Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 513

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:37:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa dứt lời, nó liền bay lên trung, rướn cổ lên, dọa cho con Tầm Bảo Thử lưng nó vội vàng bám c.h.ặ.t lấy lông của nó, trong lòng sinh từng tia hối hận, dở chạy lên lưng con Trọc chứ, chẳng bằng cứ thành thật ở bên cạnh chủ nhân cho xong.”

 

Một tiếng kêu lảnh lót vang lên, tất cả thú loại trong rừng lũ lượt bỏ chạy tán loạn, Lôi Giao trong hang tức giận đùng đùng lao khỏi hang, định bụng sẽ cho kẻ đ-ánh thức nó một trận nhừ t.ử, kết quả khi nó thấy con gà bốn mắt đang bay cao, hình to gấp mấy chục , tỏa hào quang ngũ sắc, hình nó loạng choạng suýt chút nữa rơi từ xuống, đó bỏ chạy thục mạng như chuột thấy mèo .

 

Ninh Nguyệt nghênh ngang hang động, đó cẩn thận đào gốc Vạn Linh Thảo đó , ném gian hỗn độn, loại đồ vật thể giúp yêu thú hóa thế , về cơ bản nàng đều dùng tới, đến lúc đó chẳng cũng là để hời cho đại sư bọn họ .

 

Ra khỏi hang của Vân Giao, Tiểu Tứ Nhãn hát vang một bản xong cuối cùng cũng thu thần thông chở Tầm Bảo Thử từ hạ xuống:

 

“Mẹ ơi ơi con lợi hại ?"

 

Ninh Nguyệt lườm một cái, ngữ khí bao nhiêu lấy lệ bấy nhiêu:

 

“Lợi hại lợi hại, tiếp theo đại nghiệp tìm bảo của chúng giao cho hai nhóc các ngươi đấy!"

 

Tầm Bảo Thử vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Chủ nhân yên tâm, bảo bảo tuyệt đối sẽ tìm hết những thứ nhất trong bí cảnh mang về tặng cho chủ nhân!"

 

Ninh Nguyệt hài lòng , lấy từ trong gian một chiếc đùi gà nướng linh khí nồng đậm đưa cho Tầm Bảo Thử, lấy một vốc linh thạch đưa cho Tiểu Tứ Nhãn, đó một hai thú tiếp tục lên đường.

 

Lạc Vô Thành truyền tống đến một đỉnh núi, khi săn g-iết yêu thú núi hai ngày, xuống núi, một đường chạy thẳng về phía nam, cuối cùng thấy một tòa cung điện huy hoàng, trong điện vàng son lộng lẫy, nơi nơi đều tiết lộ sự xa hoa tinh xảo, bước trong điện, bên ngoài điện truyền đến tiếng , hơn nữa đến còn ít.

 

Hắn đụng mặt với khác, liền nhanh ch.óng sâu trong đại điện, cung điện tổng cộng ba tầng, tìm cầu thang đó dứt khoát lên tầng hai.

 

Tầng hai mấy chục căn phòng nhỏ, cửa phòng mỗi căn đều đóng c.h.ặ.t, liền tìm từng phòng từng phòng một, căn phòng thứ nhất tìm một bình đan d.ư.ợ.c thất phẩm, căn phòng thứ năm lấy một món linh khí phẩm cấp thấp, căn phòng thứ chín lấy một cái trận bàn.

 

Thấy tiếng động bên ngày càng lớn, Lạc Vô Thành lãng phí thời gian nữa, trực tiếp lấy một trận bàn phòng ngự đặt ở lối từ tầng hai lên tầng ba, còn thì trực tiếp lên tầng ba.

 

Vừa lên tới nơi, Lạc Vô Thành liền bức đại bích họa mắt thu hút sự chú ý.

 

Một góc trời mây mù bao phủ, một hai tay cầm b.úa đ-ánh , một tia sét hư xuất hiện, x.é to.ạc bầu trời và đêm tối, một tia sáng ẩn hiện xuyên qua tầng mây, bộ thế giới đều trở nên sáng sủa.

 

Ngay đó tia sét giống như con rắn bạc đó biến ảo thành từng ký tự xông não bộ của Lạc Vô Thành, Lạc Vô Thành lập tức nhẩm những con chữ mang theo ma lực đó, đó từ từ nhắm mắt .

 

Không qua bao lâu, những sợi xích do ký tự đó tạo thành cuối cùng cũng biến mất, nhưng trong não bộ của Lạc Vô Thành xuất hiện một giọng :

 

“Bản tiên tôn đạo hiệu T.ử Vân, công pháp là bản tiên tôn tình cờ khi ở hạ giới, ngươi công pháp của bản tiên tôn, tức là truyền nhân của bản tiên tôn, tòa cung điện ngươi hãy đem luyện hóa , coi như là món quà gặp mặt bản tiên tôn dành cho đồ ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-513.html.]

 

Lạc Vô Thành v.út một cái mở mắt , theo sự chỉ dẫn của giọng , tới chính giữa tầng ba, ở đó một chiếc cột chịu lực cực lớn, cột vẽ nhiều bức tranh, tranh tiên khí mịt mờ, khiến liếc mắt một cái liền cảm thấy như thấy tiên cung, mà chiếc cột chịu lực bức tranh cùng vẽ một cảnh bình minh hướng đông, mặt trời trong tranh rõ ràng là một viên châu màu vàng.

 

Lạc Vô Thành bay lên lấy viên châu đó xuống, đó nặn một giọt tinh huyết ấn viên châu lên đó, đó xuống đất đả tọa.

 

Tại cầu thang, t.ử Hợp Hoan Tông tìm nửa ngày cũng tìm cách lên tầng ba, mặc dù bọn họ tìm ít đồ ở tầng hai, nhưng cũng rằng, đồ nhất chắc chắn ở tầng cùng, khó khăn lắm mới tranh giành với của các tông môn khác, bọn họ bỏ lỡ cơ duyên lớn như .

 

Đương nhiên trong những một nhanh chậm, hai tự nhiên là Tống Uyển Yên thành ma, cùng với thái t.ử Ma tộc Lệ Uyên.

 

Công pháp Ma tộc tu tập, đồ đạc của tu chân giới căn bản dùng , bọn họ lén lút đến bí cảnh là để tìm bảo vật.

 

Tinh t.ử của tu chân giới tề tựu, chính là thời cơ nhất để Ma tộc tiêu diệt bộ bọn họ một mẻ.

 

Như khi Ma tộc tấn công quy mô lớn tu chân giới mới thêm phần chắc chắn.

 

Qua nửa canh giờ, sự tấn công lực của t.ử Hợp Hoan Tông, trận bàn phòng ngự đó cuối cùng chống đỡ nổi, răng rắc một tiếng vỡ vụn!

 

Cùng lúc đó, Lạc Vô Thành cũng luyện hóa viên châu màu vàng đó, tòa cung điện lúc thuộc về , hơn nữa cũng hiểu cơ bản nhất về tòa cung điện .

 

Khi của Hợp Hoan Tông xông lên tầng ba, Lạc Vô Thành trực tiếp khởi động cấm chế trong cung điện, đùng đùng đùng, mười mấy bóng bộ ném bãi đất trống bên ngoài cung điện.

 

Tống Uyển Yên Lệ Uyên kéo nên ngã, những khác thì vận may như , từng một ngã đến mức đau lưng mỏi gối!

 

“Sư , đến chúng một bước, hơn nữa tòa cung điện thể đối phương luyện hóa ."

 

“Ngươi thấy ?"

 

“Nhìn thấy , là Lạc Vô Thành của Vạn Kiếm Tông!"

 

Không hiểu , Tống Uyển Yên chỉ mới thấy một bóng lưng của Lạc Vô Thành liền nhận đó, rõ ràng hai bọn họ quen , thậm chí cũng chỉ gặp mặt vài mà thôi.

 

Nghe thấy cái tên Lệ Uyên lập tức mím môi, cái tên Lạc Vô Thành dạo gần đây một năm quá nhiều , đám tay hạ phái đến tu chân giới nhiều đều ch-ết trong tay .

 

Người luôn độc lai độc vãng, tay tàn nhẫn, hơn nữa thực lực cực mạnh, một câu là thiên tài nhất tu chân giới cũng quá lời, thời gian Vạn Kiếm Tông còn muộn hơn con nhỏ tên Khương Ninh Nguyệt một năm trời, nhưng tu vi sớm là cảnh giới Nguyên Anh, ngoài Lôi linh căn , thế mà còn Không Gian linh căn hiếm thấy, là một trong những mục tiêu tiêu diệt quan trọng của bọn họ trong chuyến bí cảnh !

 

“A, cung điện còn biến mất ?"

 

Mọi ngẩng đầu, tòa cung điện vốn vàng son lộng lẫy thực sự biến mất dấu vết, tại chỗ xuất hiện hình bóng của một thiếu niên thanh tú, đối phương tay cầm ngân kiếm, khi đôi mắt về phía đám bọn họ mang theo chút cảm xúc nào, ngay khoảnh khắc tiếp theo đối phương liền biến mất tại chỗ.

Loading...