Thật là vì ngôi vị Hoàng đế mà từ thủ đoạn nào!
Ánh mắt âm u của ông lướt qua mấy con trai. Trừ Ngũ hoàng t.ử trở về và ba con trai thương nặng, những con trai còn ít nhiều cũng thương.
Trong mắt Đông Khánh Đế, những con trai đều mong ông sớm c.h.ế.t để kế vị. Ông mất hết lòng tin họ.
Những công t.ử trẻ tuổi săn khác trở về, thấy sắc mặt Đông Khánh Đế nặng nề thì trong lòng căng thẳng, nhanh ch.óng cáo lui về gia tộc.
Uổng công bọn họ săn nhiều con mồi như , tất cả đều đổ sông đổ bể.
Doanh trại trở nên hỗn loạn. Đông Khánh Đế cũng chẳng còn tâm trí nào mà săn nữa. Ông lạnh giọng : “Các ái khanh chuẩn theo trẫm hồi cung thôi.”
Mọi run rẩy quỳ xuống. Nghĩ đến những đồng nghiệp thương , ai nấy đều thở dài trong lòng. Nếu chỉ thương nhẹ thì còn đỡ, thương nặng thì chừng cả đời tàn phế. Thậm chí mắt tinh còn phát hiện mặt đất thương nặng ho cả nội tạng, thật là đáng sợ.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cuộc tranh giành ngôi vị Hoàng đế, thật là tai bay vạ gió mà!
Không vị hoàng t.ử nào mà thủ đoạn tàn nhẫn như . Tam hoàng t.ử, Lục hoàng t.ử, Thập hoàng t.ử đều thương nhẹ. Vừa thái y chuẩn đoán, ba vị hoàng t.ử tĩnh dưỡng mấy năm. mấy năm trôi qua, rau kim châm cũng nguội lạnh, còn tranh giành ngôi vị Hoàng đế gì nữa.
Trở phủ , Lận T.ử Trạc lập tức gọi một vị ngự y đến bắt mạch cho Vân Xu.
“Tễ Nguyệt thể thế nào?”
Thái y vuốt râu : “Hoàng t.ử phi thể đáng lo ngại, chỉ là chấn kinh, tĩnh dưỡng vài ngày là thôi, điện hạ cần lo lắng.”
Lận T.ử Trạc yên tâm. “Đa tạ.”
Thái y xua tay : “Điện hạ quá lời .”
Vân Xu chút bất đắc dĩ. Đã bảo là , Lận T.ử Trạc vẫn cứ mời thái y đến kiểm tra, nàng chỉ đành đồng ý.
Sau khi tiễn thái y .
Vân Xu nghĩ ngợi : “Phu quân, Ngũ ca giúp chúng , chúng nên đến thăm hỏi một chút ?”
Miệng thì hỏi ý kiến, nhưng trong mắt mang theo một tia mong chờ.
Lận T.ử Trạc bực buồn . Vừa trải qua chuyện nguy hiểm như , nàng còn tâm trí nghĩ đến chuyện . Lận Quân Hạo quả thật giúp họ, đến cửa thăm hỏi một chút cũng gì , thêm sự giúp đỡ , các quan viên khác cũng sẽ nghĩ nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-398.html.]
Lận T.ử Trạc chọn một ngày thích hợp, dẫn Vân Xu đến phủ Ngũ hoàng t.ử bái phỏng.
Hạ nhân mang nước lên cho hai .
Lận T.ử Trạc chân thành : “Đa tạ Ngũ ca mũi tên mấy ngày , nếu và Tễ Nguyệt sẽ thương thế nào.”
Lận Quân Hạo : “Thất cần gì khách khí như .”
Hai đang chuyện, Vân Xu chợt thấy vật gì đó màu đỏ lóe qua. Nàng ngẩn , cho là nhầm. lâu , mắt cá chân truyền đến cảm giác cọ xát.
Vân Xu rũ mắt xuống, đôi mắt mở to. Đang cọ nàng là một con hồ ly đỏ đáng yêu!
Chú hồ ly nhỏ nhắn, bộ lông đỏ rực cực kỳ bóng mượt, lẫn chút tạp sắc nào. Bốn chân nhỏ màu đen, ánh mắt lanh lợi hoạt bát, đang nghiêng cái đầu nhỏ thiết nàng.
Nàng nhịn bế nó lên, ôm lòng, vẻ mặt yêu thích. “Ngũ ca, đây là thú cưng của ?”
Lận Quân Hạo : “Coi như . , Thất , thấy con hồ ly thế nào?”
Vân Xu dù thích nó, nhưng vẫn : “Đây là thú cưng của Ngũ ca, Tễ Nguyệt thể cướp đoạt thứ yêu thích của khác."
Lận Quân Hạo tỏ vẻ khó xử: “Không giấu gì Thất , con hồ ly là vô tình tìm . Mới gặp thì thích, nhưng nuôi lâu thấy phiền phức.”
“Nếu thích, lúc tặng cho , cũng coi như giải quyết giúp một mối bận tâm.”
Vân Xu động lòng, về phía Lận T.ử Trạc như hỏi ý kiến. Nàng thật sự thích chú hồ ly nhỏ . Sau chuyện săn, quan hệ giữa các hoàng t.ử căng thẳng, dù cảm kích Ngũ hoàng t.ử, nàng cũng tiện tùy tiện đồng ý.
Lận T.ử Trạc lộ vẻ gì, liếc Ngũ hoàng t.ử. Vẻ mặt vẫn bình thường, dường như chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi. Thấy ánh mắt thê t.ử tràn đầy mong chờ, : “Nàng thích thì cứ nuôi bên cạnh , chỉ là một con hồ ly nhỏ thôi mà.”
Mắt Vân Xu sáng lên, : “Vậy đa tạ Ngũ ca nhường thứ yêu thích, Tễ Nguyệt nhất định sẽ chăm sóc nó thật .”
Lận Quân Hạo vẻ mặt vui mừng của nàng, khóe môi khẽ cong lên.
Ngày săn hôm đó, các hoàng t.ử lượt trở về doanh trại. Lận Quân Hạo vẫn nhớ lời Vân Xu thú cưng, một lòng tìm cho nàng một con vật thích hợp. Thú dữ lớn thì chắc chắn , nghĩ nghĩ , chi bằng tặng nàng một con hồ ly nhỏ.