Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 281

Cập nhật lúc: 2026-02-28 21:16:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thảo nào, em gái khi về nước cứ ung dung tự tại như . Có chống lưng lợi hại như thế, chắc chắn cuộc sống ở nước ngoài của con bé cũng tệ. Như , những tổn thương mà Vân gia gây cho nó cũng lớn như tưởng tượng.

 

Chỉ cần giải thích rõ ràng, Vân Xu nhất định sẽ tha thứ cho họ.

 

Cha Vân vẫn lải nhải bày tỏ sự bất mãn, Vân Bân cắt ngang: "Ba , việc chúng cần bây giờ là vãn hồi Xu Xu, chứ đây vô nghĩa kể lể bất mãn."

 

Cha Vân định nổi đóa, nhưng con trai chặn họng bằng một câu: "Huống hồ nghĩ đến Xu Xu, ba thật sự thể giận con bé ?"

 

Cha Vân nhớ dung mạo của con gái, ngọn lửa giận trong lòng từ từ nguội lạnh. Trên đời , ai thể thực sự giận con bé chứ.

 

Mẹ Vân ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Vậy chúng thế nào mới thể khiến Xu Xu về nhà?"

 

Vân Bân đáp: "Xu Xu vì chuyện năm xưa mà oán hận chúng . Cho nên, chúng chủ động tìm con bé, cầu xin con bé tha thứ."

 

Trong buổi tiệc rượu, Vân Xu xuất hiện mắt , địa chỉ của cô cũng lọt tai một ít , và Vân Bân chính là một trong ít đó.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Sáng hôm , khi Vân Xu tỉnh giấc, Leonard mang đến tin tức: nhà họ Vân đến tận cửa biệt thự để bái phỏng. Cô chút nghi hoặc. Kể từ gặp gỡ tan rã trong vui , cô lâu để tâm đến tin tức của nhà họ Vân, hôm nay họ đột ngột kéo đến đây?

 

Leonard : "Người nhà họ Vân chuyện quan trọng trao đổi với em."

 

Chuyện quan trọng ư?

 

Vân Xu gạt bỏ ý định từ chối, quyết định gặp mặt nhà họ Vân một . Dù đây cũng là địa bàn của cô, nhà họ Vân cũng giở trò gì. Hơn nữa, chuyện , cô cho trói họ một phen: "Cho mời họ ."

 

Trải qua sự kiện chặn , cô ngược xem nhà họ Vân còn giở trò gì.

 

Cổng biệt thự.

 

Sắc mặt nhà họ Vân chẳng mấy dễ coi. Cả ba đến đây từ sáng sớm, tỏ rõ ý định đến. Họ vốn cho rằng, dựa phận nhà của Vân Xu, bảo vệ ít nhất cũng sẽ cho họ biệt thự.

 

thực tế phũ phàng. Gã bảo vệ áo đen mặt mày lạnh tanh, chặn họ ngay cổng lớn: "Người phận sự, ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-281.html.]

Cha Vân nổi giận đùng đùng: "Chúng nhà của Vân Xu! là cha cô ! Muốn gặp con gái cũng !".

 

Gã bảo vệ sắc mặt đổi, đáp: "Chúng chỉ lệnh của chủ nhân. Quý vị trong danh sách nhân viên phép biệt thự. Nếu cố xông , tự gánh lấy hậu quả."

 

Lời của gã thực dứt khoát, nhà họ Vân chỉ thể lùi một bước.

 

Vân Bân lên tiếng: "Vậy thể giúp liên lạc với em gái một chút ? chuyện quan trọng thương lượng với em ."

 

Gã bảo vệ liếc một cái, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái, như thể : "Quý vị nhà, mà ngay cả phương thức liên lạc cũng ?".

 

Vân Bân mím môi, gì. Lần khi Vân Xu rời , điện thoại của họ đều chặn hết, liên lạc , gặp mặt cũng chẳng thấy. Lần đến đây, họ chỉ thể nhờ vả bảo vệ giúp truyền lời.

 

Gã bảo vệ cầm điện thoại lên, đó : "Tiểu thư vẫn tỉnh giấc. Quý vị thể chờ ở đây một lát. Đợi tiểu thư tỉnh dậy, sẽ báo với cô về chuyện của quý vị."

 

Nói xong, gã tiếp tục yên tại chỗ, thực hiện chức trách của .

 

Một cơn gió hiu quạnh thổi qua, nhà họ Vân ngỡ ngàng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

Mẹ Vân nhịn lên tiếng: "Không cho chúng ?".

 

Gã bảo vệ liếc bà một cái, đáp: " . Đợi tiểu thư tỉnh giấc, sẽ hỏi ý kiến của cô . Nếu cô đồng ý, quý vị mới thể . Còn bây giờ, quý vị chỉ thể ở cổng chờ."

 

Cha Vân bực dọc: "Chúng là cha ! Có ai đời cha ở cổng lớn chờ con gái thế !".

 

“Quý vị thể chọn về.” Gã bảo vệ bình tĩnh , thái độ vẫn kiên quyết như đá tảng. Ở nơi , thứ đều xoay quanh ý nguyện của tiểu thư Vân Xu và gia chủ. Người nhà của tiểu thư, xét cho cùng, cũng là bản tiểu thư.

 

Người nhà họ Vân nhất thời câm lặng, chán nản vô cùng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ còn nghẹn khuất ở cổng.

 

Đợi thêm hơn nửa giờ đồng hồ, điện thoại của gã bảo vệ reo lên. Gã liếc ba họ một cái, cất tiếng: “Tiểu thư đồng ý. Mời quý vị trong.”

 

Người nhà họ Vân bước qua cánh cổng lớn, mắt họ hiện một con gái tóc ngắn đang bước nhanh về phía họ. Vân Bân nhận gương mặt , sắc mặt lập tức cứng đờ, ký ức về cảnh tượng chật vật ngày hôm đó ùa về.

 

 

 

 

Loading...