Diệp Bảo Trà kiên định : " sai, chỉ đang theo đuổi hạnh phúc thôi."
Vân Xu : "Diệp tiểu thư, cô luôn mỗi đều quyền theo đuổi tự do và hạnh phúc, đồng ý, nhưng tán thành cách của cô."
Diệp Bảo Trà nhíu mày hỏi ngược : "Vân tiểu thư, chẳng lẽ cô ủng hộ hôn nhân mù quáng, ép gả ?" Quả nhiên những con gái giam cầm còn tư tưởng của riêng , Diệp Bảo Trà trong lòng nữa xuất hiện sự thương hại kẻ .
Vân Xu nhíu mày, kiên nhẫn giải thích: "Không ủng hộ, chỉ là cho rằng cách của cô đủ thỏa đáng." Cô đồng ý cuộc hôn nhân với Quản gia là vì thích, Quản Hòa Ngọc cũng từng tỏ thái độ phản đối, hai bên đều chấp nhận, tự nhiên đính hôn.
Nếu trong lòng, Vân Xu chắc chắn sẽ lập tức từ chối cuộc hôn nhân , hoặc nếu Quản Hòa Ngọc sự tồn tại của Diệp Bảo Trà, cô cũng sẽ hủy hôn.
Diệp Bảo Trà thể lý giải: "Loại hôn ước màng đến ý nguyện của trong cuộc chính là sai lầm."
Vân Xu khép chiếc quạt gỗ đàn hương trong tay, lặng lẽ mặt. Ánh mắt Diệp Bảo Trà bướng bỉnh, cô thật sự từ tận đáy lòng cho rằng đúng.
"Diệp tiểu thư..." Vân Xu thở dài một tiếng: "Không ai cũng điều kiện và cảnh sống như cô." Diệp Bảo Trà xuất giàu , lo ăn mặc, một lòng theo đuổi tình yêu, ngoài cần lo lắng về những chuyện khác, bởi vì cha Diệp gia sẽ mãi mãi ủng hộ quyết định của cô . đời nhiều chịu đủ khổ sở, dòng đời cuốn trôi.
" may mắn khi sinh trong Vân gia, cha và trai yêu thương , tận tâm dạy dỗ , lo lắng cho , mong bình an." Vân Xu : "Cho dù bỏ rơi, cũng sẽ rơi cảnh thê t.h.ả.m."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
" nếu đổi là những cô gái trong gia đình gia giáo nghiêm khắc nghèo khó, sẽ chịu đựng những đau khổ và trừng phạt như thế nào, những điều cô từng nghĩ đến ?"
Vẻ mặt Diệp Bảo Trà cứng , môi cô mấp máy, nên lời. Cô từng nghĩ đến những điều .
Xung quanh từ lúc nào im lặng, đều im lặng lắng . Ngay cả Phương thị trưởng cũng ngừng câu chuyện, về phía với vẻ mặt khó hiểu.
"Các theo đuổi những điều đó ý nghĩa gì, và vì khởi xướng những tư tưởng mới?" Vân Xu hỏi từng chữ: "Là vì đất nước , là vì chính bản các ?"
Diệp Bảo Trà chút do dự : "Vì đất nước ." Cô hy vọng dân trong nước thể tiếp thu tư tưởng phương Tây, hy vọng đều thể dũng cảm theo đuổi hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-657.html.]
Vân Xu hỏi: "Vậy cô nghĩ gì về những ly hôn và đăng báo?"
Diệp Bảo Trà : "Đó là sự giải phóng tư tưởng, họ cuối cùng còn mù quáng theo cha và những tập tục cũ, gan theo đuổi hạnh phúc và tự do của riêng ."
Vân Xu im lặng một lát : "Cô... hiểu gì về kết cục của những con gái ly hôn đó ?" Diệp Bảo Trà sững sờ. Mỗi thấy những tiến bộ đăng báo ly hôn, cô đều vui mừng, ít khi chú ý đến tên của vợ bỏ qua.
Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh một dự cảm lành, sự chắc chắn ban đầu cũng trở nên lung lay. Giống như một chuyện gì đó vượt quá tầm kiểm soát xảy .
"Họ cũng nên... cuộc sống riêng của ." Diệp Bảo Trà một câu mơ hồ, ngoài cô nghĩ câu trả lời nào khác.
"Vậy ." Vân Xu nhàn nhạt .
Diệp Bảo Trà đối diện với ánh mắt thấu hiểu của cô, đột nhiên mặt cô nóng bừng, c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Vân Xu nhẹ nhàng : "Rất nhiều con gái ly hôn sống , họ thật sự như cô , chịu sự áp bức tư tưởng, đến nỗi mất chính ."
"Diệp tiểu thư, nếu các thật sự giúp đỡ tổ quốc, vì giúp đỡ những bỏ rơi? Họ cũng là công dân của đất nước , cũng cần cứu vớt."
"Có lẽ họ chữ, học hành, nhưng chỉ cần cho họ một cơ hội, họ sẽ cố gắng nắm lấy."
"Các thể tán dương những quyết đoán ly hôn, giúp đỡ những bỏ rơi ? Ai cũng sống ."
Thời đại quả thật những tẩy não , chống tư tưởng mới, đổi. cũng nhiều khao khát một cuộc sống mới, khao khát sống phẩm giá.
Vân Xu cô , như thể xuyên qua cô , về phía những xung quanh đang phê phán lễ giáo phong kiến, nhưng keo kiệt giúp đỡ những con gái giam cầm trong đó.