Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:33:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con Hỏa Liệt Chỉ Điểu đuổi theo cát bay đ-á chạy, đám thú nhỏ trong rừng sợ hãi chạy tán loạn tứ phía.”

 

Không chạy trốn bao lâu, Phó Bạch Y tiêu hao linh lực quá lớn, lặng lẽ lấy một viên Bổ Linh Đan nuốt xuống, đó tiếp tục thúc động linh lực, dán thêm hai tấm Khinh Thân Phù và hai tấm Tật Hành Phù lên , tốc độ quả nhiên nhanh hơn một chút, nhưng như vẫn đủ.

 

Nếu chỉ một , chắc chắn sẽ trực tiếp rút kiếm xông lên, dù kém một đại cảnh giới, cũng lòng tin vượt cấp chiến đấu.

 

lúc thì khác, đang mang theo tiểu sư , thể để gặp nửa phần nguy hiểm, cho nên chỉ thể tìm cách cắt đuôi con Hỏa Liệt Chỉ Điểu .

 

Chỉ là mang theo một , trốn thoát khỏi con yêu thú hai cánh thì độ khó bình thường!

 

009 nhắc nhở:

 

【Ký chủ, đây chính là núi Tê Phượng, bản đồ, bay về phía bên trái, chỗ đó là lãnh địa của Liệt Địa Hổ.】

 

Ánh mắt Ninh Nguyệt lập tức sáng lên:

 

“Tứ sư , rẽ trái."

 

Phó Bạch Y cũng hỏi tại rẽ trái, trực tiếp đổi hướng.

 

Hỏa Liệt Chỉ Điểu thấy hai con sâu nhỏ trốn sang địa bàn của Liệt Địa Hổ thì cam lòng, phun một luồng hỏa diễm về phía hai , Phó Bạch Y lách luồng lửa đó, tiếp tục bay về phía .

 

Không ngờ con Hỏa Liệt Chỉ Điểu phía đột nhiên dừng , trơ mắt họ chạy thoát.

 

Truyền thuyết núi Tê Phượng do thần thú Phượng Hoàng cai quản, nhưng thế giới thể thần thú, cho nên ai truyền thuyết đó là thật giả.

 

Điều là núi Tê Phượng một con Liệt Địa Hổ tu vi tương đương với Nguyên Anh kỳ của nhân loại.

 

Vốn dĩ Liệt Địa Hổ sức chiến đấu mạnh hơn Hỏa Liệt Chỉ Điểu, bọn họ đáng lẽ tránh xa mới đúng, nhưng Ninh Nguyệt từ trong cuốn “Dị Văn Lục" rằng, con Liệt Địa Hổ hệ Thổ ở núi Tê Phượng là một kẻ ham ăn!

 

Chỉ cần thỏa mãn ham ăn uống của nó thì nó cực kỳ dễ chuyện.

 

Theo như sách , tu sĩ nhân loại vì đưa đồ ăn ngon cho nó mà còn nhận quà từ nó.

 

Tất nhiên, nếu nó thực sự dễ chuyện như thì con Hỏa Liệt Chỉ Điểu hung tàn từ bỏ việc truy sát họ.

 

Liệt Địa Hổ cũng ăn ít những tu sĩ nhân loại tự cao tự đại, nhưng so với Hỏa Liệt Chỉ Điểu thì Liệt Địa Hổ vẫn dễ chuyện hơn một chút.

 

Lỡ như xử lý nó, thì cùng lắm là tiếp tục chạy thôi.

 

Phó Bạch Y bay thêm một lát, thấy cuối cùng cũng thoát khỏi Hỏa Liệt Chỉ Điểu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thấy bên nguy hiểm gì, từ từ hạ xuống mặt đất, ăn thêm một viên đan d.ư.ợ.c để hồi phục linh khí tiêu hao trong c-ơ th-ể:

 

“Sư , dọa ?"

 

Ninh Nguyệt lắc đầu:

 

“Không , bảo vệ , thể dọa ?"

 

Nói đoạn, cô hì hì một tiếng:

 

“Thực còn khá kích thích đấy!"

 

Trên cô đeo tổng cộng năm món pháp khí phòng ngự, ngoài một món là sư cho, một món sư phụ cho , ba món còn đều là của các sư thúc tổ từng gặp mặt tặng.

 

Đừng là một con Hỏa Liệt Chỉ Điểu cấp Kim Đan, ngay cả đòn tấn công của Nguyên Anh chân nhân cũng thể bảo vệ cô vẹn , cho nên khi đối mặt với con Hỏa Liệt Chỉ Điểu đó, trong lòng cô vững lắm!

 

pháp khí khả năng phòng ngự mạnh cơ bản đều là loại tiêu hao, cho nên, cô thể tiết kiệm thì vẫn nên tiết kiệm một chút.

 

Phó Bạch Y mỉm :

 

“Vậy thì , chúng nghỉ ngơi , đợi con chim ch-ết tiệt rời , chúng sẽ nhanh ch.óng về.

 

Núi Tê Phượng cách rừng Yêu Thú hàng vạn dặm, trận pháp dịch chuyển mà truyền chúng xa đến mức ."

 

Ninh Nguyệt :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-443.html.]

“Đã đến thì cứ yên tâm ở thôi, dù cũng tới , cũng thể tay về, lát nữa còn đào th-ảo d-ược săn yêu thú."

 

Phó Bạch Y:

 

“Tiểu sư đúng là nghé con mới đẻ sợ hổ mà!”

 

Tiểu sư của quả nhiên giống với những nữ tu hễ chút là lóc sướt mướt , tính cách thích!

 

Chương 391 Tu chân quyến vương 19

 

Hắn nghĩ như , từ xa truyền đến một tiếng hổ gầm, đám thú nhỏ trong rừng điên cuồng chạy tán loạn, ngay đó một con mãnh hổ màu vàng oai phong lẫm liệt dài sáu thước, cao bốn thước xuất hiện trong tầm mắt của hai .

 

Ninh Nguyệt thấy con hổ quả nhiên xuất hiện, vội vàng lấy một cái bàn dài từ trong kho gian, đó bày lên đó đúng bốn mươi món đại thực:

 

“Chúng vô tình xông địa bàn của ông, ác ý, những món ăn coi như là quà tạ , xin mời ông nếm thử."

 

Con Liệt Địa Hổ vốn định một mồm ăn tươi nuốt sống kẻ dám tự tiện xông lãnh địa của , nhưng luồng t.ử khí nồng đậm cô bé mắt khiến nó dập tắt ý định đó.

 

Trên một tia huyết mạch của thần thú Bạch Hổ, vì từ trong truyền thừa rằng, loại t.ử khí , hoặc là đại cơ duyên đại khí vận, hoặc là nhân gian đế vương, nhưng bất kể là loại nào, nó cũng nên kết oán với đối phương.

 

Hơn nữa con bé cũng khá hiểu chuyện, lên dọn một bàn thức ăn lớn như , tuy rằng thức ăn mắt chút linh khí nào nhưng ngửi thì thơm.

 

Đồ dâng tận miệng ăn thì phí, Liệt Địa Hổ lập tức tiến lên nếm thử, ăn chê bai:

 

“Hương vị thì tệ, nhưng nguyên liệu .

 

Thôi , hai con mắt tu vi quá thấp, chắc chắn đối phó với những con thú ngon , cứ ăn tạm .”

 

Rất nhanh, bốn mươi đĩa thức ăn nó quét sạch như gió cuốn bụng, đáng tiếc bụng nó quá lớn, ăn đủ.

 

Nó gầm gừ vài tiếng về phía Ninh Nguyệt, Ninh Nguyệt .

 

Phó Bạch Y:

 

...

 

Hắn chuẩn sẵn tinh thần đưa sư tiếp tục bỏ chạy , kết quả, thao tác của sư con hổ ngớ , xem hai bên còn giao lưu một chút, nhưng cũng chức năng phiên dịch nha.

 

Liệt Địa Hổ lúc mới nhớ đối phương hiểu thú ngữ:

 

“Đi theo , mang theo cả cái bàn nữa."

 

Ninh Nguyệt đột nhiên thấy con hổ tiếng thì sửng sốt một chút, đó cô liền :

 

“Hổ ca, lẽ ông trúng cái bàn của chứ?

 

Đây là đồ nghề ăn cơm của đấy, cả ngọn núi của chúng chỉ mỗi cái bàn ăn cơm , cho ông thì chúng lấy gì mà dùng?"

 

Liệt Địa Hổ tin, con bé cậy nó hàng ?

 

Cái bàn thì , dùng thì tiện, nhưng nó chỉ từ loại gỗ bình thường, chẳng chút linh khí nào, lừa ai cơ chứ?

 

Ninh Nguyệt xòe tay với nó:

 

“Hổ đại ca ông kiến thức rộng rãi, chắc chắn qua Vạn Kiếm Tông chứ?"

 

Liệt Địa Hổ:

 

...

 

Vạn Kiếm Tông?

 

Chẳng là cái lũ nghèo rớt mồng tơi trong những kẻ nghèo ?

 

Hai đứa nhỏ của Vạn Kiếm Tông?

 

Vậy, lời con bé lẽ là thật!

 

 

Loading...