Họ quan hệ huyết thống, cũng chung hộ khẩu. Anh nhất thiết gò bó trong vai trò . So với những rõ lai lịch, tự tin thể quan tâm, yêu thương cô cả đời. Chỉ cần cô đồng ý.
Vân Xu vẫn chờ đợi câu trả lời của .
Khuyết Tư Viễn tiếp tục: “Anh là cháu trai của giám hộ của em. Anh về em từ lâu .”
Vân Xu tròn mắt ngạc nhiên. Người giám hộ mất từ lâu, giờ cô gặp của ông. Cô tỉ mỉ quan sát Khuyết Tư Viễn, càng càng thấy quen mắt, như gặp ở đó lâu .
Cô cố gắng lục trí nhớ, cuối cùng một ký ức xa xăm hiện về.
Ngày còn bé, cô từng nép lòng giám hộ, hỏi ông về chuyện xưa. Người đàn ông chiều ý cô bé, bất đắc dĩ mỉm kể những chuyện cũ, trong đó một cháu trai mà ông quý mến. Người cháu đó thông minh, tài giỏi, khiêm tốn, kiêu căng dù khen ngợi.
Trong lời kể của giám hộ tràn đầy vẻ tán thưởng. Thấy Vân Xu tò mò, ông lấy một tấm ảnh chụp chung, chỉ một bé tuấn tú và : “Đây là cháu xuất sắc đó.”
Hình ảnh mơ hồ trong bức ảnh dần trùng khớp với đàn ông mắt.
Cô từng giám hộ nhắc đến . Vậy thì thể cũng từng giám hộ kể về cô.
Thảo nào Thiệu Dương là “nhận ủy thác”.
Trong lòng Vân Xu đột nhiên dâng lên một cảm giác thiết. Khuyết Tư Viễn là cháu trai của giám hộ, hai về từ nhỏ. Điều khiến cô khỏi vui mừng, như thể thêm một .
“Được , nhà chuyện, thể cứ ở cửa mãi .” Thiệu Dương chọn đúng thời điểm chen , tự nhiên cạnh Vân Xu: “Xu Xu cũng mệt , chúng một quãng đường dài, lái xe lâu nữa, để em nghỉ ngơi .”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ánh mắt Khuyết Tư Viễn trở nên sắc bén. Thiệu Dương gọi thẳng tên mật của Vân Xu. Đến còn từng gọi như .
Thiệu Dương tỉnh bơ, coi như gì.
“Mệt quá .” Giọng nhỏ nhẹ vang lên.
Hai đàn ông lập tức xuống. Chỉ trong khoảnh khắc, vẻ buồn ngủ hiện rõ khuôn mặt Vân Xu. Cô còn ngáp nhẹ một cái nữa.
Đêm nay cô trải qua quá nhiều chuyện. Khi cảm xúc lắng xuống, cơn buồn ngủ và mệt mỏi như thủy triều ập đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-324.html.]
Trái tim Khuyết Tư Viễn mềm nhũn . Vẻ lạnh lùng mặt tan biến , đó là sự dịu dàng: “Anh đưa em phòng nghỉ ngơi nhé. Phòng chuẩn . Nếu em thích thì mấy hôm nữa sẽ cho sửa . Đêm nay cứ tạm chấp nhận nhé.”
Vân Xu bước phòng, chẳng buồn xung quanh, mắt chỉ chăm chăm chiếc giường lớn mềm mại. Cô nhanh ch.óng ôm lấy chăn và ngủ .
Sắp xếp thỏa cho Vân Xu, Khuyết Tư Viễn phòng khách. Thiệu Dương đang ngả sofa. Hành động giải cứu đêm nay đối với mà quá dễ dàng.
“Tối qua tình hình cụ thể thế nào?” Khuyết Tư Viễn xuống chiếc sofa đối diện, kể chi tiết chuyện.
“Lúc đến, cô bé buồn bã, tinh thần cũng . Nghe sẽ đưa cô rời thì mới vui vẻ lên.” Nhắc đến cảnh tượng lúc mới gặp Vân Xu, giọng Thiệu Dương trầm xuống: “Cô nhốt ở đó, ai để trò chuyện cả.”
Ánh mắt Khuyết Tư Viễn trở nên sắc lạnh đáng sợ. Anh vẫn còn nhớ cảnh tượng màn hình.
Trong căn phòng trống trải, mỹ nhân ngư cô đơn tảng đá, vẻ mặt cô độc, buồn bã. Ngay cả chiếc đuôi cá màu bạc xinh cũng như ảm đạm .
Nếu tại Cố Tu Thành, Vân Xu chịu đựng những đau khổ .
Khi thấy dung nhan của Vân Xu, Khuyết Tư Viễn hiểu đoán sai . Cố Tu Thành chỉ trái tim mỹ nhân ngư, mà còn cả con cô, dù điều đó trái với ý nguyện của cô.
Cố Tu Thành dám chuyện như , Khuyết Tư Viễn nhất định sẽ khiến trả giá đắt.
Thiệu Dương tiếp tục: “Lúc chúng chuẩn rời thì Cố Tu Thành đột nhiên xuất hiện.”
Ánh mắt Khuyết Tư Viễn trầm ngâm: “Cô thương ảnh hưởng gì ?”
“Ban đầu cô sợ giọng của Cố Tu Thành, nhưng lát thì hơn. Còn vênh váo với rằng dù là heo đến cứu cô , cô cũng sẽ theo.” Thiệu Dương tự chủ xoa xoa ngón tay nắm tay Vân Xu, cảm giác mềm mại, mịn màng dường như vẫn còn lưu da.
Khuyết Tư Viễn để ý đến hành động nhỏ của bạn . Anh bật khi Thiệu Dương kể dáng vẻ vênh váo của Vân Xu.
Chắc chắn là đáng yêu lắm. Tiếc là chứng kiến.
Nghĩ đến đây, Khuyết Tư Viễn hỏi: “Sao lúc đó tắt camera?”