Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 352
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:01:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Năng lực của tự tay dẫn dắt như thế nào, cô vẫn rõ, hát hò là sở trường cũ của cô , đúng là chuyện mở miệng là xong, chỉ cần cô chịu nhận thì sẽ lỡ việc.”
Ninh Nguyệt hỏi:
“Chương trình gì ạ?”
“Khụ, chắc chắn em qua , 《Thiên Lại Chi Thanh》, em đấy, hiện tại tình hình của em mặc dù chút khởi sắc, nhưng đa mời em vẫn là vì em đủ tai tiếng (đen), cho nên, chương trình mới chỉ đến kỳ thứ hai, vả tỷ suất xem cao.”
Ninh Nguyệt :
“Thù lao bao nhiêu ạ?”
“Tám mươi vạn, thuế.”
Ninh Nguyệt nhướng mày:
“Nhận ạ, đến lúc đó là lên sân khấu luôn ?
Có cần tập dượt ?”
“Tổ chương trình dành nửa ngày để quen sân khấu và phối hợp với ban nhạc, buổi tối livestream.”
Ninh Nguyệt :
“Vậy phiền chị Cù giúp em tìm một phòng luyện hát để em luyện tập vài ngày, chuyện ký hợp đồng nhờ cả chị Cù nhé.”
“OK.
Quên với em, chị xin nghỉ việc ở Thành Thiên Giải Trí , chị sẽ gắn bó cùng một chỗ với em luôn, lén lắp camera trong phòng em bắt , đối phương hòa giải.”
Ninh Nguyệt:
“Hòa giải?
Được thôi, đưa hai nghìn vạn thì hòa giải.”
Ai chê tiền bao giờ chứ?
Chị Cù:
...
Anh mà hai nghìn vạn thì còn trộm em gì?
Có điều, mở miệng là tiền, cái là Ninh Nguyệt luôn!
Cô vẫn còn nhớ cô gái nhỏ lúc mới ký hợp đồng Thành Thiên, công ty sắp xếp quản lý của cô , câu đầu tiên cô hỏi là:
“Họ chị giỏi, nên, chị sẽ giúp em kiếm thật nhiều tiền đúng ?”
Ba năm trôi qua nhanh ch.óng, cô gái nhỏ những kiếm tiền, ngược còn gánh một khoản nợ lớn bên ngoài, cô luôn cảm thấy chút với cô , nếu cô đủ , cô gái nhỏ cũng sẽ rơi bước đường .
Phía công ty cũng nổi cơn điên gì, Thành Thiên ba năm mới chỉ là tân binh nghề, Ninh Nguyệt dựa sức một kéo cả công ty lên, nếu , gì Thành Thiên như ngày hôm nay, kết quả, chỉ vì một chút chuyện nhỏ như mà công ty liền từ bỏ Ninh Nguyệt, cái công ty nát như , ở cũng chẳng ý nghĩa gì, cho nên, khi công ty và Ninh Nguyệt chấm dứt hợp đồng, cô cũng lựa chọn rời .
Tiểu Văn đang lái xe khẽ thành tiếng, thấy chị Cù chuyện chính nữa, liền bắt đầu buôn chuyện:
“Nguyệt tỷ chị với đại tiểu thư là thế nào ?
Em xem qua tất cả lịch trình của chị mấy năm nay, chị với Tô đại tiểu thư đáng lẽ nên quen mới đúng.”
“Em cứ coi như là nhất kiến chung tình , ồ, là cô chung tình với chị!
Không còn cách nào khác, cái sức hút đáng ch-ết của chị mà~”
Lần ngay cả chị Cù vốn nghiêm túc cũng bật :
“Em từ khi nào mà ham hẻm thế !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-352.html.]
Ninh Nguyệt:
...
Sức hút của Trẫm các căn bản gì cả!
Nhớ năm đó, bộ hậu cung của Hiên Viên Hạo đều Trẫm lôi kéo qua, ai nấy đều trung thành tuyệt đối với Trẫm, mỗi ngày bọn họ chỉ nghĩ hai việc, một là kiếm bạc.
Hai là đổi đủ cách để đem bạc kiếm dâng cho Trẫm tiêu!
Chương 314 Đỉnh lưu pháo hôi (18)
Nghĩ đến đây Ninh Nguyệt chút đắc ý, bạc cô kiếm ở thế giới thực sự quá nhiều, cộng thêm hồi môn của Giang gia dành cho nguyên chủ, còn đủ loại quà tặng nhận khi tiến cung, cuối cùng bộ đều cô thu gian mang về đây.
Bạc bộ đổi thành vàng, lúc rảnh rỗi cô liền dùng vàng đó xây dựng nên một tòa lầu vàng!
Là thật đấy, bộ khung xương của ngôi nhà đều bằng vàng để dựng nên tòa lầu vàng, đó đặc biệt nhờ thợ đóng vài bộ đồ gỗ Hoàng Hoa Lý và gỗ Đàn Hương Kim Ti, đặc biệt là chiếc giường, là do cô tự tay vẽ kiểu dáng.
Giường thời cổ đại thực sự thể coi là lớn, dài hơn hai mét một chút, rộng chỉ một mét ba, cao một mét tám.
Giường của Hoàng thượng cũng chỉ lớn đến thế.
Điều khiến Ninh Nguyệt vốn quen ngủ giường lớn ở hiện đại cảm thấy vô cùng thoải mái, cho nên nhờ thợ vài bộ giường lớn, bộ thu hết gian.
Vàng son lộng lẫy cổ kính trang nhã, bày thêm những món đồ trưng bày cực phẩm mang từ trong cung, dù thì cô cũng thích.
Trở về khách sạn, Ninh Nguyệt nhanh ch.óng tắm rửa một cái, đó đến phòng luyện hát mà chị Cù thuê sẵn để luyện hát.
Hai ngày thời gian trôi qua nhanh ch.óng, trong thời gian đó Tô đại tiểu thư gọi cho cô vài điện thoại, hai theo dõi chéo Weibo của , chỉ tiếc một thông báo chạy, một bận rộn luyện hát, ngay cả gặp mặt ăn bữa cơm cũng .
Ngày hôm đó buổi chập tối, những kẻ Ninh Nguyệt kim chủ b.a.o n.u.ô.i mạng đột nhiên vài kẻ nhảy mắng Ninh Nguyệt!
“ chẳng qua chỉ là bày tỏ suy nghĩ của mạng thôi, ngờ Ninh tiểu tam mà báo cảnh sát!
Tiểu tam đúng là thâm độc, nguyền rủa cô cả đời cũng nổi tiếng !”
“Chúng chỉ là bình thường, rảnh rỗi việc gì theo đám đông chê bai một chút mạng, Ninh Nguyệt cô cần báo cảnh sát ?
ở đây xin cô ?
Xin cô tha cho một con đường sống, đây sai , nên mắng c.h.ử.i bừa bãi, xin cô tha cho !”
“Trời ạ trời ạ chứ, lúc mắng kim chủ thì các hò hét hăng lắm, giờ báo cảnh sát các đến bắt cóc đạo đức , các chứ!”
Ninh Nguyệt khi thấy tin nhắn còn đích phản hồi một câu:
“ chỉ báo cảnh sát , còn khởi kiện nữa đấy, đợi mà bồi thường tiền , chính là để cái đám hùng bàn phím (black) các nhớ kỹ, năng bừa bãi là tốn tiền lắm đấy!”
“Oa, Ninh Nguyệt đúng là cứng thật đấy!
Vậy mà đích phản hồi luôn, cứ như !
Trước đây những nghệ sĩ cứ hở là gửi thư luật sư, chả tác dụng quái gì, những đó đổi cái tài khoản khác là vẫn cứ mắng như thường, khó khăn lắm mới tòa kiện tụng, mà chỉ đòi một đồng tiền tổn thất tinh thần, chỉ vì một đồng mà tốn bao nhiêu công sức gì?
Ủng hộ Ninh Nguyệt bắt bọn họ bồi thường một khoản thật đậm, để xem ai còn dám phun phân bừa bãi mạng nữa!”
“Vương Hoành Đồ khởi kiện , bằng chứng rành rành, Ninh Nguyệt vì sự vu khống của đám mà gánh một đống nợ bên ngoài, chịu tội !”
“Đáng đời!
Người còn chẳng thèm để ý đến , cứ khăng khăng đeo bám, phá hoại tình cảm của và bạn gái, loại nên phạt tù mới đúng!”
“Cô bạn gái đó của cũng chẳng lành gì, ý tứ đó cô còn giới nữa, cô đang mơ giữa ban ngày đấy !”
Lúc tin tức đầu sỏ thủy quân bôi đen Ninh Nguyệt bắt giữ cũng ai đó tung lên mạng, Tô Khanh Ngôn hoảng loạn thôi, cô tháo thẻ điện thoại dùng để liên lạc với thủy quân khỏi máy xả xuống bồn cầu, đó ngay cả chiếc điện thoại cũng đ-ập nát bấy vứt thẳng thùng r-ác!