Chu Hữu Cảnh sắc mặt đổi: "Không chỉ nước , tất cả các quốc gia đều như . Đây là một t.h.ả.m họa cầu. Cậu thấy cảnh tượng ở cũng giống thôi, nhiều lắm thì màu tóc và tròng mắt của zombie đổi một chút.”
“Lời thì , nhưng vẫn cứ bực . Khó khăn lắm mới thành một nhiệm vụ lớn, chuẩn về nghỉ ngơi thoải mái thì bây giờ thứ đều tan tành.” Diệp Kiều : " tích cóp bao nhiêu tiền, kết quả bây giờ cũng thành giấy lộn.”
Chu Hữu Cảnh nhàn nhạt liếc một cái: "Cần nhắc một chút ? Hôm qua vẫn còn đang hưng phấn luyện tập dị năng đấy thôi.”
Diệp Kiều tặc lưỡi: "Đây là hai chuyện khác .” Anh giơ tay , một luồng gió vô hình tụ trong lòng bàn tay, dần dần hình thành dòng khí mà mắt thường thể thấy : " dị năng, lũ zombie xí. Điều quả thực là một đòn nặng nề gu thẩm mỹ của .”
Nhắc đến nhiệm vụ, Diệp Kiều nhớ một chuyện: "Cũng ông chủ cũ giờ thế nào . nhớ khi chúng về nước, hình như ông cũng triệu chứng bệnh zombie. Thật đáng tiếc, đó là một ông chủ hào phóng.”
Anh, Tần Mặc và Chu Hữu Cảnh là một đội lính đ.á.n.h thuê. Họ nhận nhiệm vụ cả trong và ngoài nước, ba hợp tác lâu.
Vốn định trở về thể thư giãn một chút, kết quả thế giới đổi.
Chu Hữu Cảnh : “Ông chủ đó chắc chắn sẽ biến thành zombie. Chính ông dự cảm. Những khác thông tin nhanh nhạy cũng nhận tin tức từ . dù chuẩn kỹ lưỡng đến , những e rằng cũng ngờ rằng nhiều bình thường biến thành zombie chỉ trong một đêm.”
Diệp Kiều : “Nghe vẻ kịch tính.”
Nhóm của họ thì cả, vốn dĩ quen với cuộc sống l.i.ế.m m.á.u lưỡi d.a.o. Chỉ những thường là xui xẻo.
Cuộc sống bình dị một sớm đ.á.n.h vỡ, nhân gian biến thành địa ngục, ngay cả việc sống sót cũng trở thành hy vọng xa vời.
Diệp Kiều tay trái đặt lên cửa sổ, tay đặt lên vô lăng, thuận miệng hỏi: “Chu Chu, tình hình hiện tại thế nào ?”
Chu Hữu Cảnh Diệp Kiều hỏi về tình hình chung của cả nước. Mặc dù thông tin liên lạc cắt đứt, nhưng một công nghệ loại bỏ một nữa trở trong mắt những sống sót, như radio, điện báo bắt đầu phát huy tác dụng.
“ nhận tin tức, ít nắm bắt thời cơ thành lập căn cứ, thu nhận những sống sót. lượng dân cư quá lớn, lẽ mất hai ba tháng nữa mới thể cơ bản định .” Chu Hữu Cảnh : "Hơn nữa, dường như nghiên cứu phương pháp tu luyện dị năng.”
Câu khiến Diệp Kiều thực sự ngạc nhiên: "Lợi hại ? Có giống như chúng dự đoán đây , dùng tinh hạch để tu luyện?”
Trước đây, Chu Hữu Cảnh vô tình phát hiện trong não của zombie một loại tinh thể mắt, bên trong dường như chứa đựng năng lượng.
Chu Hữu Cảnh ừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-731.html.]
Diệp Kiều lập tức trở nên tỉnh táo: "Vậy tiếp theo chúng bắt đầu những ngày tháng điên cuồng thu thập tinh hạch . Mấy thứ g.i.ế.c quá dễ.”
Những như họ thể chịu đựng việc yếu đuối.
Tần Mặc thu ánh mắt hờ hững: "Chỉ là bây giờ g.i.ế.c dễ thôi. Kẻ thích nghi thì sống sót, mấy thứ cũng đang tiến hóa.”
“Bây giờ chúng còn chậm chạp, chừng sẽ tốc độ của thường, cuối cùng thể chạy, thậm chí dị năng.”
“Loại vật chỉ dựa bản năng , e rằng còn sẽ tồn tại sự áp bức giai cấp.”
Nếu Phòng Mạn Kha ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi thôi, bởi vì đàn ông đang đúng về cảnh tượng ở giai đoạn của tận thế, zombie cấp cao thống lĩnh zombie cấp thấp, một bộ phận zombie dị năng.
Chu Hữu Cảnh chấp nhận lời đội trưởng .
Khuôn mặt tươi rói của Diệp Kiều nữa nở nụ : "Đây chẳng là chiến trường của chúng .”
Họ nay đều thích thú quá trình trở nên mạnh mẽ hơn.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Tần Mặc tỏ ý kiến. Anh cúi đầu xuống, những ngón tay thon dài mạnh mẽ, tia chớp màu tím như rắn quấn quanh, rực rỡ ch.ói mắt, sắc bén bức .
Trong tận thế, con sẽ cùng trông coi lẫn .
Trước khi gia nhập đội của Phòng Mạn Kha, Vân Xu nghĩ như .
Muốn sống sót trở nên gian nan, nhưng nếu đồng tâm hiệp lực, chuyện sẽ dễ dàng hơn một chút.
một thời gian ở trong đoàn xe, Vân Xu phát hiện nghĩ quá nhiều.
Lòng phức tạp, cho dù bên ngoài nguy hiểm lớn đến , cũng ảnh hưởng đến việc những sống sót còn lục đục với .