“Em nhớ thế giới đây?” Tô Hòa hỏi.
Vân Xu nhẹ nhàng gật đầu: "Mọi đều nhớ thế giới đây mà.”
“Có lẽ .” Tô Hòa trả lời một cách khó hiểu.
Trật tự xã hội vốn phá hủy, một trật tự mới lấy thực lực đầu thiết lập.
Có vì điều mà đau khổ, thể chấp nhận, nhưng cũng một ít vô cùng phấn khích, cho rằng đây là thời đại nhất.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Những kẻ thấp hèn cơ hội một bước lên trời, chịu vị trí cũ.
Những kẻ lòng tham điều khiển thể công khai lạm dụng quyền lực, những kẻ sức mạnh kiêu ngạo coi thường thường như cỏ rác.
Những như đều cho rằng tận thế hơn , càng quá khứ.
Cho nên Tô Hòa mới cảm thấy loài thú vị.
Vân Xu cũng nghĩ đến những chuyện từng thấy đường, im lặng một hồi : “Thế giới , những mong hòa bình vĩnh viễn vẫn nhiều hơn.”
Cô luôn tin chắc rằng kẻ ác chỉ là thiểu .
“Cũng thể đợi đến ngày đó .” Vân Xu chút buồn bã.
Tô Hòa cụp mắt cô, vẻ mặt khó đoán, một lúc mới : “Đừng buồn bã, huyết thanh zombie sẽ nghiên cứu , đến lúc đó nhân loại sẽ cần như bây giờ nữa.”
Vân Xu mơ hồ : “Thật ?”
Tuy rằng nước suối trong ngọc bội lợi hại, nhưng nó chỉ một chút như , zombie thế giới quá nhiều, gian ngọc bội quá mơ hồ.
Cô dám chắc liệu nó thực sự hữu dụng .
Tô Hòa mỉm : “Thật mà, đảm bảo với em.” Anh nhấn mạnh từng chữ: "Anh sẽ nghiên cứu huyết thanh zombie.”
“Cho nên đừng lộ vẻ mặt đau khổ như .”
Buổi chiều, thí nghiệm kết thúc.
Tô Hòa đang định đưa Vân Xu về thì một chờ ở cửa viện nghiên cứu.
Người nọ dáng cao thẳng, dựa một cây đại thụ, mái tóc đen rối rủ xuống trán, ánh mắt trầm tĩnh.
Ánh hoàng hôn dịu dàng bao phủ lấy , tôn lên vẻ yên tĩnh và ôn hòa.
Vân Xu vui mừng : “Tô giáo sư, cần tiễn , Tần Mặc đến đón em .”
Người phía , Tô Hòa khựng một bước. Viện nghiên cứu và khu nhà ở cách xa, hơn nữa xung quanh còn lắp đặt đầy camera, nên Vân Xu từ chối đồng đội đưa đón, cho rằng tự thành vấn đề.
Thỉnh thoảng cũng đồng đội tiện đường đến đón cô, đó cùng về nhà.
Người Tô Hòa thường thấy nhất là Trần Nghiên, đó là Diệp Kiều và Chu Hữu Cảnh, còn Tần Mặc, là đội trưởng của mấy , thì đây là đầu tiên thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-789.html.]
Người mạnh.
Ánh mắt Tô Hòa dần sâu thẳm. Anh gặp ít dị năng giả, phần lớn trình độ cũng chỉ , cần chú ý nhiều.
Vị Tần đội trưởng là duy nhất khiến cảm nhận mối đe dọa từ một dị năng giả.
Không chỉ về mặt thực lực, mà còn ở cả…
Tô Hòa liếc Vân Xu phía , đang vô thức bước nhanh hơn, đôi mắt nheo .
Vân Xu vui vẻ : “Sao đến đây?”
“Vừa thành một nhiệm vụ nhỏ, thời gian cũng kịp nên đến đây.” Tần Mặc : "Hôm nay thí nghiệm xong ? Có mệt ?”
Vân Xu : “Không mệt, nhiều nên nhẹ nhàng.”
Tần Mặc gật đầu, về phía đang chậm rãi tới.
Đối phương mặc một chiếc áo blouse trắng, khuôn mặt thanh tú, khí chất thanh cao.
“Tần Mặc, đây là giáo sư Tô Hòa, một nhà sinh vật học vô cùng lợi hại.” Vân Xu : "Anh cũng nghiên cứu về dị năng, phương pháp tu luyện kỹ năng hệ thủy hôm nay là do Nghiên Nghiên và Tô giáo sư cùng nghiên cứu đấy.”
Tần Mặc nhạy bén nhận thái độ mật của Vân Xu.
Tô Hòa?
Đây là gọi thẳng tên , xem chuyện gì đó xảy mà .
Vân Xu quả thật thiết với Tô Hòa, đặc biệt khi đối phương hứa chắc chắn sẽ nghiên cứu chế tạo huyết thanh zombie, cô càng thêm tin tưởng và tín nhiệm .
Hai đàn ông chạm mắt , ánh mắt đen kịt như mực.
Nhiệt độ xung quanh dường như chợt hạ xuống.
Vân Xu xoa xoa cánh tay, ngẩng đầu ánh hoàng hôn, trong lòng khó hiểu. Cô dường như cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, nhưng mặt trời vẫn còn treo chân trời.
Tần Mặc chú ý đến động tác của cô, chủ động dời mắt : "Đồ đạc lấy hết , xong thì về thôi.”
Vân Xu giơ ngón tay cái lên, hiệu OK: "Lấy hết .”
Bao gồm cả đồ ăn vặt Tô Hòa đưa, đều ở trong túi của cô.
Tô Hòa dặn dò Vân Xu: “Buổi chiều ăn nhiều đồ ăn vặt , về nhà ăn nhiều nữa .”
Vân Xu vội vàng gật đầu: "Biết ạ!”
Tần Mặc về phía Tô Hòa, nhàn nhạt : “Trong thời gian phiền Tô giáo sư chăm sóc đội viên của .”