“Đột nhiên cảm thấy những lời thật đúng là sai chút nào, tin vị thần nào thể so sánh với vẻ của Vân tiểu thư.”
Người xe buýt bàn tán rôm rả, Vân Xu và Trần Nghiên cũng đang trao đổi tình hình.
Vân Xu hỏi chuyện bố Trần Nghiên. Lần Trần Nghiên về quê chính là để chăm sóc bố , nhưng hiện tại trong đội ngũ bóng dáng lớn tuổi, thực tế nghiệt ngã hiển hiện mắt.
Trần Nghiên đ.á.n.h giá chiếc nhà di động, sự bố trí bên trong đều dụng tâm, đầy đủ đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của con gái.
Thậm chí ngay cả những góc cạnh sắc nhọn cũng bọc xốp.
Vân Xu từ trong rương nhỏ lấy đồ ăn vặt, đặt lên bàn ăn, trân trọng như hiến vật quý : “Nghiên Nghiên, đây đều là những món thích.”
Ánh mắt Trần Nghiên càng thêm dịu dàng, đưa tay nắm lấy Vân Xu, tỉ mỉ quan sát cô.
“Thời gian đó chắc chắn sợ hãi đúng , xin , ở bên cạnh .” Trần Nghiên thở dài.
Cho dù hiện tại cuộc sống cũng tệ lắm, nhưng khi tận thế ập đến, cô chắc chắn sợ hãi.
Vân Xu : “Cũng may, tự chạy thoát .”
Trần Nghiên khen ngợi: “Xu Xu giỏi quá!”
Vân Xu lộ vẻ mặt kiêu ngạo, cô cũng cảm thấy lúc đó lợi hại.
Trần Nghiên cẩn thận hỏi Vân Xu về trải nghiệm chạy trốn khỏi khu dân cư, hỏi: “Sau đó thì ?” Cô hai đang bên cạnh: "Liền gặp họ ?”
Vân Xu lắc đầu: "Sau đó…… gặp một đội.”
Trần Nghiên và Vân Xu ở bên lâu như , dễ dàng nhận sự khác thường của cô, lập tức hỏi: “Trong đội bắt nạt ?”
Vân Xu nên mở lời như thế nào, cô đội đó bỏ rơi, nhưng Phòng Mạn Kha là bạn của Trần Nghiên.
Lúc Tần Mặc lên tiếng: “Đội đó bỏ rơi cô , trong vòng vây zombie.”
Đôi mắt trong trẻo của Trần Nghiên đột nhiên tối sầm , mang theo hàn ý vô biên, ngay cả dị năng trong cơ thể cũng bắt đầu sôi trào.
Tần Mặc nhàn nhạt : “Lúc gặp cô , tình trạng cơ thể tệ, còn những xung quanh xa lánh.”
Trần Nghiên dùng hết sức lực mới kìm nén cơn giận dữ đột ngột trong lòng. Người mà cô một lòng bảo vệ, nâng niu trong lòng bàn tay, mà khác bắt nạt như .
Chỉ cần nghĩ đến việc Vân Xu suýt chút nữa c.h.ế.t trong vòng vây zombie, cảm xúc giống như lửa cháy đổ thêm dầu, thiêu đốt trái tim cô đau đớn.
Vân Xu cẩn thận lay lay tay Trần Nghiên: "Nghiên Nghiên, chuyện đó qua , bây giờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-758.html.]
Trần Nghiên miễn cưỡng : "Còn gì nữa ?”
Cô tin rằng chỉ , nếu Vân Xu sẽ do dự.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vân Xu do dự một hồi, vẫn là kể sự tình từ đầu đến cuối: "…… Trong đội một là bạn của , khỏi khu dân cư liền gặp cô , cũng chính cô mời gia nhập đội, tên là Phòng Mạn Kha.”
Nhớ chuyện lúc đó, Vân Xu bổ sung: “Cô là Đông Thành cứu .”
Phòng Mạn Kha?
Một cái tên chút quen thuộc.
Trần Nghiên lục lọi ký ức, hình như một bạn như . Sau tận thế xảy quá nhiều chuyện, bộ tâm lực của cô đều dùng để sống sót và tìm kiếm Vân Xu, những chuyện bình thường đây giống như hoa trong gương, trăng nước, dần dần trở nên mơ hồ.
quen thì quen , quan hệ giữa hai miễn cưỡng chỉ thể tính là bạn bè bình thường, kiểu bạn bè chỉ nhắn tin chúc mừng các dịp lễ tết.
Đối phương thể vì lo lắng mà mạo hiểm tính mạng, ngàn dặm xa xôi đến Đông Thành cứu cô.
Nghe thật hoang đường.
Vân Xu sẽ dối, chắc chắn chuyện gì đó mà cô .
Cố gắng hồi tưởng nửa ngày, Trần Nghiên vẫn nghĩ bất kỳ sự giao thoa nào khác, chỉ thể tạm thời kìm nén cảm xúc nghi hoặc.
Dù thế nào nữa, việc đối phương bỏ rơi Vân Xu xảy , thì hai bên cần thiết duy trì mối quan hệ nữa, cho dù đối phương lợi hại đến , địa vị cao thế nào.
Trần Nghiên sờ nhẹ má Vân Xu, từ nay về , cô tuyệt đối sẽ để cô chịu khổ nữa.
Vân Xu nhíu mày, đưa tay Trần Nghiên lên, cúi đầu .
Trước tận thế đôi tay mềm mại, xinh , bây giờ vẫn là đôi tay , nhưng đó chi chít những vết thương nhỏ, lòng bàn tay trở nên thô ráp, còn vết chai.
Vân Xu hiểu rằng sống sót trong tận thế khó khăn, đòi hỏi nhiều nỗ lực, nhưng khi thấy những dấu vết , cô vẫn đau lòng.
Nghiên Nghiên chắc chắn chịu nhiều khổ sở.
Trần Nghiên định lên tiếng an ủi thì thấy trong tay Vân Xu lóe lên ánh sáng trắng dịu dàng, rực rỡ ch.ói mắt.
Ngay đó, một luồng năng lượng ấm áp hòa bàn tay, những vết thương nhỏ chậm rãi lành , ngay cả tinh thần cũng trở nên thoải mái hơn.