Vân gia từ sáng sớm rộn ràng chuẩn cho sự trở về của Vân Xu. Vân giữa phòng khách chỉ huy hầu dọn dẹp nhà cửa.

 

"Bình hoa lớn lau qua , lau sạch bụi mặt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-237.html.]

 

"Vết bẩn đen sàn nhà là của ai đó, mau lau ."

 

"Bảo phòng bếp nhanh ch.óng nấu ăn, sắp đến giữa trưa ."

 

So với sự kích động của bà, Cha Vân và Vân Bân tỏ bình tĩnh hơn. Họ sofa bà, đang suy nghĩ gì.

 

Cha Vân : "Xem con thật sự nhớ Vân Xu, kích động đến . Lâu lắm thấy bà như thế."

 

Vân Bân bình thản : "Tâm địa phụ nữ luôn mềm yếu hơn, huống chi đó vẫn là con gái bà ."

 

Cho nên cũng dễ lợi dụng hơn.

 

Thời gian hẹn là 11 giờ sáng, Vân Xu đến đúng giờ.

 

Vân Bân và cha cùng ở cửa, chờ đợi cô em gái tám năm về. Cô bây giờ hẳn khác xưa nhiều lắm. Một đứa trẻ ngoan ngoãn lời như cô, giờ công khai phản bác trong điện thoại, còn đối xử với khách khí như .

 

Chẳng lẽ trở thành một cô tiểu thư đanh đá? Vậy thì chút phiền phức.

 

Đợi cô về , sẽ tốn công sức và thời gian dạy dỗ cô mới .

 

Vân Bân suy nghĩ, hướng mắt cửa. Bỗng nhiên, ánh mắt khựng .

 

Cả Vân gia im lặng như tờ. Ba nhà họ Vân và đám hầu đều ngây chằm chằm con gái bước cửa.

 

Dung nhan tuyệt thế in sâu đáy mắt mỗi . Bất cứ ngôn từ ca ngợi nào đặt vẻ cũng trở nên bất lực. Vẻ đủ sức khiến mất tư duy, cướp đoạt thở, khiến chỉ còn sự im lặng.

 

Đây là em gái ? Em gái ruột thịt của ?

 

Vẻ của cô quá mức chấn động lòng , đến nỗi Vân Bân chôn chân tại chỗ một lúc lâu, mới chậm rãi hồn.

 

Trong lòng trào dâng một nỗi thương tiếc thể kìm nén. Ai ngờ cô em gái năm xưa từ bỏ, lưu đày nơi xứ , xinh đến thế .

 

ở nước ngoài chịu khổ, buồn bã đau lòng?

 

Lẽ Vân gia nâng niu trong lòng bàn tay, che chở ở phía , dốc lòng bảo vệ, chứ ép rời xa quê hương, sống cảnh long đong lận đận. Lần đầu tiên trong lòng Vân Bân dâng lên sự hối hận.

 

Huống chi, dung mạo của Vân Xu rõ ràng thể mang lợi ích lớn hơn nữa cho Vân gia. Không đàn ông nào xiêu lòng cô, mấy cái nhà họ Mạc ở Đông Thành tính là gì.

 

 

 

 

Loading...