Tô Hòa : “Ồ? Em thể chia sẻ một chút với ?”
“Có lẽ là em thiếu tế bào lãng mạn…” Vân Xu thành thật : “Mỗi thấy nam nữ chính ở bên , em đều sẽ nhớ đến một từ.”
Tô Hòa mỉm cô.
“Cách ly sinh sản.” Vân Xu .
Nụ môi Tô Hòa cứng đờ, suýt chút nữa cho rằng lầm: “Cách ly sinh sản?”
Vân Xu nghiêm túc : “Người và ma cà rồng cùng loài mà, em luôn cảm thấy ở bên kỳ lạ. Quyển sách kết cục còn sinh em bé, cảm giác càng kỳ lạ hơn.”
Nhận thấy sự im lặng của , Vân Xu mặt đỏ bừng: “Xin , em ít khi loại sách , đôi khi sẽ thẳng thắn quá.”
Tô Hòa miễn cưỡng nở nụ : “Có thể chân thật suy nghĩ của , như thảo luận mới ý nghĩa.”
Ngay cả tình yêu giữa và ma cà rồng trong một câu chuyện tình lãng mạn còn chấp nhận , thì zombie càng cần .
Sau khi biến dị, Tô Hòa chính là vương giả trong loài zombie, bề ngoài khác gì thường.
Bản năng thể khống chế , mà kiểm soát c.h.ặ.t chẽ.
Có lẽ zombie tiến hóa đến một mức độ nào đó, ngoại hình sẽ tiến gần hơn đến hình dạng bình thường, nhưng ở giai đoạn , ấn tượng của sống sót về zombie chắc chắn gì.
Nếu Vân Xu là zombie…
Tô Hòa bình tĩnh gạt bỏ ý nghĩ nguy hiểm trong đầu, phận của sẽ là một bí mật vĩnh viễn.
Bất cứ ai vạch trần bí mật , đều chỉ một kết cục.
Ánh mắt lạnh lẽo của lóe lên vụt tắt.
“Vậy nên em thích tình yêu vượt c.h.ủ.n.g t.ộ.c?” Tô Hòa hỏi nữa.
Vân Xu gật đầu: “Có lẽ là do em ít sách thể loại ảo tưởng, hiểu ít, hứng thú cũng nhiều lắm.”
Tô Hòa im lặng một hồi, quyết định đổi kế hoạch. Có lẽ nên nghiên cứu huyết thanh zombie.
Còn về sự tồn vong của những zombie khác thì liên quan gì đến ? Những kẻ ngu ngốc bản năng điều khiển căn bản xứng gọi là đồng loại của .
Trong mắt , con và zombie là những sinh vật ngang , chỉ là so với những zombie chỉ bản năng, con hỉ nộ ái ố thú vị hơn mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-788.html.]
Vân Xu cứ nghĩ Tô Hòa chỉ là tùy tiện bàn luận với cô vài nội dung trong sách, ngờ ý tưởng trong đầu đối phương đổi .
Cô nâng niu cuốn tiểu thuyết ma cà rồng, cảm thấy nó khá thú vị.
Tô Hòa là một nhân vật vô cùng nổi tiếng trong cả tận thế và , thời gian cô ở chung với dài, dù hai thể xem như bạn bè, nhưng luôn một cách nào đó.
Giờ Tô Hòa cũng loại tiểu thuyết , cảm giác xa cách dường như tan biến.
Một nhà sinh vật học lợi hại đến mức mà ngày thường cũng giống bình thường ?
Tô Hòa : “Nếu phiền, em thể gợi ý vài cuốn sách thích hợp để lúc nghỉ ngơi ?”
Vân Xu lập tức hào hứng, bắt đầu chia sẻ danh sách những cuốn sách cô từng . Cô ít khi tiểu thuyết ảo tưởng, nhưng thích nhiều thể loại khác.
Nói chuyện một lúc, giọng cô dần nhỏ : "Đáng tiếc thế giới bên ngoài thành thế , sách vở khó tìm.”
Những nơi nhỏ thường ít thư viện, những loại sách như ở các thư viện lớn cơ bản đều trong thành phố lớn, mà thành phố lớn thường đồng nghĩa với lượng lớn zombie.
Huống chi tận thế, ai còn tâm trạng sưu tầm những cuốn sách nặng vô dụng, đến đồ ăn còn tranh giành xong.
Khi nhu cầu sinh tồn đáp ứng, nhu cầu tinh thần càng bỏ xó ở một góc nào đó.
Vân Xu thở dài : “Đợi tình hình định , những cuốn sách đó còn thể , thế giới sẽ nữa đây.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cô nhiều, nhưng Tô Hòa hiểu ý trong giọng của cô.
Khi tận thế mới bùng nổ, ba phần tư dân thế giới biến thành zombie, sống sót còn ngừng giảm sút.
Thành phố phồn hoa trở thành phế tích, nhà máy trở thành vật trang trí, con vội vã mưu sinh, còn sức nghĩ đến những chuyện khác.
Nghiêm trọng hơn, lẽ bộ văn hóa thế giới sẽ rơi khủng hoảng, trẻ em thời gian học kiến thức và chữ , mà học cách chiến đấu với những con zombie xí, học cách sống sót trong tận thế tàn khốc.
Cảnh tượng đó nghĩ thôi khiến lo lắng.
Sức lực của một Vân Xu quá nhỏ bé, chỉ thể cố gắng cứu chữa những bệnh trong căn cứ, phối hợp với viện nghiên cứu để nghiên cứu dị năng, nộp ngọc bội lên căn cứ, hy vọng một ngày nào đó nó thể phát huy tác dụng.
Khuôn mặt u sầu của cô như làn khói nhẹ lảng vảng núi, tinh xảo mà yếu đuối.