Trên TV đang phát bản tin thời sự.
Nữ MC cầm kịch bản tay, vẻ mặt nghiêm túc : “...Trong những ngày gần đây, lượng bệnh nhân ở nhiều khu vực cả nước ngừng gia tăng, nhiều bệnh viện lớn ở các thành phố lớn đều quá tải, nguồn lực y tế trở nên căng thẳng... Các chuyên gia đang nỗ lực nghiên cứu căn bệnh , tìm kiếm nguyên nhân, xin kiên nhẫn chờ đợi.”
“...Những mắc bệnh xu hướng bạo lực nghiêm trọng, thể gây thương tích cho khác bất cứ lúc nào, cần chú ý giữ cách với họ. Căn bệnh khả năng lây lan mạnh...”
Người dẫn chương trình giới thiệu một loạt thông tin liên quan đến căn bệnh , đó màn hình chuyển sang một đoạn video.
Đó là cảnh trong bệnh viện, bệnh nhân sắc mặt dữ tợn, trói bằng dây đai trắng, mấy y tá bên cạnh khống chế, ngừng vặn vẹo, vùng vẫy thoát .
Vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống khác.
Động tác ăn sáng của Vân Xu khựng , vẻ mặt quá đáng sợ.
Màn hình chuyển, dẫn chương trình bắt đầu các tin tức khác.
Vân Xu vẫn nghĩ về đoạn video , hiểu trong lòng cô cảm thấy vô cùng bất an.
Cô đầu tấm kính, dường như vẫn còn thấy vết m.á.u dính đó.
Buổi trưa.
Trần Nghiên bước cửa thấy một Vân Xu khác lạ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô căng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc, tay cầm b.út vẽ giấy.
“Sao ?”
Vân Xu đầu : " lo lắng về tin tức buổi sáng.”
Trần Nghiên khẽ suy tư, : “Là về tin tức cúm hả?”
“Cúm?” Vân Xu hỏi.
Trần Nghiên : “À, đó là suy đoán của một trong ngành, một loại bệnh khả năng lây lan cực kỳ mạnh. Họ đều đoán là một loại cúm mới, nhưng căn bệnh đặc biệt kỳ quái, bệnh sẽ tùy ý tổn thương khác.”
Nhìn từ góc độ , nó giống cúm, mà giống bệnh tâm thần hơn, nhưng bệnh tâm thần lây lan như virus.
Vân Xu : “ mất hai tiếng để thu thập các tài liệu gần đây. Nghiên Nghiên, căn bệnh kỳ lạ dường như càng ngày càng lan rộng. Chỉ liệu mới công bố gần đây thôi, nó gần như tăng trưởng theo cấp nhân.”
Trần Nghiên đến bên cạnh Vân Xu, những con đáng kinh ngạc ghi giấy, nhíu mày : “ là bất thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-723.html.]
Vân Xu lo lắng sốt ruột, khi sắp xếp xong liệu mới nhận tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
Trần Nghiên an ủi: “Yên tâm , chúng chuyên gia trong lĩnh vực , lo lắng cũng vô ích. Cứ giao cho cấp giải quyết thôi. Việc chúng cần là kiểm soát hành vi của , đừng lung tung, đừng gây thêm gánh nặng cho khác.”
Vân Xu gật đầu.
Họ chỉ là những bình thường, nghĩ nhiều cũng vô dụng, chỉ hy vọng phương pháp điều trị thể sớm đưa .
nghĩ là , ngày hôm , Trần Nghiên nhận điện thoại của bố .
Mẹ Trần Nghiên nức nở trong điện thoại, bố cô cũng những biểu hiện giống như những bệnh nhân TV, tính công kích mạnh, còn c.ắ.n thương ít , bây giờ chỉ thể trói ông ghế.
Trần Nghiên căng thẳng trong lòng, lập tức : “Mẹ, trông chừng bố cẩn thận, con đặt vé về ngay.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Sau khi cúp điện thoại, Trần Nghiên về phía Vân Xu, đối phương cũng đang cô, trong mắt đầy lo lắng: "Bác trai bác gái chứ?”
Trần Nghiên cố gắng nở một nụ : "Sẽ .”
Nói thì , nhưng lòng cô thể kìm nén mà chùng xuống. Tính đến thời điểm hiện tại, tình hình bệnh nhân mấy lạc quan.
Trần Nghiên lập tức xin nghỉ phép ở công ty, đặt vé xe buýt. Cô vốn đưa Vân Xu cùng về quê, nhưng Vân Xu say xe buýt nặng.
Đến nhà cô chỉ xe buýt là phương tiện giao thông duy nhất, Vân Xu chỉ thể ở .
Trên TV vẫn đang phát các tin tức liên quan, Trần Nghiên suy nghĩ một lúc quyết định đưa Vân Xu siêu thị mua sắm.
Vân Xu từng gói đồ ném giỏ, nghi hoặc hỏi: “Mua nhiều ?”
Trần Nghiên cầm lấy một hộp cơm ăn liền, kỹ hạn sử dụng: "Để phòng bất trắc, mua nhiều một chút cũng , hơn nữa xem cũng đang mua đấy.”
Vân Xu quanh, lẽ do ảnh hưởng của tin tức, ít đang tích trữ đồ đạc, đồ trong xe đẩy của họ nhiều như một ngọn núi nhỏ.
Cuối cùng hai cũng trở về nhà.
Trước khi , Trần Nghiên dặn dò: “Khi ở đây, nhất định hạn chế ngoài, đừng tiếp xúc nhiều với khác, việc gì thì gọi điện thoại cho ngay nhé.”
Vân Xu gật đầu: "Ừ, đợi về.”