Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 845

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:14:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô từ đến nay sức chống cự với động vật nhỏ.

 

Cảnh Niên đề nghị: “Nếu thích thì thu nó thú cưng .”

 

Mục đích chuyến của họ cũng coi như đạt .

 

Vừa dứt lời, đột nhiên xuất hiện thông báo hệ thống.

 

[Chồn trắng hảo cảm với bạn, bạn bên cạnh bạn, bạn nguyện ý thu nó thú cưng ? ]

 

[Có / Không ]

 

Trò chơi còn kịch bản ?

 

Thú cưng thể chủ động đến cửa ăn vạ, thật là từng thấy.

 

Cảnh Niên bật : “Anh nhận thức mới về mị lực và may mắn của em .”

 

Mặt Vân Xu ửng đỏ, click chọn Có.

 

[Chồn trắng trở thành thú cưng của bạn. ]

 

Hành động của chồn trắng càng thêm mật, chòm râu bạc rung rẩy, rúc n.g.ự.c Vân Xu cọ tới cọ lui, còn vươn chiếc lưỡi nhỏ hồng nhạt l.i.ế.m mu bàn tay cô.

 

Bàn tay còn nắm bao nhiêu , càng mật hơn.

 

Nụ mặt Cảnh Niên dần dần biến mất.

 

Chồn trắng ngừng cố gắng, từ ống tay áo bò lên vai Vân Xu, cọ cọ má cô, vươn chiếc lưỡi nhỏ l.i.ế.m.

 

Sắc mặt Cảnh Niên đen , một tay xách con chồn trắng lên đặt lòng, ngoài nhưng trong : “Con vật nhỏ nặng lắm, giúp em ôm cho.”

 

Vân Xu : “Kỳ thật em thấy cũng .”

 

Trọng lượng của chồn trắng khi vai, cô thể chịu .

 

Ý nghĩ Cảnh Niên nhanh ch.óng chuyển động, mặc kệ chồn trắng đạp tứ chi, mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t những chiếc móng vuốt nhỏ của nó, vẫy tay với cô: “Kỳ thật là thế , cũng cùng nó bồi dưỡng tình cảm.”

 

Anh một cách vô cùng chân thành, kèm theo vẻ mặt chính trực.

 

Chồn trắng bắt ép: "…"

 

Sống còn gì luyến tiếc.jpg.

 

Vân Xu vui vẻ đồng ý, cô thích chồn trắng, cũng hy vọng Cảnh Niên thể thích nó.

 

Cảnh Niên xách con chồn trắng ở gáy, đó đặt nó lên vai, hiền lành: “Ngoan một chút nhé.”

 

Chồn trắng liếc một cái, ghét bỏ dùng hai chân che mắt .

 

Nó sớm muộn gì cũng về bên chủ nhân thơm ngào ngạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-845.html.]

 

Thú cưng , hai theo đường núi xuống núi, ngang qua một bụi cỏ, Cảnh Niên dừng bước chân, hiệu im lặng.

 

Trong khí thoảng đến tiếng thở dài, già nua bất đắc dĩ.

 

Vân Xu và Cảnh Niên theo tiếng qua, chỉ thấy một ông lão dựa gốc cây lớn, tóc bạc phơ, khuôn mặt khô héo, vẻ mặt bi thương: “Bé ơi, con ở ? Ông tìm mãi thấy con, con mau trở về .”

 

“Ông vẫn luôn đợi con về nhà, nếu con về nữa, ông sắp chịu nổi .”

 

Hai , trong lòng ý tưởng.

 

Nhiệm vụ ẩn đến .

 

Vân Xu bước lên một bước, xổm xuống: “Lão nhân gia chuyện gì ?”

 

Lão nhân lắc đầu , vẻ mặt bi thống.

 

Vân Xu đổi cách hỏi: “Chúng là hiệp khách du lịch, nếu ngại, thể kể rõ sự tình, và bạn thể giúp đỡ.”

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Trong đôi mắt đục ngầu của lão nhân xuất hiện tia hy vọng: “Thì hai vị là hiệp khách ngang qua.” Ông run rẩy đưa tay : “Xin hai vị giúp , cháu gái mấy ngày mất tích .”

 

Vân Xu và Cảnh Niên theo lão nhân, trở về căn nhà tranh, lão nhân thở dài thườn thượt, chậm rãi kể sự tình.

 

Lão nhân là Triệu bá, vợ mất sớm, con trai con dâu cũng qua đời trong một tai nạn, nhiều năm qua sống nương tựa cùng cháu gái Triệu An An. Triệu An An xinh , khéo léo, hiền lành hiếu thảo, là một cô gái bụng.

 

“Mấy tháng , bé thường xuyên ngoài chơi, nghĩ cháu gái lớn , nên giữ mãi bên cạnh, liền để nó , nhưng qua một thời gian, nó ít hơn, mặt luôn hiện vẻ buồn rầu, thường về phía xa xăm ngẩn ngơ.”

 

hỏi nó chuyện gì, nó cũng chịu , nhưng mà hai tuần , bé biến mất.”

 

“Đến bây giờ vẫn tìm thấy, báo quan vô dụng, nhờ vả bà con hàng xóm cũng tìm thấy, thật sự còn cách nào, chỉ thể mỗi ngày trong rừng, hy vọng thể thấy nó về nhà.”

 

“Hai vị hiệp sĩ thể giúp ?”

 

Vân Xu dịu dàng : “Triệu bá xin yên tâm, chúng nhất định sẽ cố gắng hết sức, tìm Triệu tiểu thư.”

 

Triệu bá cảm kích : “Đa tạ hai vị.”

 

Cảnh Niên mắt thẳng, nữa giữ c.h.ặ.t con chồn trắng đang bò lên Vân Xu: “Chúng lập tức xuất phát.”

 

Nhiệm vụ tìm khi hiểu rõ thông tin cơ bản, liền bắt đầu tìm hỏi tình hình những dân lân cận.

 

“An An là đứa bé ngoan, bao giờ chạy loạn.”

 

“Chị An An cho em một cái kẹo hồ lô, bảo em giúp cô gửi một lá thư.”

 

“Lần đưa vải, hình như thấy An An ở đầu ngõ đám , khi thấy , còn chút hoảng loạn.”

 

“Mười ngày , ở ngoài thành gặp An An vẻ mặt hốt hoảng, cô vẻ xa nhà, lúc đó để ý, tìm thì cô ở đó.”

 

 

 

 

Loading...