Tô Hòa gật đầu: “Là tuyên bố. Nghiên cứu đang mắc kẹt ở giai đoạn then chốt, cần những tài liệu đó.”
Anh hứa với Vân Xu sẽ nghiên cứu chế tạo huyết thanh, nên nhất định sẽ dốc lực nghiên cứu. Những tài liệu của thầy cũ là thể thiếu.
Nghĩ đến đàn ông , trong lòng Tô Hòa hiếm khi nảy sinh một chút tiếc nuối. Đó là một ngôi sáng trong giới nghiên cứu khoa học, đáng tiếc virus lây nhiễm và cuối cùng qua khỏi.
Vân Xu hưng phấn hỏi: “Ý tứ là nếu lấy tài liệu, thí nghiệm sẽ thể đạt đột phá ?”
Trong mắt Tô Hòa thoáng hiện ý : “ .”
Ý chí chiến đấu của Vân Xu sục sôi, quyết tâm thành nhiệm vụ một cách hảo.
Chiếc xe việt dã dừng gần viện nghiên cứu. Tô Hòa từng việc ở đây, trực tiếp dẫn vòng qua cửa đầy zombie, xuyên qua một cánh cửa nhỏ ẩn , tiến bên trong viện nghiên cứu.
Vốn dĩ viện nghiên cứu loạn thành một đoàn, điều khiến kinh ngạc là nơi vẫn cắt điện. Khi mấy tiến phòng thí nghiệm, động cơ đồng thời khởi động.
Ghế xoay ngã xuống, bánh xe tung tích, giấy tờ tài liệu vứt bừa bãi mặt đất, đó in đủ loại dấu chân màu đen và màu đỏ. Chỗ ngoặt và bồn hoa khô héo biến thành màu đen.
Trên mặt đất mấy x.á.c c.h.ế.t, khuôn mặt khủng khiếp dữ tợn, ít nhiều đều chút tàn khuyết. Đây đều là những nhân viên c.h.ế.t đường rút lui.
Bên cạnh lang thang những zombie mặc áo khoác trắng, thỉnh thoảng phát tiếng gầm gừ khàn khàn, khuôn mặt khô gầy gồ ghề lồi lõm, thậm chí thể thấy cả xương sọ và hàm răng.
Không gian nhỏ hẹp bên trong thuận tiện cho việc di chuyển như bên ngoài, mấy vô cùng cẩn thận, chậm rãi tiến lên.
Tần Mặc ngừng hiệu tay, Trần Nghiên và Diệp Kiều hộ tống Vân Xu và Tô Hòa ở hai bên. Mấy cùng thành ít nhiệm vụ, phối hợp vô cùng ăn ý, hơn nữa thực lực vượt trội, thể hành động tương đối thuận lợi.
đây là điều Tô Hòa . Anh cúi đầu xuống, đôi mắt đen láy trong nháy mắt biến thành màu vàng trong suốt như lưu ly, bên trong là sự hờ hững và lạnh lùng.
Đột nhiên.
Toàn bộ zombie trong viện nghiên cứu như kích thích, phát tiếng gầm gừ khàn khàn, đáng sợ. Ngay đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên, kéo dài như vô tận, cứng nhắc đến mức khiến ê răng.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Tần Mặc lạnh lùng quanh bốn phía, hướng đều zombie tiến đến.
“Đi theo hướng phòng nghỉ, ở đó một đường hầm bí mật.” Tiếng Chu Hữu Cảnh bình tĩnh truyền đến từ tai : "Từ đường hầm đó thể đến phòng thí nghiệm lưu trữ tài liệu.”
Khi ở căn cứ, mấy sớm thuộc lòng bản đồ viện nghiên cứu. Lúc lập tức phản ứng , chạy về phía bên phía .
Rời khỏi đại sảnh.
Tiến hành lang.
Rẽ trái, rẽ .
mấy zombie chắn mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-794.html.]
“Đi bên .”
Tần Mặc nhíu mày, thật thích hợp. Những zombie giống như điều khiển, vặn xuất hiện ở các góc.
Chẳng lẽ nơi xuất hiện zombie cấp cao trí tuệ, đang điều khiển những zombie vây đổ họ?
Vân Xu bám sát phía mấy . Thể lực hiện tại của cô thể theo kịp tốc độ di chuyển của , đảm bảo tách khỏi đội. bất ngờ luôn đến đột ngột kịp phòng .
“Xu Xu!!” Trần Nghiên kinh hoảng thất thố, lập tức vươn tay nắm lấy cô.
Mắt Vân Xu trừng lớn, cũng theo bản năng vươn tay . Trong khoảnh khắc đó, đầu ngón tay hai chạm .
Tô Hòa gần nhất, tay mắt lanh lẹ nhào tới, cùng Vân Xu ngã bên trong cánh cửa.
Cánh cửa phòng thí nghiệm tinh vi vô tình đóng .
[ERROR!]
[ERROR!]
Tiếng Anh màu đỏ tươi ngừng nhấp nháy cánh cửa lớn, đ.â.m mắt đau nhói.
Tần Mặc lập tức ấn nút mở cửa, giọng nữ máy móc vang lên.
[Lỗi trình tự!]
[Lỗi trình tự!]
Vẻ mặt Tần Mặc lập tức trở nên vô cùng khủng khiếp, khí thế đáng sợ trút xuống, những tia sét màu vàng ch.ói lòa vây quanh cơ thể , tựa như một con ác long phẫn nộ.
Bên trong cánh cửa.
Vân Xu Tô Hòa che chở trong n.g.ự.c. Tay đặt đất giữa lưng và đầu cô, nên cô thương, nhiều nhất chỉ chịu một chút va đập.
“Em chứ?” Tô Hòa đỡ cô dậy.
Vân Xu ho khan ngừng, cố gắng phẩy những bụi bẩn bay múa mặt. Nơi quá lâu ai quét dọn.
Tô Hòa nhíu mày, nhẹ nhàng giúp cô vỗ lưng.
Một lúc lâu , Vân Xu mới hồn: “Không , chúng xem cửa mở . Nghiên Nghiên nãy chắc chắn lo lắng. Anh từng việc ở đây, cửa mở như thế nào ?”