Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 630

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:00:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói thế nào nhỉ, thật buồn .

 

Thấy Quản Hòa Ngọc trong thời gian ngày nào cũng bày bộ dáng u ám, Quản Giác trong lòng khinh thường, du học ở nước ngoài mấy năm, những tiến bộ mà ngược càng thêm ngu xuẩn, đầu óc là những chuyện phong hoa tuyết nguyệt.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Như , và Vân tiểu thư gia thành , cuộc sống hôn nhân của hai chắc chắn sẽ viên mãn.

 

Quản gia và Vân gia đều đồng ý chuyện hôn nhân , Quản Giác cách nào can thiệp, chỉ hy vọng khi kết hôn thể tỉnh táo hơn một chút, đừng gây thêm rắc rối cho Quản gia.

 

những ý nghĩ bình tĩnh tan biến ngay khi thấy Vân Xu, đôi mắt quá mức kinh diễm, chỉ một cái đối diện, chìm đắm.

 

khăn che mặt, cũng thể Vân Xu chắc chắn là một đại mỹ nhân hiếm thấy.

 

Quản Giác thỉnh thoảng sẽ ngắm trời buổi tối, bầu trời đêm rộng lớn bao la, điểm xuyết vô ánh lộng lẫy, nhưng giờ phút phát hiện, những ánh thế nhưng sánh bằng ánh mắt rạng rỡ của cô.

 

Vẻ ngây ngốc của những ở đây thu hết mắt, đặc biệt là chiếc cặp sách còn rơi xuống một bên, mang theo một niềm vui khó tả.

 

Mẹ Quản che miệng : “Ôi chao, Xu Xu nhà chúng còn đeo khăn che mặt mà A Giác ngây .”

 

Đến cả chị Xu cũng gọi , vẫn là đầu tiên thấy con trai út như .

 

Cha Vân ha hả: “A Giác cũng là một thiếu niên tuấn tú lịch sự ưu tú mà.”

 

Vân Phi Vũ tùy ý nhướng mày, em gái xinh dịu dàng, là con gái nhất bầu trời , dù khăn che mặt cũng ngăn mị lực của cô, thằng nhóc ngây ngốc là chuyện thường tình .

 

Anh kiên định cho rằng, ai thích em gái chắc chắn vấn đề.

 

Vân Xu thiếu niên đang ngơ ngác , ý trong mắt càng thêm rạng rỡ.

 

Cậu em trai quen trông thật thú vị.

 

“Đừng chỉ lo gọi chị Vân của con, còn Vân của con nữa.” Cha Quản ho khan một tiếng.

 

Quản Giác miễn cưỡng kéo suy nghĩ về, theo bản năng đ.á.n.h giá bản một phen, kiểm tra xem chỗ nào thất lễ .

 

Bộ đồng phục học sinh màu đen vẻ cũ, sớm nên phòng một bộ quần áo khác mới qua đây.

 

Quản Giác ảo não thôi, như vô tình liếc Vân Xu một cái, nữa đối diện với ánh mắt ngậm ý , trái tim lặng lẽ đập nhanh, cô biểu hiện như , ấn tượng về chắc là tệ nhỉ.

 

Anh thu hồi tầm mắt, bước về phía một bước, nghiêm túc : “Chào .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-630.html.]

 

Những ở đó ngẩn một chút, đây là đến cả họ cũng bỏ qua luôn .

 

Cha Quản : “Xem thằng út nhà thiết với Phi Vũ và Xu Xu, ha ha ha, cũng là duyên phận.”

 

Vân Phi Vũ khẽ nheo mắt, cảm thấy thằng nhóc gọi ý vị khác nhỉ.

 

Quản Giác cử chỉ gì sai sót, vẻ mặt cũng thành khẩn.

 

Người của hai nhà tiếp tục trò chuyện, chủ yếu là cha Vân và cha Quản trao đổi tình hình gần đây, những khác phụ họa vài câu.

 

Quản Giác ở phía tay Quản, như chú ý đều dồn cha Quản, kỳ thực vẫn luôn để ý đến em Vân gia.

 

Anh thấy Vân Xu và Vân Phi Vũ thỉnh thoảng nhỏ giọng với vài câu, đôi mắt cong cong, hiển nhiên vô cùng ỷ , giọng nhỏ nhẹ êm tai, tựa như tiếng chim oanh hót.

 

Quản Giác nắm c.h.ặ.t t.a.y, nội tâm phức tạp, đột nhiên ghen tị với Quản Hòa Ngọc.

 

Nếu lớn hơn vài tuổi thì , như hôn ước lẽ rơi tay .

 

Quản Hòa Ngọc, mà cha Quản cho rằng đang , giờ phút đang trong một quán rượu, trút bầu tâm sự với bạn về nước.

 

Bên bàn, Quản Hòa Ngọc rót đầy rượu, đó một cạn sạch, miệng lẩm bẩm.

 

Bên cạnh mặt đất hai vỏ chai rượu.

 

Phương Hàn Triệt nhíu mày đến mức khó nhận , hai phố ngẫu nhiên gặp , đối phương đột nhiên mời , dù cũng là bạn học cùng du học, tiện từ chối, kết quả thành như bây giờ.

 

Từ khi hai quán rượu, Quản Hòa Ngọc luôn tỏ bộ dạng mượn rượu giải sầu, ngừng than khổ.

 

Dựa những lời đứt quãng, Phương Hàn Triệt hiểu nguyên do sự việc.

 

Đại khái là Quản Hòa Ngọc ép chia tay yêu, thực hiện hôn ước định từ nhỏ, cảm thấy mất tự do và tình yêu, bởi vô cùng đau khổ.

 

“… Nhân sinh luôn quá nhiều gông xiềng, cha tròng lên gông xiềng, vợ cũng sẽ trở thành gông xiềng của , đau khổ tìm kiếm tự do quá mức …”

 

Quản Hòa Ngọc tự xưng là văn, ngay cả chuyện cũng mang theo giọng điệu văn vẻ, chút kỳ quái.

 

 

 

 

Loading...