Cảnh Niên hài lòng : “Thế nào, là mỹ ngoài dự đoán ?”
Vân Xu dở dở , cái khoảnh khắc đó mà còn quên phim, cô đôi khi thật sự bội phục .
“Rất lợi hại.” Cô thành thật .
Cảnh Niên tán đồng: “ cũng cảm thấy .”
Những bạn đồng hành nương tựa trong tận thế, chỉ .
Cảnh Niên quyết định cất giữ cẩn thận đoạn video , sẽ từ từ xem, đương nhiên còn kéo cô cùng xem.
Sáng sớm hôm , khí trong lành và ẩm ướt.
Vân Xu khỏi lều, đang định bờ hồ thì ánh mắt liếc thấy cây xương rồng bà nở hoa ở chỗ bóng râm của tảng đá lớn.
Cô lập tức lay Cảnh Niên dậy, phấn khích gọi dậy cùng xem.
Trên cây xương rồng bà xanh mướt, những đóa hoa màu trắng phấn lặng lẽ nở rộ, nhụy hoa màu vàng nhạt run rẩy tụ với , giống như một phép màu .
Cảnh Niên cố gắng hồi tưởng những ký ức ít ỏi của về cây xương rồng bà: “ nhớ là xương rồng bà nở hoa tượng trưng cho vạn sự như ý, xem chúng thể sẽ gặp chuyện ?”
Vân Xu cẩn thận nâng cánh hoa lên: “Có thể thấy nó nở hoa là chuyện .”
Cảnh Niên khẽ : “Em thật đúng là dễ dàng thỏa mãn.”
Vân Xu liếc : “Bằng thì ? Người xưa lòng tham đáy như rắn nuốt voi.”
Cảnh Niên sờ cằm, lòng tham của vẫn đến nỗi rắn nuốt voi.
Người ở ngay bên cạnh .
Thu dọn xong xuôi, hai tiếp tục lên đường, cuối cùng đến trưa thì đến Tây Vực.
Tây Vực khác biệt nhiều so với khu vực Trung Nguyên, hai bên đường nhiều bán hàng rong bán đồ thủ công bằng đất nung. Ngoài chơi , những qua đều mặc trang phục của Hồ, nam đội mũ Hồ, nữ trùm khăn sa, đeo nhiều trang sức vàng.
NPC thiết kế phần lớn ngũ quan sâu sắc, vóc dáng cao lớn.
Vân Xu từ xa thấy một bóng dáng quen thuộc đang nhảy nhót.
Chu Nhiễm ngừng vẫy tay về phía hai : “Đây đây! Thu Thu, ở đây!”
Người đến một phòng riêng của quán ăn.
Chu Nhiễm gọi một đống đồ ăn, đó mời hai xuống. Cô đến đây bằng dịch chuyển từ sáng hôm qua, ai ngờ hành trình của Vân Xu gặp sự cố nên hôm nay mới đến.
“Chậc chậc chậc, hai cũng quá lợi hại, mà gặp bão cát, mua vé chừng còn trúng giải nhỏ đấy.”
“Vậy thử xem.” Vân Xu đùa.
Chu Nhiễm vội vàng mời hai : “Đồ ăn ở quán ngon lắm, hai ngày nay đều ăn ở đây, hai mau thử .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-833.html.]
Vân Xu tháo khăn che mặt xuống, thong thả ung dung ăn uống.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Chu Nhiễm ngẩn , đó nhịn ôm mặt, ngây ngô . Dù bao nhiêu , vẻ của bạn vẫn khiến cô mê mẩn.
Sao thể đến mức ? Nhìn cô , não cô chỉ còn trống rỗng, ngay cả suy nghĩ cũng trở nên xa xỉ.
Mà một đại mỹ nhân như là bạn của cô, đây chắc chắn là kiếp cứu cả dải Ngân Hà .
Nghĩ kỹ , nếu cô là cứu dải Ngân Hà, bên cạnh chắc là cứu cả vũ trụ.
Vậy mà may mắn nhận sự ưu ái của đại mỹ nhân.
Chu Nhiễm Vân Xu, ngay cả dáng vẻ ăn uống cũng như , cô nhịn xích gần một chút, ánh mắt lộ vẻ thỏa mãn.
“Thu Thu, thật là xinh , đầu tiên suýt chút nữa chảy cả nước miếng.”
Vân Xu nhớ đó, cũng khỏi lộ nụ , khi đó Chu Nhiễm ngây ngốc cô, vô cùng đáng yêu.
Còn một nữa cũng .
Cô lặng lẽ về phía đàn ông bên , cũng đang cô, ánh mắt chân thành.
Vân Xu trong lòng thầm, cũng là ai, từ cây rơi xuống.
Đó là một buổi chiều bình thường, cách đầu gặp mặt, hai kết bạn du lịch một thời gian.
Cảnh Niên chống chân, cây xem tin tức.
Vân Xu lặng lẽ đến tán cây, ngẩng đầu gọi , giọng mềm nhẹ: “Cảnh Niên.”
Cảnh Niên cúi đầu xuống, ánh mắt chạm đến cô trong nháy mắt, động tác cứng đờ.
Một giây, hai giây… Anh từ cây “bang” một tiếng rơi xuống, thẳng tắp rơi bụi cây.
Tiếng cành khô gãy vang lên, bóng đen chôn trong lá cây.
Đại thần đầu bảng xếp hạng mà quên cả dùng khinh công khi rơi xuống đất.
Vân Xu hoảng sợ, vội vàng chạy qua xem xét tình hình.
Cái vẻ mặt đầu với cái lá cây và cành nhỏ, chắc cả đời cô cũng quên .
Quá buồn .
Ăn uống xong, Chu Nhiễm đến chuyện gần đây: “Hình như nhiều đều đoán là Thu Sắt, bây giờ?”
Vân Xu bình tĩnh : “Sao thì cứ thôi.”
Cô cũng nhận , những thứ nên trả cô đều trả thiếu một món.