Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 857

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:14:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong khu vườn nhỏ, than củi vẫn chỉ còn những đốm đỏ tàn.

 

Xác định gần hết, Vân Xu và Cảnh Niên trở cổng chính hoa phường. Nơi so với lúc thêm nhiều công t.ử tiểu thư ăn mặc đẽ, quý phái, tất cả đều mặt mày hoảng loạn. Còn mấy chơi vẻ mặt ngơ ngác.

 

“Đây là chuyện gì ? Trước đây từng gặp tình huống !”

 

“Là do hệ thống tung nhiệm vụ hoạt động ? nhận thông báo.”

 

cũng nhận . Có lẽ là sự kiện đột xuất?”

 

Hai tránh xa những chơi đang bàn tán, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu dựa theo hình dáng mà NPC tham tiền cung cấp.

 

Đột nhiên, ánh mắt Vân Xu dừng , cô kéo tay áo Cảnh Niên: “Cái bên cạnh quán , chính là ! Quần áo còn mặc chỉnh tề.”

 

Cảnh Niên liếc , nhỏ giọng : “Nhân lúc bên ngoài đang hỗn loạn, chúng nhanh tay lên.”

 

Hai lặng lẽ một tiếng động tiến gần.

 

Người đàn ông quần áo xộc xệch vẫn còn đang chỉnh trang y phục, vẻ mặt khó chịu. Đột nhiên, gáy truyền đến một cơn đau nhói, ngay lập tức trời đất cuồng, ngã quỵ xuống đất.

 

Cảnh Niên thong thả thu cây gậy gỗ, sang những đang kinh ngạc xung quanh, xin : “Đây là em trai . Nó suốt ngày thích chạy lung tung bên ngoài, bỏ nhà hai tháng . Mẹ ở nhà lo lắng yên, đến nỗi ốm liệt giường. đành lòng nên tìm nó. Không ngờ thấy nó ở đây. Lần nhất định đưa nó về nhà.”

 

Anh với vẻ chân thành, thêm thắt một vài chi tiết nhỏ. Vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang đồng cảm, họ thở dài : “Thì . Mau về nhà thôi, đừng để đợi lâu.”

 

Cảnh Niên cảm kích , đó vô tình kéo đàn ông .

 

Vân Xu lặng lẽ giơ ngón tay cái lên. Anh thật lợi hại, đến mức cô suýt chút nữa tin.

 

Xung quanh vẫn còn hỗn loạn, ai chú ý đến những gì xảy ở góc , cũng như đàn ông kéo .

 

Trong con hẻm nhỏ vắng vẻ.

 

Vân Xu đ.á.n.h giá đang bất tỉnh. Đây chính là gã NPC vứt bỏ Triệu An An . Nghe khi hoa phường, sống sung sướng, bên cạnh bao giờ thiếu .

 

Thấy dấu hiệu tỉnh , hai liền bên cạnh chờ.

 

Vị tài t.ử quần áo lụa là choáng váng tỉnh dậy, đầu , ngây .

 

Vân Xu vốn tưởng rằng sẽ hét lớn kêu cứu, ngờ ngơ ngác : “Chẳng lẽ là tấm lòng thành của tiểu sinh cảm động trời xanh, nên bạch hồ hóa thành tiên nữ giáng trần, cùng tiểu sinh kết tóc se duyên?”

 

Nói , còn định vươn tay chạm cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-857.html.]

Quả hổ là NPC nhãn dán “háo sắc”.

 

bàn tay đưa một nửa nắm lấy. Ngay đó, một giọng trầm thấp vang lên: “Anh cùng ai kết tóc se duyên? Muốn nữa ?”

 

“Nếu ngại đường xa mệt mỏi, thể tiễn một đoạn.”

 

Giọng dường như đến từ địa ngục, khiến nổi hết da gà.

 

Triệu An An run rẩy môi, ánh mắt ngước lên, chạm một gương mặt dữ tợn, giống như ác quỷ, hung thần ác sát. Hốc mắt gần như trợn trừng lên, hoảng sợ hét thất thanh: “Có ma! A a a a a a!”

 

Hét xong, mắt trợn trắng ngất xỉu ngay lập tức.

 

Tốc độ quá nhanh khiến kinh ngạc.

 

Vân Xu: "……"

 

Sự việc vượt quá dự kiến của cô.

 

Vân Xu bất đắc dĩ hỏi: “Cái bây giờ ?”

 

Cảnh Niên tháo mặt nạ xuống, khẽ mỉm : “Người đến tay là , những chuyện khác quan trọng. Dù Triệu An An chỉ cần kết quả thôi.”

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Anh lấy một cái bao tải, nhét bên trong: “Như nhất, thể phòng ngừa bỏ trốn.”

 

Vân Xu nghĩ thầm, cô hình như phát hiện một thuộc tính mới của : thù dai.

 

Hai mang theo bao tải, trực tiếp dùng dịch chuyển tức thời trở về Đài Nguyên Sơn.

 

“Triệu tiểu thư, đưa đến.”

 

Vẻ mặt Triệu An An phức tạp, cô tiến lên một bước mở bao tải , ngây . Người mắt khác xa với yêu trong ký ức của cô.

 

Trong trí nhớ của cô, yêu khuôn mặt như ngọc, phong lưu phóng khoáng, tuấn lãng bất phàm. Còn trong bao tải thì mặt mũi bầm dập, vẻ mặt t.h.ả.m thương, thấy cô suýt chút nữa .

 

Triệu An An c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi: “Cái… cái… cái …”

 

Cảnh Niên thở dài vẻ bất đắc dĩ, thực trong lòng hề áy náy: “Triệu cô nương, trong cuộc đời luôn những chuyện ngoài ý , chúng học cách chấp nhận. Huống hồ tổn thương cô, cần thiết mà đau khổ.”

 

Vân Xu lặng lẽ diễn kịch, cũng là ai nửa đường thấy tỉnh cho một gậy đầu khiến ngất xỉu.

 

 

 

 

Loading...