Bất quá, bên cạnh cô dường như ý kiến khác.
Nụ môi Cảnh Niên càng thêm sâu xa: “Muốn chuyện cũng thôi. Nghe bang chủ Thanh Túy giỏi dùng kiếm, là chúng so tài một chút? Nếu thắng, chúng sẽ xuống chuyện t.ử tế. Còn nếu thua…”
“Thì đừng bao giờ đến phiền chúng nữa, thế nào?”
Giọng của mang theo vẻ ngả ngớn chút che giấu.
Các thành viên bang hội Kiếm Khiếu Thương Khung đồng loạt lộ vẻ phẫn nộ. Dù Cảnh Niên là đại thần đầu bảng xếp hạng, hành động vẫn quá mức kiêu ngạo.
Cảnh Niên hề để ý đến vẻ mặt của bọn họ, vẫn Quý Thanh Trì, đang im lặng đáp lời.
“Sao nào? Không dám ? Không dám thì tránh .”
Quý Thanh Trì mím môi. Điều kiện Cảnh Niên đưa ngoài dự đoán của . Xung quanh ngày càng nhiều chơi tụ tập. Anh hiện tại như cưỡi lưng hổ, khó mà xuống . Nếu đồng ý, sẽ coi là kẻ hèn nhát bỏ chạy trận chiến. Nếu đồng ý, khả năng thua cuộc cao.
Cuối cùng, Quý Thanh Trì vẫn chọn cách đồng ý. Đối phương cố ý những lời lúc đông như , chính là ép chấp nhận.
Không còn đường lui.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Sư phụ.” Tô Tiểu Khả lo lắng gọi.
Quý Thanh Trì cô một cái: “Không , em cứ yên tâm.”
Tô Tiểu Khả há miệng, hỏi liệu lý do đồng ý liên quan đến cô , nhưng cuối cùng vẫn thốt lời.
Trong 《Giang Hồ》 một đấu trường chuyên dụng cho chơi tỷ thí. Cảnh Niên và Quý Thanh Trì song song ở hai bên lôi đài.
Xung quanh sớm tập trung vô chơi đến xem náo nhiệt.
“Woa, hôm nay kịch nha! Hai đại thần quyết đấu! Cơ mà thấy rõ ràng phần thắng cao . Cảnh Niên quá mạnh, thể tưởng tượng trong game còn ai thể đ.á.n.h bại nữa.”
“Đồng cảm sâu sắc! Lần xem cái trận đấu , còn sợ đến ngây .”
“Hừ, hy vọng đại thần Cảnh Niên thể dạy cho cái tên Thanh Túy một bài học. Cái gã quá đáng ghét! Thu Thu vì mà gián điệp, thế mà bỏ rơi Thu Thu, m.á.u lạnh đến mức khiến sôi m.á.u!”
“ cũng ! Tức c.h.ế.t mất! Nghẹn cả bụng tục tĩu mà nên lời!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-853.html.]
“Sao nghẹn?”
“Cậu ? Lần lập một cái topic dài cả chục tầng diễn đàn, chế giễu bang hội Tự Tại Tiêu Dao chút tình nào, còn treo thưởng cho họ. Thu Thu phát hiện , lập tức ngăn . Cô bản từng chịu nhiều công kích và c.h.ử.i rủa, cái cảm giác đó, thấy khác vì cô mà trải qua điều tương tự. Cô còn bản thật sự bang hội với phận gián điệp, dù gây tổn thất nào, thì sự thật đó vẫn đổi. Cho nên cô hy vọng thể lý trí hơn, nếu ai nhân danh cô mà tiến hành bạo lực mạng, cô sẽ chút do dự rời khỏi trò chơi.”
Một xong, tâm thần rung động, thở dài: “Cô khỏi quá lý trí . Người đôi khi ích kỷ một chút cũng .”
“Cho nên mới thích Thu Thu! Cô thật sự bụng, siêu cấp dịu dàng! Chỉ là ban đầu lụy tình thôi. Vấn đề là cái đối tượng để lụy tình gì!”
“ Tự Tại Tiêu Dao cũng phát thông cáo . Thu Thu hề lấy tài liệu quan trọng nào cả. Mấy trận thua đó cũng vì mất tài liệu, chỉ là chuyện thắng thua bình thường thôi. Chỉ là đây quá khích động, đổ hết chuyện lên đầu cô .”
“Nhân tình thế thái mạng là đấy. Người khác gì thì là cái đó.”
Trên lôi đài.
Quý Thanh Trì cầm trường kiếm trong tay, Cảnh Niên thảnh thơi tại chỗ, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Quý Thanh Trì nhíu mày: “Vũ khí của ?”
“ đang nghĩ xem nên dùng v.ũ k.h.í gì.” Cảnh Niên hề bối rối, đôi mắt đen sâu thẳm của dừng thanh trường kiếm đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ của Quý Thanh Trì: “Hay là dùng v.ũ k.h.í giống thì hơn.”
Dưới đài, kinh ngạc.
Đại thần Cảnh Niên mà dùng trường kiếm ?
Tuy rằng 《Giang Hồ》 cho phép chơi sử dụng nhiều loại v.ũ k.h.í, nhưng ngoài những v.ũ k.h.í hàng đầu , những v.ũ k.h.í khác đều tự chơi nghiên cứu và tốn nhiều công sức.
Người sử dụng song v.ũ k.h.í thì , nhưng lượng cực kỳ ít.
Trong lòng Quý Thanh Trì chợt chìm xuống. Anh dự cảm, Cảnh Niên đang cố ý.
Hôm nay lẽ thể kết thúc một cách êm .
Một thanh kiếm lạ xuất hiện trong tay Cảnh Niên. Chuôi kiếm hoa văn phức tạp, ánh kiếm như một vệt thu thủy trong veo, thậm chí qua còn mang theo vài phần dịu dàng.