Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 399

Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:38:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe hồ ly thông minh, nhỏ nhắn đáng yêu, chắc nàng sẽ thích.

 

Khi lướt qua mấy vị công t.ử trẻ tuổi, Lận Quân Hạo từ "hồ ly đỏ", liền gọi họ , hỏi thăm về địa điểm hồ ly lui tới.

 

Một công t.ử trẻ tuổi đáp: "Điện hạ, thần thấy nó ở sườn núi nhỏ phía ." Rồi thêm: "Con hồ ly đó nhanh nhẹn lắm, khó mà bắt . Nếu điện hạ săn, chi bằng chọn mấy con mồi lớn hơn, thần nghĩ với bản lĩnh của điện hạ, dù là chúa sơn lâm cũng dễ dàng săn g.i.ế.c."

 

Lận Quân Hạo tùy ý gật đầu. Chàng vốn hứng thú với việc săn, nếu đây là chiến trường thì may còn thấy hứng thú. Đáng tiếc đây chiến trường, giờ chỉ mong Vân Xu vui vẻ.

 

Vừa , ánh mắt chợt bắt một bóng đỏ vụt qua.

 

Con hồ ly nhỏ màu đỏ quả nhiên nhanh nhẹn như lời mấy . Chàng tốn ít công sức mới bắt nó, cũng vì mà về chậm hơn các hoàng t.ử khác một bước.

 

Lận Quân Hạo liếc vết cào tay, con vật đang lười biếng trong lòng mỹ nhân, hận thể dán c.h.ặ.t cả nhỏ bé nàng, bộ dạng hệt như ch.ó săn, còn vẻ táo bạo ban đầu.

 

Chàng mất mấy ngày mới miễn cưỡng sờ nó một chút, gặp Tễ Nguyệt lập tức biến thành thú cưng tri kỷ. Hồ ly thông minh, xem lời đồn.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Vân Xu vui vẻ ôm hồ ly nhỏ lòng, vuốt ve cọ má, chủ mới sủng mới, thiết vô cùng.

 

"Tễ Nguyệt."

 

Vân Xu ngước mắt, như hỏi chuyện gì. Con hồ ly nhỏ trong lòng cũng miễn cưỡng hé mắt , bộ dạng dáng chủ nhân lắm, cái đuôi xù bông còn quấn quanh cổ tay trắng nõn của chủ nhân.

 

Lận T.ử Trạc dừng một chút: "Ta và Ngũ ca việc thư phòng bàn bạc, nàng ở đây chờ một lát nhé."

 

Lận Quân Hạo chỉ thị một bên cạnh tiến lên, với Vân Xu: "Thất , đây là Quản gia trong phủ , gì cần cứ việc phân phó với ông ."

 

Vân Xu đáp: "Ta ."

 

Giọng nàng vui vẻ, khiến hai nam nhân thần sắc đều trở nên dịu dàng hơn.

 

Nửa canh giờ .

 

Hai vị hoàng t.ử từ thư phòng , sắc mặt bình thường, ai họ chuyện gì trong đó.

 

Lận T.ử Trạc hỏi: "Tễ Nguyệt còn ở nhà chính đợi chúng ?"

 

Hai mật đàm khá lâu, Vân Xu lẽ đợi đến chán .

 

Hạ nhân cung kính đáp: "Thất hoàng t.ử phi ở nhà chính một lát, mang theo tiểu hồ ly vườn chơi đùa. Quản gia đang theo hầu ở gần đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-399.html.]

 

"Nếu , Thất , dẫn tìm Thất nhé." Lận Quân Hạo .

 

Lận T.ử Trạc gật đầu.

 

Trong vườn Ngũ hoàng t.ử phủ trồng một cây lê hoa lớn. Đến mùa hoa lê nở rộ, dù ở ngoài phủ cũng thể thấy. Người dân ngang qua đây thường dừng chân ngắm cảnh, thưởng hoa.

 

Hai vị hoàng t.ử men theo con đường nhỏ bước khu vườn.

 

Dưới gốc lê hoa trắng muốt như mây.

 

Một nữ t.ử mặc váy dài màu tím đang chơi đùa với con hồ ly lửa đỏ. Tà váy thêu hoa văn tinh xảo trải cỏ, gió nhẹ thổi qua, cánh hoa mềm mại từ cây lặng lẽ rơi xuống. Gương mặt thanh lệ thoát tục của nàng lên nụ vô tư, đến hư ảo mà mỹ lệ.

 

Hai cứ lặng im, ngắm trong lòng.

 

Vân Xu đón lấy con hồ ly nhỏ nhảy lòng, khẽ nghiêng đầu, liền thấy bóng dáng hai . Đôi mắt nàng cong cong, nụ rạng rỡ còn hơn cả nắng gắt, đến mức khiến dám thẳng.

 

"Phu quân, Ngũ ca." Vân Xu nhẹ nhàng bước về phía hai .

 

"Ta còn lo nàng sẽ buồn chán, xem nàng chơi vui vẻ." Lận T.ử Trạc giúp nàng phủi cánh hoa vai.

 

Vân Xu nâng con hồ ly nhỏ lên, khóe môi cong lên: "Vì Ngũ ca tặng cho sủng vật đáng yêu quá mà. Phu quân chắc chắn cũng sẽ thích nó."

 

Lận T.ử Trạc con hồ ly nhỏ đầy khinh thường, thầm nghĩ, điều đó chắc . "Được, và Ngũ ca bàn xong chuyện , chúng về phủ thôi."

 

Con hồ ly nhỏ nâng niu như chút thoải mái, Vân Xu vội vàng điều chỉnh tư thế ôm, : "Vâng."

 

Lận Quân Hạo tiễn hai cửa, : "Nếu chê phủ đơn sơ, xin mời hai ghé chơi thường xuyên hơn."

 

Vân Xu : "Ngũ ca , Tễ Nguyệt còn đa tạ Ngũ ca tặng tiểu hồ ly, nhất định sẽ chăm sóc nó thật chu đáo."

 

Lận T.ử Trạc : "Vậy và Tễ Nguyệt xin phép cáo từ , Ngũ ca bảo trọng."

 

Vân Xu gật đầu, xoay rời , mái tóc dài mềm mại khẽ đong đưa. Lận Quân Hạo mắt tinh phát hiện vật gì đó rơi xuống từ mái tóc nàng, lặng lẽ nhặt lấy, giấu trong tay.

 

Đợi xe ngựa khuất, mới xòe bàn tay , đó là một cánh hoa lê mềm mại, trắng như tuyết, mang theo hương thơm nhè nhẹ, là hương hoa tự nhiên, là hương thanh đạm tóc nàng.

 

 

 

 

Loading...