Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 957

Cập nhật lúc: 2026-03-02 04:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tổ tiên nhà họ Tề cũng là gia đình nông canh sách, từng quan thất phẩm, Tề Phú Quý cũng mong con cái tiền đồ, liền để đứa con trai duy nhất của nhà họ Tề là Tề Gia Bảo đến tư thục sách.”

 

Còn Bạch Tam Nha sáu tuổi trở thành tiểu nha trong nhà, bình thường hầu hạ em gái ruột của Tề Gia Bảo là Tề Trân Châu bốn tuổi, giặt giũ nấu cơm dọn dẹp nhà cửa đều là việc của cô, Tề Gia Bảo học về còn bưng rót nước, thắp đèn mài mực cho .

 

cô cũng là do nhà họ Tề mua về, đừng là nhà họ Tề nuôi cô như con dâu nuôi từ bé, cho dù thật sự coi cô như nha thì cô cũng tức giận, ít nhất cô ở nhà họ Tề cơm ăn, khổ một chút mệt một chút để cô ch-ết đói là cô cảm kích .

 

Mà Tề Gia Bảo cũng là chí khí, lớn hơn Bạch Tam Nha hai tuổi, mười lăm tuổi đỗ kỳ thi Đồng sinh, lúc đó còn hứa rằng đợi đỗ Cử nhân sẽ cưới Bạch Tam Nha.

 

Lúc đó Bạch Tam Nha vui mừng.

 

Cho đến khi Tề Gia Bảo mười tám tuổi đỗ Tú tài, theo lý khi Bạch Tam Nha cập kê hai nên thành , nhưng lòng nhà họ Tề lớn hơn .

 

Tề Phú Quý đưa con tư thục thật sự ngờ thể thành tài, nhưng kết quả là !

 

Vậy thì ông thể để con trai cưới một con bé từ nhà tiểu hộ sinh , Bạch Tam Nha đến nha cho con trai ông còn xứng!

 

Sau đó hai vợ chồng nhà họ Tề liền chọn cho con trai một vợ thế lực, kết quả chọn ròng rã một năm đến hoa cả mắt cũng quyết định , thiên tai ập đến.

 

Nguyên cả năm ngoái, bộ quận Hoàn Dương và ba quận lớn giáp ranh đều mưa, năm nay càng tệ hơn, chỉ mưa, phương Bắc còn xảy chiến tranh, triều đình bắt đầu trưng thu lương thực, trong nhà dân mấy ai còn lương thực dự trữ?

 

Thiên tai, nhân họa, cộng thêm quận Hoàn Dương sát biên giới phía Bắc, quân đội liên tiếp bại trận, dân quận Hoàn Dương chỉ còn cách thu dọn hành lý dắt díu lánh nạn.

 

Và bi kịch của nguyên chủ bắt đầu từ chuyến chạy nạn .

 

Ngày thứ mười ba của hành trình chạy nạn, lương thực của nhà họ Tề vì Tề Trân Châu quá phô trương mà cướp mất, mắt thấy ngày tháng sống nổi nữa, Tề Phú Quý quyết định bán Bạch Tam Nha — đổi lấy hai cân kê, và một nắm lớn rau dại.

 

Đối phương là một gã độc già, nhưng trong nhà nhiều đàn ông, thể giữ đồ đạc, bọn họ thèm nhan sắc xinh của nguyên chủ, nhịn cám dỗ liền mua nguyên chủ về.

 

Kết quả hai bên giao dịch xong, liền gặp một nhóm thổ phỉ xông cướp bóc, điên cuồng chạy trốn, trong lúc hỗn loạn nguyên chủ con bé tâm địa lệch lạc Tề Trân Châu đẩy ngã, nhà họ Tề và gia đình gã độc già mua Ninh Nguyệt đều bỏ chạy hết, đám thổ phỉ tưởng Bạch Tam Nha đầu đầy m-áu ch-ết, thèm quan tâm, lúc mới cảnh cô bỏ một như hiện tại.

 

thực tế, chuyện vẫn dừng ở đó.

 

Bạch Tam Nha thực sự ch-ết.

 

sống , chỉ , cô còn một bảo bối do một vị thần tiên ban cho — một tiệm tạp hóa thể tự động bổ sung hàng.

 

Lấy cái gì là thể lập tức bổ sung cái đó, nhờ tiệm tạp hóa , cô mới thể sống sót trong thời loạn lạc.

 

Cô là bản tính lương thiện, ngay cả khi nhà họ Tề bỏ rơi cô, cô cũng từng hận họ — đều là sống nổi nữa, con đẻ còn bỏ rơi nữa là cô chỉ là một ngoài, bán cô chẳng là chuyện bình thường ?

 

Chương 838 Chạy nạn hoảng 2

 

thể hiểu nổi tại Tề Trân Châu hại cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-957.html.]

 

Mười năm chung sống, thậm chí thể chăm sóc Tề Trân Châu ròng rã mười năm, cô từng một việc gì với Tề Trân Châu, mà đổi kết cục như , cô thực sự oán hận trong lòng với Tề Trân Châu.

 

Ban đầu, nhà họ Tề bàn bạc kỹ lưỡng là định kinh thành, Bạch Tam Nha là một ít hiểu , nhiều nhất là Tề Gia Bảo kể về kinh thành, vì cô cũng kinh thành.

 

Vốn tưởng rằng với phận của hai , duyên phận giữa cô và nhà họ Tề kiếp coi như hết.

 

Sau khi kinh, cô dùng đồ trong tiệm tạp hóa đổi lấy một ít tiền, đó thuê một gian cửa hàng, bán son phấn.

 

Hàng hóa trong tiệm tạp hóa chất lượng đều là hàng đầu, bao gồm cả những loại son phấn đó, vì đầy nửa năm cửa hàng của Bạch Tam Nha chút danh tiếng ở kinh thành.

 

Cũng chính vì mà mang đến cho cô họa sát .

 

Tề Gia Bảo gặp vận may gì, đường lánh nạn cứu công chúa, và thành công phò mã.

 

Một ngày nọ phò mã về phủ, ngang qua tiệm son phấn mua một hộp son quà cho công chúa, kết quả liền gặp Bạch Tam Nha đổi.

 

Tề Gia Bảo lập tức nhan sắc của Bạch Tam Nha mê hoặc, khi nhận mặt là Bạch Tam Nha, liền nảy sinh ý định nhất định nạp cô .

 

Thế nhưng, phò mã là nạp .

 

Hắn liền cưỡng ép nuôi Bạch Tam Nha ở bên ngoài phủ, ngoại thất cho .

 

Để Bạch Tam Nha ngoan ngoãn lời , dùng đủ cách, một mặt luôn miệng Bạch Tam Nha vốn là con dâu nuôi từ bé của , gả cho giữ phụ đạo, một mặt đủ lời đường mật dỗ dành Bạch Tam Nha rằng thật sự yêu cô.

 

Bạch Tam Nha dù sống ở kinh thành nửa năm, bản chất cô vẫn là một cô gái thôn quê bình thường ít hiểu , Tề Gia Bảo cho cuối cùng chỉ thể gả cho Tề Gia Bảo.

 

Trong mắt Bạch Tam Nha, cô gả cho Tề Gia Bảo, dù hai cũng bái đường.

 

lúc đó Tề Gia Bảo cưới công chúa, công chúa mới là chính thê, cô chỉ là một ngoại thất lên mặt bàn.

 

Chỉ là chuyện của hai sớm công chúa phát hiện, trong mắt Bạch Tam Nha chỉ là một con bé thôn quê lên mặt bàn, công chúa chỉ cần một cái bạt tai là thể đ-ánh ch-ết cô.

 

Tuy nhiên, công chúa hề đối phó với cô như ngoài vẫn tưởng, mà đưa về phủ công chúa, cho cô trở thành tiểu danh phận của Tề Gia Bảo.

 

Chỉ là từ đó về , Tề Gia Bảo đến một cái cũng dám cô thêm nào, càng dám đến phòng cô nghỉ ngơi, nguyên chủ ngược cũng nghĩ thoáng, đến càng , cô tự sống cuộc sống của , dù tiệm tạp hóa cũng sợ ch-ết đói.

 

Không lâu công chúa sinh hạ hài t.ử, hoàng thượng đại hỷ, đích đến phủ công chúa thăm ngoại tôn, và bày tỏ ý định sẽ để ngoại tôn kế vị.

 

Tề Gia Bảo là tinh tường, đầu liền hạ d.ư.ợ.c nguyên chủ, đầy một tháng nguyên chủ qua đời vì cảm lạnh.

 

Sau c-ái ch-ết , Bạch Tam Nha từ chối trọng sinh một nữa, mang theo ký ức mà sống quá mệt mỏi, thế là Ninh Nguyệt tiếp quản c-ơ th-ể .

 

 

Loading...