Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 456

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:32:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đưa tay .”

 

Lòng bàn tay trắng nõn mở , ánh nắng trắng đến ch.ói mắt.

 

[Thật …… l.i.ế.m một chút.]

 

[ cũng……]

 

Vân Xu cảm thấy trong lòng bàn tay thứ gì đó bằng gỗ đặt , cô tò mò dùng tay sờ soạng hình dạng của nó, phía là tay cầm tròn bằng gỗ, phía là mặt kim loại, uốn lượn, lõm .

 

Kê Phi Bạch cũng theo, đây là thứ hôm qua mới mua, còn dùng nào, chính là đợi hôm nay.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

“Xẻng nhỏ?”

 

Kê Phi Bạch lên tiếng: “Ừ, em dùng hợp.”

 

Vân Xu mặt lộ vẻ vui mừng, một tay ôm lấy bắp chân thon thả, một tay cầm chiếc xẻng sắt nhỏ xinh xắn, ngoan ngoãn chờ lệnh tiếp theo của đàn ông.

 

Dáng vẻ như thể dù gì, cô cũng sẽ theo.

 

Ngoan ngoãn, khiến yêu mến.

 

Khuôn mặt sạch sẽ lạnh lùng của đàn ông cuối cùng cũng xuất hiện những cảm xúc khác, những d.ụ.c vọng chiếm hữu che giấu kỹ trỗi dậy, ngay đó che giấu , cụp mắt xuống, vị trí cụ thể của mảnh đất mắt khó miêu tả.

 

Vì thế.

 

Vân Xu cảm thấy chiếc xẻng nhỏ trong tay ai đó dùng lực đẩy, dẫn cô chuyển sang một hướng khác, cán xẻng hình trụ ngắn, nên giữa tay cô và tay thể tránh khỏi va chạm.

 

đắm chìm trong công việc, để ý đến điều đó, hơn nữa trong lòng Vân Xu, Kê Phi Bạch luôn là hình tượng một trầm tĩnh ôn nhu, lẽ là vô tình chạm thôi, giống như đưa nhạc cụ .

 

Sau mấy ngày ngắm hoa cùng Cốc Tông, Vân Xu sâu sắc cảm thấy khả năng chịu đựng của mạnh mẽ hơn ít.

 

Cô sẽ còn vì những chuyện mà d.a.o động tâm thần nữa!

 

Kê Phi Bạch vẻ mặt cô, ánh mắt chợt lóe.

 

Anh : “Chính là chỗ .” Rồi đưa chiếc xẻng nhỏ nhắm ngay một vị trí: “Đào , ở bên cạnh chỉ cho em vị trí.”

 

Vân Xu thử bắt đầu xắn đất.

 

“Sang trái một chút, lực đủ, xắn mạnh thêm chút nữa……” Giọng như ngọc thạch va chạm, tựa băng tuyết văng vang lên ở cách gần.

 

Không ảo giác , Vân Xu luôn cảm thấy giọng Kê Phi Bạch so với đây còn dễ hơn một chút, như là cố ý dụ dỗ , ý nghĩ nhanh cô gạt khỏi đầu, thể nào, là một trầm tĩnh như .

 

Người đàn ông vẫn thong thả chỉ đạo động tác của cô, Vân Xu vốn sức chống cự với giọng dễ , lúc khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đỏ bừng, bên tai tê dại.

 

Vân Xu cẩn thận theo lệnh đào xới, đột nhiên giọng chỉ đạo ngừng .

 

“Mặt em đỏ, sốt ?” Kê Phi Bạch hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-456.html.]

 

Vân Xu vẻ mặt nghiêm túc: “Không sốt, chắc là nóng.”

 

Cô tự giác những lời hợp lý, bằng chẳng lẽ giọng quá dễ .

 

“Vậy ?” Giọng mang theo một tia nghi hoặc.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Xu càng đỏ hơn: “Ổn, em , chúng tiếp tục .”

 

“Được.” Kê Phi Bạch vành tai cô đỏ đến ửng m.á.u, trong mắt hiện lên một tia ý mờ mịt.

 

[Rống rống, Bạch Bạch quá cách!]

 

[Bạch Bạch với đại mỹ nhân ở bên , bốn bỏ năm lên chính là với đại mỹ nhân ở bên !]

 

[Đại mỹ nhân ngại ngùng, hức hức ~.]

 

[Muốn cùng tiểu tỷ tỷ tương tương ái quá.]

 

Đợi Việt Tinh Trì trở về, liền thấy tảng đá lớn còn một bóng , ngay cả Kê Phi Bạch cũng thấy , chỉ sọt đồ ăn mặt đất lẻ loi đó, trong lòng dâng lên dự cảm lành, lập tức bắt đầu tìm kiếm hai .

 

[Tinh Tinh con quá vô dụng , thật thất vọng.]

 

[Cái tính là nhà trộm luôn ?]

 

[Giờ phút nhớ đến một câu, rõ ràng là phim ba , xứng tên.]

 

Việt Tinh Trì tìm một hồi, hiệu quả thấp, những cây thu hoạch cao lớn che khuất tầm mắt , dứt khoát gọi thẳng tên hai , một lúc lâu mới tiếng đáp , hai từ một hướng khác tới.

 

Trong tay Vân Xu vẫn cầm thành quả lao động của , vô cùng vui vẻ, nhưng Việt Tinh Trì nhạy cảm nhận thấy vẻ ửng hồng còn sót mặt cô, trong lòng một tiếng lộp bộp, đột nhiên về phía Kê Phi Bạch.

 

Đối phương cái chăm chú của , khóe miệng cong lên.

 

Hai đối diện , khí căng thẳng.

 

[Cốt truyện ! thích!]

 

Dưới ánh mặt trời.

 

Việt Tinh Trì khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh nhạt: “Chị , nãy chị , em lo lắng lắm, còn tưởng chị xảy chuyện.”

 

Trong tay vẫn cầm giỏ đồ ăn, miệng lời lo lắng, ánh mắt chất vấn hướng về phía Kê Phi Bạch.

 

Vân Xu chút chột , cô đào khoai tây quá say sưa, quên mất Việt Tinh Trì sắp trở về.

 

nãy đào khoai tây, xem , đây là khoai tây đào !” Cô nâng củ khoai tây trong tay lên như thể đang khoe báu vật, củ khoai mới đào lên còn dính màu vàng nâu của đất, yên trong lòng bàn tay trắng nõn, trông thế mà vẻ đáng yêu.

 

 

 

 

Loading...