Cô bước phòng đồ, cởi bộ quần áo cũ kỹ sờn rách, bộ đồ mới chọn.
Chất vải tơ lụa mềm mại ôm sát làn da, vô cùng thoải mái.
Vân Xu gương chỉnh mái tóc một chút, đó vén tấm rèm phòng đồ bước , trở về chỗ cũ.
“Thế nào? Trông chứ?”
Chiếc áo lụa màu xanh da trời thêu hoa văn tươi mát, cùng chiếc quần dài đen đơn giản mà phóng khoáng, mái tóc dài mượt mà buộc gọn, Vân Xu toát lên vẻ và sức sống khác biệt.
Cô mỉm với họ, tựa như một đóa hoa tươi non nớt, giống như một đám mây mềm mại.
Thời gian dường như ngừng trong khoảnh khắc , một tiếng động.
Vân Xu kỳ lạ ba đang im lặng: "Sao ? Không hợp ?”
Cô ngập ngừng : "Nếu hợp em sẽ đổi bộ khác.”
Diệp Kiều đột nhiên hồn, vội vàng : “Hợp! Hợp lắm! Vô cùng hợp! Không ai hợp hơn em , đúng, em mặc gì cũng hợp cả.”
Vẻ lúng túng giải thích của khiến Vân Xu bật .
Đôi mắt cô cong lên: "Cảm ơn khen.”
Gương mặt Diệp Kiều ửng lên vẻ ngượng ngùng.
Chu Hữu Cảnh đẩy gọng kính: "Diệp Kiều đúng, màu xanh da trời hợp với em.”
Đôi mắt cô còn hơn cả bầu trời xanh trong veo.
Cuối cùng Vân Xu về phía Tần Mặc, ánh mắt sâu, dường như điều gì đó đang cuộn trào, nhưng khi kỹ , vẫn chỉ là vẻ bình tĩnh.
Cô : "Đẹp ?”
Tần Mặc tiến lên một bước, chậm rãi giơ tay, ngón tay thon dài khẽ vén sợi tóc mai nghịch ngợm má cô, bộ quá trình diễn nhẹ nhàng, dường như chạm mà cũng tựa như chỉ là ảo giác.
“Rất .”
Ánh mắt Vân Xu rạng rỡ, nụ môi càng thêm tươi tắn.
Má ơi!
Diệp Kiều thầm c.h.ử.i một tiếng trong lòng, lão đại quá hiểm độc, dám trực tiếp tay.
Đáng ghét! Thật ghen tị!
Anh cũng như , đáng tiếc Vân Xu rõ ràng vì ân cứu mạng mà thiết với lão đại hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-749.html.]
Diệp Kiều lặng lẽ châm một điếu t.h.u.ố.c trong lòng.
Không , thể từ bỏ.
Bốn đến đây tay , cũng trở về tay , dị năng hệ gian thật là tiện lợi.
Việc cải tạo nhà di động tốn mất một tuần. Vân Xu kinh ngạc thành quả của Diệp Kiều, rõ ràng vẫn là hình dáng nhà di động, nhưng khiến cảm giác như một chiếc chiến xa.
Bên trong xe cũng bố trí một lượt. Khu bếp trang thêm một thiết gia dụng, chiếc giường lớn ở phía dành cho Vân Xu nghỉ ngơi, ở giữa cửa kéo đảm bảo sự riêng tư. Trên bàn ghế ở giữa thậm chí còn đặt một bình hoa, bên trong cắm hoa tươi.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Diệp Kiều hỏi: “Em thấy còn chỗ nào sửa ? Nói sửa luôn cho.”
Vân Xu xua tay : “Không cần, như là đủ .”
Đến cả đồ ăn vặt họ cũng chuẩn sẵn, tất cả đều ở trong tủ bát phía ghế, cô lấy tiện.
Chu Hữu Cảnh đặt chiếc laptop lên bàn, ngón tay nhanh ch.óng gõ bàn phím, mở bản đồ lộ trình chuẩn đó.
“Dựa theo địa điểm em , sắp xếp con đường khả năng gặp bạn em nhất, bao gồm một vài căn cứ thành lập. Chúng thể đến các căn cứ hỏi thăm tình hình, tiện thể để tin tức.”
“Theo , gần đây ít căn cứ bắt đầu tìm kiếm thất lạc.”
Vân Xu nở một nụ rạng rỡ: "Thật cảm ơn .”
Nếu là một cô, dù thế nào cũng thể đến mức .
Động tác tay của Chu Hữu Cảnh khựng một chút, đó cúi đầu: "Chuyện gì.”
Tần Mặc xác nhận chuẩn xong, : “Vậy chúng xuất phát thôi.”
Chiếc nhà di động rời khỏi thành phố đổ nát, Vân Xu cuối cùng đầu một .
Tuy rằng cô bỏ ở đây, nhưng ngay lập tức gặp những bạn . Họ còn nguyện ý đưa cô tìm Nghiên Nghiên, vận may của cô vẫn .
Vì hình dáng chiếc xe, lộ trình quy hoạch phần lớn là đường lớn, ít khi gặp sống sót, nhưng thỉnh thoảng vẫn thể gặp hai ba .
Có khi cứu còn chủ động lời cảm ơn, thử đề nghị gia nhập, khi từ chối cũng cố nài nỉ.
Mà những mặt dày mày dạn, cứ như bốn nợ họ . Cứu họ thì trách nhiệm với mạng sống của họ, mở miệng là đòi đồ ăn, hoặc là bắt đưa họ đến căn cứ.
Gặp loại , Diệp Kiều thường lười biếng , đó đạp mạnh chân ga, bỏ phía xe, nhiều nhất chỉ để một làn khói xe.
Cứ như họ đang từ thiện , cứu mà còn tỏ vẻ đương nhiên như thế.
Dọc đường , Vân Xu cũng mở rộng tầm mắt. Sự phức tạp của nhân tính trong tận thế thể hiện vô cùng rõ nét. Cô bao giờ nghĩ rằng phí tâm tư ngụy trang thành vẻ thiện để trộn .