như Phòng Mạn Kha , một chiếc xe jeep và một chiếc xe buýt. Trong xe buýt ít .
Hàn Trọng Cảnh hỏi Phòng Mạn Kha: “Vị chính là bạn của cô, Trần Nghiên ?”
Phòng Mạn Kha lắc đầu: "Cô là bạn cùng phòng của Trần Nghiên, Vân Xu. Trần Nghiên về nhà, tiện đường đưa cô cùng, thể bỏ mặc cô một ở đó .”
Khuôn mặt tuấn tú của Hàn Trọng Cảnh lạnh nhạt: "Vậy thì để cô xe buýt, mỗi ngày đúng hạn thành nhiệm vụ.”
Đội của họ hơn hai mươi , thể để mà hưởng. Mỗi mỗi ngày đều nhiệm vụ, hoặc là trinh sát đường, hoặc là tìm kiếm đồ ăn, dọn dẹp zombie.
Cô nhân vật quan trọng gì, thậm chí bạn của Phòng Mạn Kha. Việc họ đưa cô cùng là tận tình tận nghĩa .
Vân Xu : “ hiểu, sẽ đúng hạn thành nhiệm vụ.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cô mở miệng, những xung quanh đều sững sờ. Giọng của cô ngọt ngào như suối, thấy khiến lòng thoải mái.
Chu Phục khó chịu hừ một tiếng, thừa nhận ban đầu cũng giọng của Vân Xu mê hoặc.
Hàn Trọng Cảnh lấy bình tĩnh: "Cô cứ lên xe buýt .”
Để gây sự chú ý, Vân Xu ôm ba lô, rụt , giả vờ là một ít và trầm lặng.
Mục đích của Vân Xu đạt . Rất nhiều ánh mắt đảo qua cô thu về.
Ở đội nộp hơn một nửa đồ ăn, cho nên ba lô của cô cũng nhiều, càng ai chú ý đến cô.
Đội ngũ hướng về căn cứ xuất phát.
Tây Thành.
Một chiếc xe việt dã màu xanh quân đội lướt qua một sườn đồi nhỏ, mạnh mẽ rơi xuống mặt đất đầy đất vàng. Lốp xe độ bám cực cao xoay tròn với tốc độ cao, kéo theo từng đợt bụi đất, lao nhanh về phía .
Tiếng động cơ vang vọng khắp chân trời, thu hút sự chú ý của zombie ở hai bên đường.
Những con zombie quần áo tả tơi, khuôn mặt thối rữa hơn nửa, kết thành từng nhóm về phía giữa đường, tiếng gầm rú hỗn loạn lẫn trong tiếng động cơ.
chiếc xe việt dã như gió, bỏ lũ zombie đuổi theo phía .
Phanh ——.
Những con zombie còn đang lảo đảo phía đ.â.m bay trong nháy mắt, mạnh mẽ dừng phía , tay chân cong thành những độ cong quỷ dị, đầu lăn xuống một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-730.html.]
Trong xe việt dã, Diệp Kiều huýt sáo một tiếng dài, khuôn mặt tươi rói hiện lên nụ toe toét: "Tuyệt vời!”
Để thể hiện sự phấn khích trong lòng, còn bấm vài tiếng còi, âm thanh lớn gần như thủng màng nhĩ.
“Yên tĩnh chút , đội trưởng còn đang nghỉ ngơi.” Người đàn ông nhã nhặn lịch sự đẩy gọng kính, tiếp tục lật xem tài liệu tay, giọng nhàn nhạt: "Còn nữa, nhiều , cần cố ý lao lũ zombie.”
Diệp Kiều nhướng mày, hì hì : “Chu Chu, đừng cổ hủ chứ. Chiếc xe đặc biệt cải tạo , đừng đ.â.m một hai con, đ.â.m mấy trăm con cũng vấn đề gì.”
Chu Hữu Cảnh thấy cái tên gọi kỳ quái , gân xanh trán giật giật.
Dù ngàn trăm , tên vĩnh viễn sửa thói .
“Đừng xem nhẹ lời đó, đội trưởng còn đang nghỉ ngơi.” Chu Hữu Cảnh .
Diệp Kiều nhún vai: "Không , đội trưởng trừ khi xuống xe hoạt động, còn thời gian cơ bản đều nhắm mắt dưỡng thần. Chúng thể cả đường với bầu khí u ám .” Anh năng hùng hồn đầy lý lẽ: " đây là đang cố gắng cho khí sôi động lên đấy chứ.”
“Làm cho khí sôi động? Hay là đang loạn?” Người đàn ông dựa ghế nhắm mắt dưỡng thần mở mắt , ánh mắt đen sẫm thâm trầm.
Một câu khiến Diệp Kiều lựa chọn im miệng, gượng gạo : “Chỉ là… chơi đùa một chút thôi mà?”
Tần Mặc ánh mắt đen kịt dừng ngoài cửa sổ.
Diệp Kiều xuyên qua gương chiếu hậu, cẩn thận vị thủ lĩnh của đội.
Người đàn ông khoanh tay, dựa lưng ghế . Chiếc áo sơ mi đen nổi bật vóc dáng rắn rỏi của , mỗi một tấc đều tràn ngập cảm giác sức mạnh tuyệt đối. Mái tóc đen rối xõa xuống trán, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng.
Diệp Kiều nuốt nước miếng. Anh hiểu rõ nhất đội trưởng rốt cuộc mạnh mẽ đến mức nào. Khi đối phương huấn luyện , tay hề nương nhẹ, quả thực là ấn xuống đất mà xoa.
Mỗi huấn luyện xong, đều cảm thấy thăng thiên một .
Chu Hữu Cảnh thờ ơ lạnh nhạt. Cái tên Diệp Kiều cần huấn luyện thêm vài nữa.
Diệp Kiều im lặng bao lâu thì trong xe việt dã cũng yên tĩnh bấy lâu. Qua hơn mười phút, nhịn .
bấm còi mà đổi sang trò chuyện.
Diệp Kiều cảnh vật bên ngoài, thở dài: "Ai, chúng nước ngoài thành nhiệm vụ, khi về nước thì quê nhà thành thế .”