Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 813
Cập nhật lúc: 2026-03-02 03:13:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ninh Nguyệt lặng lẽ trả ví cho mấy bọn họ.
Trên xe thỉnh thoảng vẫn hô hoán mất ví, Ninh Nguyệt thấy ví của đối phương trông thế nào, bên trong bao nhiêu tiền, khi xác minh xong sẽ tìm cơ hội trả .
Dù cô cũng ở phía lối nên những cơ hội như thế dễ tìm.”
Không còn cách nào khác, cô thể đặt một đống ví lên bàn bảo với rằng nhặt một đống ví, ai mất đồ thì đến nhận.
Nếu thế thì chuyến tàu chắc chắn sẽ xảy bạo động mất, mà cô - kẻ gây bạo động - chắc chắn sẽ tất cả nghi ngờ và tấn công.
Có những khoản tiền gói trong khăn tay, những khoản thậm chí còn chẳng khăn tay bao bọc.
Cũng may thời đa đều thuần phác, ai khai gian tiền mất, nên nhanh đó, tiền Ninh Nguyệt “trộm" trả về cho chủ cũ.
Trên xe cũng thiếu thông minh, khi tự hô hoán mất tiền xong, hỏi một vòng trong toa xe là tiền trở .
Điều rõ ràng là đang giúp đỡ bọn họ, vì khi tìm đồ mất, họ cũng lên tiếng nữa.
Buổi chiều ngày hôm khi xuống tàu, Vương Quyên vẫn líu lo về chuyện kẻ trộm:
“Nguyệt Nguyệt, xem trả những chiếc ví đó là đặc biệt thông minh ?
Mình thấy đó vô cùng thông minh luôn!
Mình cảm giác đó giống như những hiệp sĩ trong thời cổ đại - thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, xong việc còn để danh tính!"
Ninh Nguyệt mỉm :
“Mau thôi, lát nữa còn xem xem thể nhờ xe nào về phía Diên An , nếu chúng chỉ thể bộ qua đó thôi."
“Làm thể chứ?
Chúng nhất định thể nhờ xe mà, nếu nhiều hành lý thế vác nổi ."
Hành lý của Vương Quyên thực cũng nhiều lắm, lưng đeo một cái, tay còn một bọc lớn.
Ba nam sinh khác cũng , lưng đeo một cái, tay xách một cái.
Ninh Nguyệt sớm âm thầm tinh giản đồ đạc của , lúc tay cô chỉ một chiếc hòm, xách trong tay chẳng tốn chút sức lực nào, nhưng bên trong thì nhét đầy ắp đồ đạc.
Ra khỏi ga tàu hỏa, năm tiên khỏi thành Thái Nguyên, đó bên vệ đường chờ nhờ xe.
Cũng là do vận may của bọn họ , bên đường bao lâu thì một chiếc xe dừng .
Ở ghế phụ là một đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, đen nhẻm và g-ầy guộc, mở miệng là lộ một hàm răng vàng khè:
“Em gái , đấy?"
Vương Quyên vô tư :
“Bác ơi, chúng cháu Diên An, nếu thuận đường thì cho chúng cháu nhờ một đoạn với ạ."
“Thuận đường, thuận đường chứ, bọn bác Lữ Lương, đúng lúc thể cho các cháu nhờ một đoạn, mau lên xe .
Có điều trong thùng xe hàng, các cháu chỉ thể chen chúc một chút thôi!
Phía thì vẫn còn chỗ chen một cô bé..."
Vương Quyên ngốc nghếch định mở miệng, Ninh Nguyệt vội vàng ngăn :
“Chúng cháu phía là ạ."
Cô nháy mắt với nhóm Hoàng Gia Lỗi, ba bọn họ liền leo lên thùng xe phía .
Trên xe chở một ít hàng hóa, nhưng ở đuôi thùng xe năm chen chúc thì vẫn .
Bác đen g-ầy cũng giận, thấy bọn họ định bèn hiệu cho tài xế một tiếng, chiếc xe tiếp tục xuất phát.
“Nguyệt Nguyệt, lúc nãy để trong cabin, ở đó ấm áp hơn bao nhiêu."
Ninh Nguyệt để ý đến cô nàng .
Không cô quá chứ, cứ như Vương Quyên thì một ngày cô thể đem bán mười tám cũng , chỉ riêng bán một Vương Quyên thôi cô cũng thể phát tài !
Hoàng Gia Lỗi hạ thấp giọng :
“Mình thấy đàn ông đó vẻ lắm."
Ninh Nguyệt Hoàng Gia Lỗi một cái, hiệu cho tiếp.
Hoàng Gia Lỗi Ninh Nguyệt và Vương Quyên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-813.html.]
“Ông ...
ánh mắt ông hai bạn nữ gì đó đúng."
Vương Quyên tuy đơn thuần nhưng ngốc, Hoàng Gia Lỗi , lập tức mặt đầy vẻ chán ghét:
“Phi, thật buồn nôn!"
Ninh Nguyệt thèm quản cô nàng , lấy một chiếc áo dày từ trong hòm , đắp lên tựa thành xe nhắm mắt .
Xe chạy hơn ba tiếng đồng hồ, gần đến trưa thì dừng .
Tài xế đó mua một ít đồ ăn bên đường, nghỉ ngơi một lát tiếp tục lên đường.
Buổi trưa Ninh Nguyệt miễn cưỡng ăn một cái màn thầu cứng do Vương Quyên đưa cho, thấy Vương Quyên định đưa thêm cô vội vàng từ chối:
“Cậu ăn , xe mệt, tiết kiệm gì thì cái đó."
Vương Quyên:
“Vậy cũng ăn nữa."
Cô cũng tiết kiệm một ít khẩu phần lương thực.
Ninh Nguyệt cạn lời, cô chỉ đơn thuần là ăn thôi mà.
Thôi bỏ , tiếp tục ngủ .
Cô đoán chừng buổi tối sẽ yên ả cho lắm.
Chiếc xe tải lớn xóc nảy, khiến Ninh Nguyệt ngủ .
Lúc xe dừng thì bên ngoài là một mảnh đen kịt.
Bên ngoài xe là gã tài xế đen g-ầy:
“Xuống xe thôi, tối nay chúng chỉ thể ngủ ở quán trọ cho cánh tài xế thôi.
Mấy nhóc chen chúc cùng bọn là thuê phòng riêng?"
Ninh Nguyệt sợ ba sinh viên tính kế nên lên tiếng :
“Chúng cháu thuê phòng riêng, lấy hai phòng là ạ."
Tài xế Lão Lý hì hì một tiếng:
“ mà khéo lắm, quán tối nay chỉ còn đúng hai phòng thôi, các cháu thể cả năm chen chúc trong một phòng ."
Ninh Nguyệt và Hoàng Gia Lỗi một cái, Hoàng Gia Lỗi lẳng lặng gật đầu:
“Vậy thì phiền bác Lý , bọn cháu đều là học sinh xa nhà bao giờ, mong bác Lý bao dung cho."
Lão Lý khà khà :
“Không vấn đề gì, vấn đề gì, thôi trong , ăn chút gì đó nghỉ ngơi sớm , mai chúng còn lên đường đấy."
Sắc mặt của Vương Quyên lắm, ánh mắt Lão Lý đầy vẻ cảnh giác.
Ninh Nguyệt dùng c-ơ th-ể che chắn cho cô, xách hành lý của kéo cô nàng quán trọ.
Phòng ốc đơn giản, giường tập thể lớn, ngủ mười cũng vấn đề gì.
Chăn ga gối đệm bên trong đều cũ, nhưng điều kiện bây giờ chỉ , ít nhất là trong phòng ấm áp, dù cũng hơn là ngủ xe bên ngoài, cả đêm như chắc chắn sẽ lạnh cóng mất.
Chương 714 Điệp Tung Mê Ảnh 53
Vương Quyên xin chủ quán nước nóng để chuẩn ăn lương khô cùng với nước nóng.
Ninh Nguyệt cũng phản đối, dù cô cũng đói lắm, giả vờ ăn vài miếng là .
Chỉ là, cô còn kịp đưa cái màn thầu lạnh ngắt miệng thì Lão Lý đến, trong tay ông còn bưng một chậu mì nước nóng hổi.
“Chưa ăn đúng , thức ăn của bọn bác gọi nhiều, ăn hết, các cháu ăn ."
Hoàng Gia Lỗi vội vàng dậy cảm ơn:
“Chuyện ... chuyện ngại quá, vốn dĩ bọn cháu nhờ xe của bác , thể lấy đồ ăn của bác ạ, là... là bọn cháu gửi tiền nhé."
Lúc Hoàng Gia Lỗi cũng chút hoài nghi về phán đoán của , chẳng lẽ nghĩ sai, hiểu lầm bác đen ?