Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 684

Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:04:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôm ý nghĩ như , Vân Xu thu góc sofa nghỉ ngơi, khi ăn tối xong, Noãn Noãn gọn trong lòng cô.

 

Cơ thể nhỏ bé ấm áp khiến Vân Xu một chút cảm giác an .

 

Không bao lâu , tiếng mở cửa vang lên.

 

Một một mèo theo bản năng qua, Ôn T.ử Lương xách theo túi bước .

 

Vân Xu vô tình bỏ quên sự yêu chiều, hai ba bước nhào lòng chồng, kinh ngạc vui mừng : “Sao về ? Chẳng xã giao ?”

 

Ôn T.ử Lương : “Anh yên tâm về em nên từ chối bữa tiệc.”

 

Vân Xu mừng lo: “Sao ?”

 

Ôn T.ử Lương ôm eo thon của vợ, kéo cô lòng, khẽ : “Là chồng, thể bỏ qua tình hình của vợ, giọng em .”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Vân Xu tràn đầy vẻ bối rối: “ bữa tiệc tối nay quan trọng mà.”

 

Ôn T.ử Lương nở nụ dịu dàng: “Quan trọng đến mấy cũng bằng em.”

 

Vân Xu lộ nụ ngọt ngào, cô áp mặt n.g.ự.c chồng, cảm thấy đời ai hơn chồng cô.

 

Cảm giác khác đặt ở vị trí quan trọng nhất thật là tuyệt vời.

 

“Anh thật .”

 

Hai vợ chồng âu yếm một hồi.

 

Ôn T.ử Lương : “Đến giờ vẫn ăn cơm, đói bụng , mua đồ em thích ăn đây.”

 

Anh mang thức ăn lên bàn, Vân Xu bếp lấy bát đũa, cùng chồng bàn ăn.

 

Trong lúc ăn cơm, Vân Xu kể cho chồng chuyện lá cây và tiếng động kỳ lạ nãy.

 

Trong lòng cô, chồng là đáng tin cậy nhất.

 

Vẻ mặt Ôn T.ử Lương khựng , nhanh thu biểu cảm, ôn hòa : “Có lẽ là trẻ con nhà ai nghịch ngợm, nhặt lá cây chơi xong vứt bừa bãi đất thôi, còn tiếng động ngoài cửa sổ thì để ăn cơm xong ngoài xem .”

 

Vân Xu : “Vậy em cùng .”

 

Ôn T.ử Lương : “Không cần , em cứ vén rèm xem là .”

 

Vân Xu gật đầu, như cũng đúng.

 

Thu dọn bàn ăn xong, Ôn T.ử Lương cầm đèn pin ngoài, Vân Xu vén rèm .

 

Rất nhanh ánh đèn pin xuất hiện ngoài cửa sổ, chiếu sáng mặt đất.

 

Mọi thứ đều bình thường.

 

Vân Xu nghi hoặc, là cô nhầm ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-684.html.]

Ôn T.ử Lương trở về nhà: “Em thấy chắc là tiếng giá sắt ban công đổ, chắc là ngang qua cẩn thận đụng dựng .”

 

Vân Xu bừng tỉnh, như cũng thể giải thích .

 

“Yên tâm , ngày mai lắp song chống trộm sẽ đến.” Ôn T.ử Lương trấn an .

 

Vân Xu nhẹ nhàng thở , thể thừa nhận, lắp song chống trộm ít nhiều cũng cho cô thêm chút cảm giác an .

 

Có chồng ở bên cạnh, Vân Xu khôi phục sức sống đây, gan cũng lớn hơn.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Rửa mặt xong, Vân Xu và Ôn T.ử Lương giường cùng xem TV.

 

Trên TV đang chiếu một gameshow, ở một địa điểm du lịch nào đó.

 

Vân Xu nép lòng chồng đầy hứng thú: “Oa, đây chẳng là chỗ chúng hưởng tuần trăng mật đây , một hòn đảo .”

 

Ôn T.ử Lương nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của vợ, nhẹ nhàng xoa bóp: “ , lúc em bờ biển với , nghĩ thiên sứ xuống bên cạnh .”

 

Ngày đó, vợ mỏm đá ngầm, gió biển thổi tung mái tóc dài đen nhánh và chiếc váy tinh xảo của cô, ánh nắng dịu dàng chiếu lên cô, dừng trong mắt cô, đến thánh khiết, đến thể tưởng tượng.

 

Đó là cảnh tượng mà Ôn T.ử Lương cả đời cũng thể quên.

 

Vân Xu dỗ dành đến vui vẻ trong lòng, đó tiếc nuối : “Em còn nhớ lúc đó chúng mua nhiều đồ kỷ niệm, một cái ngọc chạm khắc thích để .”

 

buồn bực vì chuyện lâu.

 

Ôn T.ử Lương : “Là cái ngọc chạm khắc ba đóa tường vân ở mặt đúng ?”

 

Vân Xu gật đầu.

 

Ôn T.ử Lương : “Cái đó đặt trong hộp, để ở ngăn tủ cùng của tủ phụ.”

 

“Lúc đó em bảo quản cẩn thận, chắc là quên .”

 

Vân Xu khen ngợi: “Ông xã giỏi quá.”

 

Nhờ chồng nhắc nhở, cuối cùng cô cũng nhớ , lúc đó chính cô là để, lúc để còn tùy tiện một câu, nhớ.

 

Nụ của Ôn T.ử Lương càng thêm sâu: “Chỉ là trí nhớ tương đối thôi.”

 

Vân Xu thở dài : “So với em thì giỏi hơn nhiều, em vứt đồ lung tung.”

 

Nghĩ như , mỗi tìm đồ đều là Ôn T.ử Lương giúp cô tìm.

 

Ôn T.ử Lương : “Dù cũng để chồng chút tác dụng chứ, vui khi phục vụ em.”

 

Vân Xu chớp chớp mắt, hồi tưởng sự chăm sóc của chồng, đây chỉ là chút tác dụng: "Ai, nếu chúng tách thì em bây giờ?”

 

chút nghi ngờ, nếu rời xa chồng, bản sẽ trải qua một quá trình cực kỳ đau khổ mới thể thích nghi với xã hội.

 

 

 

 

Loading...