Đôi mắt đen láy dần biến thành màu vàng trong suốt như lưu ly, giống như một kẻ săn mồi vô tình.
Tường trắng tuyết, án thư và giá sách sạch sẽ, một chồng tư liệu chỉnh tề bày bàn.
Bố trí cực kỳ đơn giản, hầu như bất kỳ vật phẩm nào thể thể hiện sở thích của chủ nhân căn phòng, giống như chính bản .
Tô Hòa khỏi phòng tắm, yên lặng ở án thư một hồi, mở ngăn kéo, lấy một phần folder, đó thong thả mở .
Bên trong rõ ràng là tư liệu trung tâm căn cứ.
Có một là thể tiếp xúc , nhưng với năng lực của Tô Hòa, ở căn cứ lâu như , thông qua các loại dấu vết để cộng thêm chuyện phiếm với các tầng lớp cao, cũng đủ để nhiều tin tức.
Tô Hòa cúi đầu một hồi, nhớ tới lời của hai nhân viên nghiên cứu đó.
Bọn họ , một dị năng giả hệ chữa lành mới gia nhập, thực lực của căn cứ Ánh Dương nhất định sẽ càng mạnh mẽ hơn.
Rất đạo lý, dị năng giả lợi hại sẽ trở thành chiêu bài của căn cứ, thu hút càng nhiều sống sót đến.
Tiền đề là —— căn cứ lúc đó còn tồn tại.
Một dị năng giả hệ chữa lành lợi hại đến , cũng thể cứu vãn kết cục định.
Đèn bàn ở góc trái phía tỏa ánh sáng màu vàng ấm áp, đàn ông án thư chậm rãi nhếch môi, nửa khuôn mặt thanh tú ở trong ánh đèn, nửa ở trong bóng tối, thần sắc lúc sáng lúc tối.
……
Lầu hai, phòng ngủ.
Vòng hoa treo ở cửa phòng nhẹ nhàng gõ vang.
Bên trong đáp .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cửa phòng cẩn thận đẩy , giữa căn phòng trang trí ấm áp một chiếc giường lớn, chăn đệm mềm mại trùm kín bên trong, chỉ chừa một ít tóc dài đen như lông quạ.
Bức họa mắt yên tĩnh an bình.
Trần Nghiên nhẹ nhàng đến bên cửa sổ, kéo bức màn , ánh nắng sớm dịu dàng xuyên qua cửa kính chiếu đệm, mang theo thở ấm áp.
Cửa sổ mở , tiếng ồn ào bên ngoài truyền phòng.
Trần Nghiên xuống mép giường, dịu dàng : “Xu Xu, dậy .”
Chăn đệm giường khẽ động đậy, bình tĩnh trở .
Thần sắc Trần Nghiên càng thêm ôn nhu, trong mắt hiện rõ ý : "Còn dậy nữa, cơm sáng sẽ nguội mất.”
Vân Xu trong ổ chăn dụi dụi mắt, đó chậm rì rì dậy.
Trần Nghiên đặt quần áo chuẩn sẵn lên giường, đảm bảo Vân Xu sẽ ngủ tiếp khi dậy, rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-778.html.]
Nhìn bóng lưng Trần Nghiên rời , Vân Xu tỉnh táo , đôi khi cô sẽ cho rằng và Nghiên Nghiên vẫn còn ở trong phòng trọ cho thuê tận thế.
Mỗi buổi sáng, Trần Nghiên sẽ gọi cô dậy ăn sáng, hàng xóm xung quanh tản bộ bên ngoài, âm thanh y nha y nha hát tuồng hoàng mai.
Đáng tiếc đều là ảo giác, bên ngoài là hàng xóm từng quen , mà là những sống sót chật vật tồn tại trong thế giới tàn khốc.
Vân Xu ôm chăn, hoãn tinh thần, mới quần áo rửa mặt.
Còn đến cửa nhà ăn, ngửi thấy mùi thơm mê .
Nhà ăn và phòng bếp liền , đàn ông đeo tạp dề thuần thục chiên trứng gà trong chảo đáy bằng, tiếng dầu chiên xèo xèo.
Vân Xu mép bàn ăn, vị trí đối diện đều trống .
Trong đĩa sứ trắng là món bánh mì kẹp thịt xong, bên trong kẹp rau xanh non và chà bông.
Trần Nghiên pha sữa bò đưa cho cô: "Lần cái nhãn hiệu uống hết , thử xem loại .”
Vân Xu ngoan ngoãn đáp lời.
Hai còn lục tục từ trong phòng riêng , mái tóc đen còn vương nước, rõ ràng mới tắm xong.
Áo sơ mi ôm sát phác họa dáng thẳng tắp của hai , đường vân da rõ ràng, cho cảm giác an mãnh liệt.
Diệp Kiều cầm lấy cơm sáng gặm một miếng: "Chu Chu, tay nghề của tiến bộ , tại hạ sâu sắc cảm thấy bội phục.”
“Ăn cơm cũng cản miệng .” Chu Hữu Cảnh thèm đầu , buông một câu.
Diệp Kiều : “Đây là chân thành ca ngợi, nên vui vẻ mới đúng.”
Vân Xu hai chọc , động tác ăn sáng cũng chậm .
Diệp Kiều hì hì : “Sáng sớm mà thấy nụ xinh , chắc hẳn một ngày tiếp theo vận khí cũng tệ.”
Tần Mặc đối diện Vân Xu, cô: "Hôm qua nửa đêm mưa to, ngủ thế nào?”
Vân Xu trả lời: “Khá , tuy rằng ồn, nhưng em vẫn ngủ nhanh.”
Tần Mặc khẽ nhíu mày giãn .
Ngủ ngon là , hôm qua bên ngoài mưa lớn, còn lo lắng cô nghỉ ngơi thì .
Chu Hữu Cảnh bưng đĩa tới, đặt mặt Vân Xu.
Bên trong là trứng gà chiên xong, vẫn là hình trái tim.
Diệp Kiều nhướng mày, chậc chậc, Chu Chu lén lút mang hàng lậu nha, thật là bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.