Giờ đây, đột nhiên đơn độc, Như Thu chỉ hận thể lập tức tìm đến bên cạnh tộc nhân, giữ c.h.ặ.t t.a.y và sẻ chia hết tâm tư.
Cố Tu Thành thu trọn biểu cảm của cô đáy mắt, lòng chợt trầm xuống. Anh linh cảm rằng chuyện đang vượt quá tầm kiểm soát.
Theo lời Như Thu, nhân ngư khả năng cảm ứng lẫn . Vậy thì, nhân ngư , hẳn cũng sự tồn tại của Như Thu.
Cố Tu Thành rõ tình hình cụ thể của nhân ngư . Nhỡ đối phương sớm hòa nhập xã hội loài , am hiểu sự lọc lừa gian dối, liệu đó thể dẫn dụ Như Thu rời , liệu đó thể tiết lộ cho Như Thu những bí mật mà cô nên ?
Khi Như Thu gặp gỡ đồng tộc, liệu cô nảy sinh nghi ngờ về hành động của ?
Nếu hai cô nhân ngư cùng bỏ thì ? Vô vàn câu hỏi hiện lên trong đầu Cố Tu Thành.
Anh nụ rạng rỡ, chút che giấu vẻ vui mừng của Như Thu, lên tiếng: “Có lẽ em gặp gỡ tộc nhân của lắm nhỉ? Vậy khi gặp mặt, em định tính ?”
Như Thu chút do dự đáp: “Đương nhiên là ở bên cạnh . Em nhiều chuyện kể cho .”
Như , cô cũng cần phiền Cố Tu Thành nữa. Đợi đến khi cô và tộc nhân thể tự sinh sống trong thế giới loài , cô sẽ đến tìm .
Cố Tu Thành rõ ý định thực sự của Như Thu, nhưng khi cô rời , lập tức cau mày thật c.h.ặ.t, cố gắng giấu vẻ khó chịu, : “Em nghĩ rằng tộc nhân của em cũng thể mới lên bờ, còn xa lạ với thế giới của chúng ?”
“Nhỡ hai gặp kẻ ngoài thì ?”
Như Thu ngẩn . Cố Tu Thành lý. Nhỡ tộc nhân cũng mới đến thế giới loài như cô, hai ở bên chẳng càng thêm bất tiện? Bản cô còn rành rẽ thứ, gì đến giúp đỡ khác.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Vậy em đây?”
Cố Tu Thành gợi ý: “Theo lời em , vẻ như em thể liên lạc với tộc nhân của . Em thể với đó rằng em đang ở đây, mời đó đến đây gặp em. Anh thể giúp đỡ hai trong khả năng của .”
“Nếu , hai em thể từ từ bàn bạc chuyện .”
Ngay lúc đó, một ý tưởng khác chợt lóe lên trong đầu . Sự xuất hiện của nhân ngư thứ hai, hóa hẳn là điều tồi tệ. Bởi vì cuối cùng cũng tìm một giải pháp vẹn cả đôi đường, cần tổn hại Như Thu, thể cứu sống Tần Mạn Ngữ.
Chỉ cần lấy trái tim của nhân ngư thứ hai là . Anh thể nghĩ cách dụ dỗ nhân ngư đến đây, đợi khi con d.a.o về tay, sẽ lừa Như Thu , bắt giữ nhân ngư , moi t.i.m , đem về cứu chữa cho Tần Mạn Ngữ.
Khi Như Thu trở về, sẽ dối rằng tộc nhân của cô việc rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-302.html.]
Như Thu quá tin tưởng , nhất định sẽ mảy may nghi ngờ.
Một kết cục vẹn cho tất cả .
Như Thu theo lời khuyên của Cố Tu Thành, đôi mắt cô sáng lên, cảm kích : “Vâng ạ, em cảm ơn .”
…
Một nơi khác của Hải Thành.
Một bóng dáng kín mít bước khu dân cư. Chiếc mũ lưỡi trai rộng vành, cặp kính râm đen tuyền, cùng chiếc khẩu trang sẫm màu, che khuất khuôn mặt cô. Ngay cả đôi tay cũng bao bọc bởi đôi găng da đen.
Nhân viên bảo vệ ở cổng quen mặt, gật đầu chào hỏi: “Tiểu Vân, hôm nay bờ biển ?”
Bóng dáng kín mít gật đầu đáp. Giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào như tiếng suối róc rách giữa khe núi.
Nhân viên bảo vệ ân cần khuyên nhủ: “Sau cô cứ hạn chế bờ biển thôi, gió biển lớn lắm, con gái con đứa cứ đó, cho sức khỏe .”
Vị khách trọ , dù ăn mặc phần kỳ quái, trông giống t.ử tế lắm, nhưng chỉ cần cất tiếng, khác liền tan biến nghi ngờ. Giọng của cô quá đỗi êm tai.
Cả đời bảo vệ, đây là đầu tiên giọng du dương đến . Rất nhiều trong khu dân cư, cũng bởi bộ dạng kỳ lạ và giọng đặc biệt mà ấn tượng sâu sắc với cô.
Vân Xu gật đầu với : “Cảm ơn bác, cháu sẽ chú ý.”
Dọc đường , cô chạm mặt ít , ai nấy cũng gật đầu chào hỏi.
Lúc gần tối, ráng chiều chân trời tựa như bốc cháy, màu cam và màu đỏ đan xen , rực rỡ và kỳ ảo.
Vân Xu men theo con đường quen thuộc về nhà, đóng cửa , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự giỏi giao tiếp với khác, nhưng ai nấy đều thích bắt chuyện với cô, cô cũng chẳng thể ngơ, chỉ còn cách đáp từng .
Cô cởi bỏ lớp ngụy trang mặt, tiến đến bên cửa sổ kéo rèm cửa. Ánh hoàng hôn rực rỡ phản chiếu gương mặt mỹ tì vết, càng thêm đến kinh hồn bạt vía.