“Vâng, bọn họ giống như đang hối hận. Nguyên Khải còn đừng gặp Vân Xu, nếu chúng sẽ hối hận.”
Ấn Hàm Húc nhíu mày. Anh cũng hiểu lời ý gì. Năm đó chính ba đưa nước ngoài, giờ hối hận, chuyện vẻ hợp lý. Anh hiểu rõ tính cách của ba đó.
xét cho cùng, nhất định là do Vân Xu trở về mà .
Người con gái rốt cuộc gì? Và vì như ? Cô chân tướng bệnh tình năm đó của ?
Vô nghi vấn cứ quanh quẩn trong đầu Ấn Hàm Húc, khiến chút phiền lòng. Anh vốn cho rằng khi em gái và Mạc Hồng Huyên ở bên , thể luôn vui vẻ hạnh phúc. hiện tại, em gái rõ ràng đang sống mệt mỏi, mà năng lực của đủ để giúp cô giải quyết vấn đề.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ấn Hàm Húc : “Anh gọi điện thoại cho Giang Văn, hỏi thăm tình hình một chút.”
Xem thể dò hỏi chút thông tin gì .
Ấn Tiểu Hạ lo lắng gật đầu. Từ chia tay hôm , hai chủ động liên lạc với cô. Cô chủ động liên lạc với họ, cũng chỉ nhận vài câu trả lời lạnh nhạt.
Điện thoại kết nối. Một lúc lâu , đầu dây bên mới bắt máy.
“Có chuyện gì?” Giọng lạnh lùng truyền từ loa điện thoại.
Quả nhiên vấn đề. Đó là ý nghĩ đầu tiên của Ấn Hàm Húc. Anh là trai mà Ấn Tiểu Hạ coi trọng nhất, bọn họ đối với cũng khách khí, thái độ lạnh lùng thế vẫn là đầu tiên.
Giọng Ấn Hàm Húc vẫn ôn hòa, giống như hình tượng mà luôn thể hiện bên ngoài: “Không gì, chỉ là gọi điện thoại hỏi thăm một chút thôi.”
Anh vốn cho rằng thể chuyện thuận lợi với đối phương, nhưng sự việc phát triển theo một hướng khác.
“Ấn Tiểu Hạ ở bên cạnh đúng ? Hai em cần dò xét . Vì kết quả định .” Giang Văn nhạo một tiếng: “Đừng hòng hỏi thăm tin tức về Vân Xu. Dù là Từ Nguyên Khải cũng sẽ cho .”
“Còn về Ấn Tiểu Hạ, bảo cô đừng nghĩ lung tung nữa. Cứ ngoan ngoãn sống với A Huyên là .”
Gần đây Giang Văn mới suy nghĩ cẩn thận một chuyện. Ấn Tiểu Hạ vẫn luôn kể với bọn họ rằng trai bụng và lương thiện đến mức nào, nhưng Ấn Hàm Húc khi bọn họ đề nghị đưa Vân Xu nước ngoài, hề khuyên can một lời.
Không ai bắt buộc tổn thương tha thứ cho gây tổn thương, nhưng hành vi đây của Ấn Hàm Húc rõ ràng phù hợp với hình tượng mà thể hiện . Đáng tiếc là điểm Giang Văn cũng chỉ mới nhận gần đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-261.html.]
Giang Văn thờ ơ cúp điện thoại, đem máy cho danh sách đen. Sau cần liên lạc nữa.
Ánh mắt nữa rơi xuống tập văn kiện. Thời gian gần đây, Giang gia liên tục nhắm một cách âm thầm. Anh thể sớm công ty để hỗ trợ xử lý công việc gia tộc.
Hơn nữa, chỉ Giang gia, Mạc gia và Từ gia cũng gặp sự công kích tương tự.
Giang Văn mơ hồ nhận thấy, bên vẻ ngoài bình yên của Đông Thành, dường như một thế lực nào đó đang âm thầm trỗi dậy.
Điện thoại vẫn mở loa ngoài, tiếng tút tút vọng trong phòng khách, ch.ói tai như tiếng nhạo.
Ấn Hàm Húc cứng đờ đó. Lời của Giang Văn khiến trở tay kịp. Ấn Tiểu Hạ thái độ đối phương đổi, nhưng sự đổi khỏi quá lớn, trực tiếp trở mặt.
Ấn Tiểu Hạ ngơ ngác chằm chằm điện thoại, thần sắc mờ mịt. Từ những lời Giang Văn , cô rằng, những thứ cuối cùng thể trở nữa.
Hai em chìm im lặng.
Vân Xu đến những sóng gió mà gây cho những . Cho dù , cô cũng sẽ để ý. Ai thèm quan tâm đến cái của những vốn chẳng để mắt chứ.
Điều mà cô quan tâm hơn là một hội sở mới khai trương gần đây ở Đông Thành. Nghe hội sở cũng lấy phong cách truyền thống Trung Hoa chủ đạo. Cầm kỳ thi họa, khúc thủy lưu thương, cái gì cần đều . Video quảng cáo tung , liền thu hút bộ sự chú ý của Vân Xu.
“Em đến chỗ .” Vân Xu mắt long lanh họ, đôi mắt nhỏ đầy khát vọng đ.á.n.h trúng tim Vân Phi Vũ.
“Được, , , em gái đáng yêu như , đương nhiên đáp ứng thôi.”
Vân Phi Vũ hồn, nhớ tới hai chữ “hội sở”, vẻ mặt lập tức vặn vẹo. Mấy năm nay, thường xuyên bàn chuyện ăn ở những nơi như , nên hiểu rõ hội sở là địa điểm như thế nào.
Có những hội sở đúng là nơi để nghỉ ngơi thư giãn, nhưng cũng nhiều hội sở mang màu sắc xám tối.
Nếu mà đưa cô em gái ngây thơ đáng yêu đến những chỗ đó, thà g.i.ế.c còn hơn.